Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 64

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Quả thật, nếu không thể chăm sóc tốt cho các bạn nhỏ, tốt hơn hết là nên từ bỏ ngay từ đầu, Tôn Hiểu Hiểu suy nghĩ thật sâu xa.)  (Fan thực sự nhắm mắt thổi, thổi đến mức não cũng không còn rồi, trên mặt Tôn Hiểu Hiểu hiện rõ dòng chữ con đ* mưu mô!)  Advertisement(Rõ ràng là cô ta sau khi nghe thấy đứa bé đó bị khuyết tật nên không muốn nữa, cô ta lại cố ý đẩy nó cho Khương Mạn, đây là vì thù hằn Khương Mạn khiến cô ta xấu hổ à?)  (Cược một gói thanh cay, sau này hai người này nhất định sẽ còn tố nhau nhiều, Khương Mạn cũng dám tiếp nhận. Tôi nghĩ ekip chương trình vẫn đang giấu chiêu trò.)  Chiêu trò của ekip chương trình sắp đến rồi. Ngay khi khách mời chọn ảnh, ekip chương trình bắt đầu tịch thu vali và tiền mặt.  "Không phải chứ? Không mang tiền mặt cũng được, nhưng hành lý cũng không được mang theo sao?" Tang Điềm gào lên: "Chơi game khi thăng cấp còn cần có trang bị ban đầu, các người quá tàn nhẫn rồi."  Tôn Hiểu Hiểu cũng cau mày: "Ít nhất cũng phải cho chúng tôi lấy hai bộ quần áo để thay nhau chứ?"  Lần đầu tiên, năm người có cùng ý kiến.  Sau khi ekip chương trình thảo luận, bọn họ miễn cưỡng nhượng bộ một chút: “Ngoài tiền mặt, các bạn có thể chọn hai món đồ trong hành lý của mình.”  Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu và Nguỵ An Nhiên đau khổ nhưng nếu nói là tuyệt vọng cũng không quá chút nào. Gameshow mà, đương nhiên phải có hiệu quả rồi.  Hai người cho rằng hiện tại đang ghi hình rồi mới phát sóng nên sau đó sẽ có thể thương lượng và điều chỉnh một cách linh hoạt, nhưng Tang Điềm và Khương Vân Sênh thành thật mở vali ra, do dự không biết nên chọn cái gì.  Về phần Khương Mạn...  "Cô Khương, cái này của cô không được..."  Ekip chương trình sững sờ, trong vali của Khương Mạn tất cả đều là đồ ăn, các loại lương khô, đồ ăn vặt, nước cốt lẩu, cơm ăn liền. Điều kinh khủng nhất là... còn có một chiếc nồi cơm điện.  Khương Mạn ngồi xổm bên cạnh vali, mở gói bánh quy ra nhét vào miệng, tự hỏi:  "Vừa rồi nói không được mang theo chứ không nói bây giờ không được ăn, đúng không?"  Ekip chương trình: "..."  Tất cả đều thắc mắc liệu có phải Khương Mạn đã đọc trước kịch bản, sao có thể đem toàn đều là đồ ăn? Điều quan trọng là mang theo nồi để làm gì? Sinh tồn ở nơi hoang dã sao?  "Chị Khương Mạn, chị đừng ăn hết, để lại cho em một ít."  Tang Điềm không chọn đồ gì nữa, cô ấy chạy đến chỗ Khương Mạn ăn chút trước đã rồi tính sau. Suốt đường đi cô ấy chưa ăn gì cả, bụng đói meo, những vị khách mời khác đương nhiên cũng trong tình trạng tương tự.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

(Quả thật, nếu không thể chăm sóc tốt cho các bạn nhỏ, tốt hơn hết là nên từ bỏ ngay từ đầu, Tôn Hiểu Hiểu suy nghĩ thật sâu xa.)  

(Fan thực sự nhắm mắt thổi, thổi đến mức não cũng không còn rồi, trên mặt Tôn Hiểu Hiểu hiện rõ dòng chữ con đ* mưu mô!)  

Advertisement

(Rõ ràng là cô ta sau khi nghe thấy đứa bé đó bị khuyết tật nên không muốn nữa, cô ta lại cố ý đẩy nó cho Khương Mạn, đây là vì thù hằn Khương Mạn khiến cô ta xấu hổ à?)  

(Cược một gói thanh cay, sau này hai người này nhất định sẽ còn tố nhau nhiều, Khương Mạn cũng dám tiếp nhận. Tôi nghĩ ekip chương trình vẫn đang giấu chiêu trò.)  

Chiêu trò của ekip chương trình sắp đến rồi. Ngay khi khách mời chọn ảnh, ekip chương trình bắt đầu tịch thu vali và tiền mặt.  

"Không phải chứ? Không mang tiền mặt cũng được, nhưng hành lý cũng không được mang theo sao?" Tang Điềm gào lên: "Chơi game khi thăng cấp còn cần có trang bị ban đầu, các người quá tàn nhẫn rồi."  

Tôn Hiểu Hiểu cũng cau mày: "Ít nhất cũng phải cho chúng tôi lấy hai bộ quần áo để thay nhau chứ?"  

Lần đầu tiên, năm người có cùng ý kiến.  

Sau khi ekip chương trình thảo luận, bọn họ miễn cưỡng nhượng bộ một chút: “Ngoài tiền mặt, các bạn có thể chọn hai món đồ trong hành lý của mình.”  

Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu và Nguỵ An Nhiên đau khổ nhưng nếu nói là tuyệt vọng cũng không quá chút nào. Gameshow mà, đương nhiên phải có hiệu quả rồi.  

Hai người cho rằng hiện tại đang ghi hình rồi mới phát sóng nên sau đó sẽ có thể thương lượng và điều chỉnh một cách linh hoạt, nhưng Tang Điềm và Khương Vân Sênh thành thật mở vali ra, do dự không biết nên chọn cái gì.  

Về phần Khương Mạn...  

"Cô Khương, cái này của cô không được..."  

Ekip chương trình sững sờ, trong vali của Khương Mạn tất cả đều là đồ ăn, các loại lương khô, đồ ăn vặt, nước cốt lẩu, cơm ăn liền. Điều kinh khủng nhất là... còn có một chiếc nồi cơm điện.  

Khương Mạn ngồi xổm bên cạnh vali, mở gói bánh quy ra nhét vào miệng, tự hỏi:  

"Vừa rồi nói không được mang theo chứ không nói bây giờ không được ăn, đúng không?"  

Ekip chương trình: "..."  

Tất cả đều thắc mắc liệu có phải Khương Mạn đã đọc trước kịch bản, sao có thể đem toàn đều là đồ ăn? Điều quan trọng là mang theo nồi để làm gì? Sinh tồn ở nơi hoang dã sao?  

"Chị Khương Mạn, chị đừng ăn hết, để lại cho em một ít."  

Tang Điềm không chọn đồ gì nữa, cô ấy chạy đến chỗ Khương Mạn ăn chút trước đã rồi tính sau. Suốt đường đi cô ấy chưa ăn gì cả, bụng đói meo, những vị khách mời khác đương nhiên cũng trong tình trạng tương tự.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Quả thật, nếu không thể chăm sóc tốt cho các bạn nhỏ, tốt hơn hết là nên từ bỏ ngay từ đầu, Tôn Hiểu Hiểu suy nghĩ thật sâu xa.)  (Fan thực sự nhắm mắt thổi, thổi đến mức não cũng không còn rồi, trên mặt Tôn Hiểu Hiểu hiện rõ dòng chữ con đ* mưu mô!)  Advertisement(Rõ ràng là cô ta sau khi nghe thấy đứa bé đó bị khuyết tật nên không muốn nữa, cô ta lại cố ý đẩy nó cho Khương Mạn, đây là vì thù hằn Khương Mạn khiến cô ta xấu hổ à?)  (Cược một gói thanh cay, sau này hai người này nhất định sẽ còn tố nhau nhiều, Khương Mạn cũng dám tiếp nhận. Tôi nghĩ ekip chương trình vẫn đang giấu chiêu trò.)  Chiêu trò của ekip chương trình sắp đến rồi. Ngay khi khách mời chọn ảnh, ekip chương trình bắt đầu tịch thu vali và tiền mặt.  "Không phải chứ? Không mang tiền mặt cũng được, nhưng hành lý cũng không được mang theo sao?" Tang Điềm gào lên: "Chơi game khi thăng cấp còn cần có trang bị ban đầu, các người quá tàn nhẫn rồi."  Tôn Hiểu Hiểu cũng cau mày: "Ít nhất cũng phải cho chúng tôi lấy hai bộ quần áo để thay nhau chứ?"  Lần đầu tiên, năm người có cùng ý kiến.  Sau khi ekip chương trình thảo luận, bọn họ miễn cưỡng nhượng bộ một chút: “Ngoài tiền mặt, các bạn có thể chọn hai món đồ trong hành lý của mình.”  Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu và Nguỵ An Nhiên đau khổ nhưng nếu nói là tuyệt vọng cũng không quá chút nào. Gameshow mà, đương nhiên phải có hiệu quả rồi.  Hai người cho rằng hiện tại đang ghi hình rồi mới phát sóng nên sau đó sẽ có thể thương lượng và điều chỉnh một cách linh hoạt, nhưng Tang Điềm và Khương Vân Sênh thành thật mở vali ra, do dự không biết nên chọn cái gì.  Về phần Khương Mạn...  "Cô Khương, cái này của cô không được..."  Ekip chương trình sững sờ, trong vali của Khương Mạn tất cả đều là đồ ăn, các loại lương khô, đồ ăn vặt, nước cốt lẩu, cơm ăn liền. Điều kinh khủng nhất là... còn có một chiếc nồi cơm điện.  Khương Mạn ngồi xổm bên cạnh vali, mở gói bánh quy ra nhét vào miệng, tự hỏi:  "Vừa rồi nói không được mang theo chứ không nói bây giờ không được ăn, đúng không?"  Ekip chương trình: "..."  Tất cả đều thắc mắc liệu có phải Khương Mạn đã đọc trước kịch bản, sao có thể đem toàn đều là đồ ăn? Điều quan trọng là mang theo nồi để làm gì? Sinh tồn ở nơi hoang dã sao?  "Chị Khương Mạn, chị đừng ăn hết, để lại cho em một ít."  Tang Điềm không chọn đồ gì nữa, cô ấy chạy đến chỗ Khương Mạn ăn chút trước đã rồi tính sau. Suốt đường đi cô ấy chưa ăn gì cả, bụng đói meo, những vị khách mời khác đương nhiên cũng trong tình trạng tương tự.  

Chương 64