Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 69

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Ăn xong còn có chút dư vị nên l**m l**m môi.  Tiểu Lý Quân có chút không biết phải làm thế nào. Nghe nói chị này là người từ thành phố tới, người thành phố mà cũng bị đói à? Trông chị ấy như thể đã mấy hôm không được ăn cơm.  AdvertisementNhưng cô ấy vừa khen cậu bé nấu ăn ngon, còn nói rằng mấy ngày sau việc nấu cơm sẽ nhờ cả vào cậu bé, Tiểu Lý Quân có cảm giác hài lòng khi bản thân đã được công nhận.  Đột nhiên, cả người cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều.  “Còn có quả dại, chị có muốn ăn không?” Cậu bé trầm giọng hỏi.  “Ngày mai hãy ăn.” Khương Mạn cười rồi đưa viên sô cô la ra: “Em mời chị ăn cơm, chị mời em ăn kẹo, em là người bạn đầu tiên của chị ở thôn Hổ Khẩu.”  Bạn bè? Đôi mắt của Tiểu Lý Quân sáng lên.  Cậu bé không nhận lấy ngay: "Kẹo này... trông có vẻ đắt tiền."  "Không đắt đâu. Bát cơm vừa rồi có thể mua được mười hộp kẹo này."  Tiểu Lý Quân nghe xong liền nhận lấy viên socola vừa mới lạ vừa trân quý trong tay mà không nỡ ăn ngay.  "Em ăn thử đi, loại kẹo này sau này rất dễ bị chảy, đến lúc đó sẽ không ngon nữa."  Tiểu Lý Quân bóc viên socola bỏ vào miệng, khoảnh khắc vị ngọt tan trong miệng, mắt cậu bé sáng lên.  Trong ánh nến mờ mờ, người phụ nữ ngồi xếp bằng, hai tay ôm má nhìn cậu bé phía đối diện, khí chất anh hùng lạnh lùng giữa hai lông mày bị nụ cười giữa hai lông mày làm tan chảy. Cậu bé cúi đầu, làm phẳng gói kẹo bị dúm dó, cẩn thận đặt lại vào trong hộp sô cô la.  "Có ngọt không?"  Cậu bé gật đầu lia lịa, rất ngọt!   Trong livestream.  (Tôi rút lại những lời vừa mắng Khương Mạn…)  (Không biết tại sao, nhưng tôi đã rơi nước mắt rồi.)  (Bây giờ nhìn lại, hình như ngay từ đầu tôi đã hiểu lầm Khương Mạn, Tiểu Lý Quân quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta bỏ qua sự tự ti của cậu bé, nhưng Khương Mạn thì không! Cô ấy dường như đã chú ý tới ngay từ đầu!)  (Giống như trên, các bạn có để ý câu đầu tiên Khương Mạn và Tiểu Lý Quân nói không? Cách đối xử của bốn khách mời kia ít nhiều giống như người lớn với trẻ con, hết sức dịu dàng, nhưng Khương Mạn thì không, cô ấy như đang nói chuyện với bạn bè đồng trang lứa.)  (Tiểu Lý Quân là một trẻ mồ côi lại còn khuyết tật, ngôi nhà này tuy dột nát nhưng không hề bẩn hay lộn xộn, điều đó chứng tỏ đứa trẻ này có lòng tự tôn rất cao. Tất cả mọi người đều chỉ trích Khương Mạn không dìu hay đỡ cậu bé, nhưng tôi lại nghĩ nếu Khương Mạn thực sự giúp đỡ, có lẽ mới khiến Tiểu Lý Quân lúng túng. Cậu bé mượn cơm, mượn thịt để tiếp đãi khách, ngoài ý muốn chiêu đãi còn có một phần là không muốn bị coi thường.)  (Ủng hộ phía trên, có quá nhiều chi tiết hai người tiếp xúc với nhau. Lúc mới gặp thì chào hỏi, lúc vào cửa, sau đó khi Khương Mạn trực tiếp cởi giày ngồi trên chăn bông, khi cô ấy ăn cơm, lúc đầu Tiểu Lý Quân còn khá lo lắng, nhưng sau đó đã dần dần trở nên thoải mái!)  

Ăn xong còn có chút dư vị nên l**m l**m môi.  

Tiểu Lý Quân có chút không biết phải làm thế nào. Nghe nói chị này là người từ thành phố tới, người thành phố mà cũng bị đói à? Trông chị ấy như thể đã mấy hôm không được ăn cơm.  

Advertisement

Nhưng cô ấy vừa khen cậu bé nấu ăn ngon, còn nói rằng mấy ngày sau việc nấu cơm sẽ nhờ cả vào cậu bé, Tiểu Lý Quân có cảm giác hài lòng khi bản thân đã được công nhận.  

Đột nhiên, cả người cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều.  

“Còn có quả dại, chị có muốn ăn không?” Cậu bé trầm giọng hỏi.  

“Ngày mai hãy ăn.” Khương Mạn cười rồi đưa viên sô cô la ra: “Em mời chị ăn cơm, chị mời em ăn kẹo, em là người bạn đầu tiên của chị ở thôn Hổ Khẩu.”  

Bạn bè? Đôi mắt của Tiểu Lý Quân sáng lên.  

Cậu bé không nhận lấy ngay: "Kẹo này... trông có vẻ đắt tiền."  

"Không đắt đâu. Bát cơm vừa rồi có thể mua được mười hộp kẹo này."  

Tiểu Lý Quân nghe xong liền nhận lấy viên socola vừa mới lạ vừa trân quý trong tay mà không nỡ ăn ngay.  

"Em ăn thử đi, loại kẹo này sau này rất dễ bị chảy, đến lúc đó sẽ không ngon nữa."  

Tiểu Lý Quân bóc viên socola bỏ vào miệng, khoảnh khắc vị ngọt tan trong miệng, mắt cậu bé sáng lên.  

Trong ánh nến mờ mờ, người phụ nữ ngồi xếp bằng, hai tay ôm má nhìn cậu bé phía đối diện, khí chất anh hùng lạnh lùng giữa hai lông mày bị nụ cười giữa hai lông mày làm tan chảy. Cậu bé cúi đầu, làm phẳng gói kẹo bị dúm dó, cẩn thận đặt lại vào trong hộp sô cô la.  

"Có ngọt không?"  

Cậu bé gật đầu lia lịa, rất ngọt!   

Trong livestream.  

(Tôi rút lại những lời vừa mắng Khương Mạn…)  

(Không biết tại sao, nhưng tôi đã rơi nước mắt rồi.)  

(Bây giờ nhìn lại, hình như ngay từ đầu tôi đã hiểu lầm Khương Mạn, Tiểu Lý Quân quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta bỏ qua sự tự ti của cậu bé, nhưng Khương Mạn thì không! Cô ấy dường như đã chú ý tới ngay từ đầu!)  

(Giống như trên, các bạn có để ý câu đầu tiên Khương Mạn và Tiểu Lý Quân nói không? Cách đối xử của bốn khách mời kia ít nhiều giống như người lớn với trẻ con, hết sức dịu dàng, nhưng Khương Mạn thì không, cô ấy như đang nói chuyện với bạn bè đồng trang lứa.)  

(Tiểu Lý Quân là một trẻ mồ côi lại còn khuyết tật, ngôi nhà này tuy dột nát nhưng không hề bẩn hay lộn xộn, điều đó chứng tỏ đứa trẻ này có lòng tự tôn rất cao. Tất cả mọi người đều chỉ trích Khương Mạn không dìu hay đỡ cậu bé, nhưng tôi lại nghĩ nếu Khương Mạn thực sự giúp đỡ, có lẽ mới khiến Tiểu Lý Quân lúng túng. Cậu bé mượn cơm, mượn thịt để tiếp đãi khách, ngoài ý muốn chiêu đãi còn có một phần là không muốn bị coi thường.)  

(Ủng hộ phía trên, có quá nhiều chi tiết hai người tiếp xúc với nhau. Lúc mới gặp thì chào hỏi, lúc vào cửa, sau đó khi Khương Mạn trực tiếp cởi giày ngồi trên chăn bông, khi cô ấy ăn cơm, lúc đầu Tiểu Lý Quân còn khá lo lắng, nhưng sau đó đã dần dần trở nên thoải mái!)  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Ăn xong còn có chút dư vị nên l**m l**m môi.  Tiểu Lý Quân có chút không biết phải làm thế nào. Nghe nói chị này là người từ thành phố tới, người thành phố mà cũng bị đói à? Trông chị ấy như thể đã mấy hôm không được ăn cơm.  AdvertisementNhưng cô ấy vừa khen cậu bé nấu ăn ngon, còn nói rằng mấy ngày sau việc nấu cơm sẽ nhờ cả vào cậu bé, Tiểu Lý Quân có cảm giác hài lòng khi bản thân đã được công nhận.  Đột nhiên, cả người cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều.  “Còn có quả dại, chị có muốn ăn không?” Cậu bé trầm giọng hỏi.  “Ngày mai hãy ăn.” Khương Mạn cười rồi đưa viên sô cô la ra: “Em mời chị ăn cơm, chị mời em ăn kẹo, em là người bạn đầu tiên của chị ở thôn Hổ Khẩu.”  Bạn bè? Đôi mắt của Tiểu Lý Quân sáng lên.  Cậu bé không nhận lấy ngay: "Kẹo này... trông có vẻ đắt tiền."  "Không đắt đâu. Bát cơm vừa rồi có thể mua được mười hộp kẹo này."  Tiểu Lý Quân nghe xong liền nhận lấy viên socola vừa mới lạ vừa trân quý trong tay mà không nỡ ăn ngay.  "Em ăn thử đi, loại kẹo này sau này rất dễ bị chảy, đến lúc đó sẽ không ngon nữa."  Tiểu Lý Quân bóc viên socola bỏ vào miệng, khoảnh khắc vị ngọt tan trong miệng, mắt cậu bé sáng lên.  Trong ánh nến mờ mờ, người phụ nữ ngồi xếp bằng, hai tay ôm má nhìn cậu bé phía đối diện, khí chất anh hùng lạnh lùng giữa hai lông mày bị nụ cười giữa hai lông mày làm tan chảy. Cậu bé cúi đầu, làm phẳng gói kẹo bị dúm dó, cẩn thận đặt lại vào trong hộp sô cô la.  "Có ngọt không?"  Cậu bé gật đầu lia lịa, rất ngọt!   Trong livestream.  (Tôi rút lại những lời vừa mắng Khương Mạn…)  (Không biết tại sao, nhưng tôi đã rơi nước mắt rồi.)  (Bây giờ nhìn lại, hình như ngay từ đầu tôi đã hiểu lầm Khương Mạn, Tiểu Lý Quân quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta bỏ qua sự tự ti của cậu bé, nhưng Khương Mạn thì không! Cô ấy dường như đã chú ý tới ngay từ đầu!)  (Giống như trên, các bạn có để ý câu đầu tiên Khương Mạn và Tiểu Lý Quân nói không? Cách đối xử của bốn khách mời kia ít nhiều giống như người lớn với trẻ con, hết sức dịu dàng, nhưng Khương Mạn thì không, cô ấy như đang nói chuyện với bạn bè đồng trang lứa.)  (Tiểu Lý Quân là một trẻ mồ côi lại còn khuyết tật, ngôi nhà này tuy dột nát nhưng không hề bẩn hay lộn xộn, điều đó chứng tỏ đứa trẻ này có lòng tự tôn rất cao. Tất cả mọi người đều chỉ trích Khương Mạn không dìu hay đỡ cậu bé, nhưng tôi lại nghĩ nếu Khương Mạn thực sự giúp đỡ, có lẽ mới khiến Tiểu Lý Quân lúng túng. Cậu bé mượn cơm, mượn thịt để tiếp đãi khách, ngoài ý muốn chiêu đãi còn có một phần là không muốn bị coi thường.)  (Ủng hộ phía trên, có quá nhiều chi tiết hai người tiếp xúc với nhau. Lúc mới gặp thì chào hỏi, lúc vào cửa, sau đó khi Khương Mạn trực tiếp cởi giày ngồi trên chăn bông, khi cô ấy ăn cơm, lúc đầu Tiểu Lý Quân còn khá lo lắng, nhưng sau đó đã dần dần trở nên thoải mái!)  

Chương 69