Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 88
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô bé cũng biết không được lãng phí, thế nhưng bữa cơm tối nay thật sự quá phong phú…… Mắt cô gái nhỏ bỗng đỏ lên, không biết phải giải thích như thế nào. Advertisement“Cô Tôn, là chúng tôi giữ bé Vương Hinh ở lại ăn cơm, đều là các bé trong cùng một thôn, cùng ăn cơm cũng không có vấn đề gì chứ.” Tang Điềm nhịn không được mà nói, không ngờ câu nói này tới tai Tôn Hiểu Hiểu lại hiểu thành một ý khác. Chỉ giữ đứa trẻ, không gọi cô ta, đây rõ ràng là xa lánh cô ta, chẳng phải sao? “Tôi nói chuyện với đứa trẻ nhà tôi, cô xen vào làm gì!” Tôn Hiểu Hiểu lập tức nạt nộ lại. Sắc mặt Tang Điềm bỗng chốc khó coi. Bé Vương Hinh khóc òa lên, Tôn Hiểu Hiểu cũng bị tiếng khóc k*ch th*ch: “Em khóc cái gì? Chị cũng có nói em đâu.” “Tôn Hiểu Hiểu cô bị điên à, ăn nói với đứa trẻ kiểu gì vậy? ” Tang Điềm tiến lên kéo đứa bé Vương Hinh, Tôn Hiểu Hiểu lại nhất quyết không chịu buông tay. Bé Vương Hinh bị kẹp ở giữa, lại càng khóc to hơn. Khương Mạn tiến lên túm lấy tay Tôn Hiểu Hiểu, “Buông tay ra.” “Liên quan gì tới……”Tôn Hiểu Hiểu còn chưa gào xong. Khương Mạn lạnh lùng trừng mắt với cô ta: “Cần tôi cho cô một cái tát để tỉnh táo lại không? ” Tôn Hiểu Hiểu buông tay, nhưng vẫn không cam tâm, hét lên với Khương Mạn: “Cô đánh đi! Cô có giỏi thì cô đánh đi!” Lời cô ta vừa phát ra, đột nhiên ôm lấy cổ tay đang bị Khương Mạn nắm, nước mắt nói rơi là rơi: “Đau quá……” Khương Mạn nhăn mày hơn, cô vốn dĩ không dùng sức, trừ khi dây thần kinh của Tôn Hiểu Hiểu nhạy cảm gấp trăm lần người thường, còn không thì cô ta đau cái quái gì! “Các người đều bắt nạt tôi! Tất cả các người đều cùng nhau bắt nạt tôi!” Tôn Hiểu Hiểu hét lớn, khóc lóc thảm thiết, cứ như là cổ tay bị Khương Mạn bẻ gãy vậy. Tang Điềm ở bên cạnh tức không chịu nổi: “chị Khương Mạn vốn dĩ không dùng sức, cô khóc cái gì mà khóc, ai bắt nạt cô chứ!” “Đạo diễn Khương, anh dẫn các bé vào trong phòng trước đi.” Giọng nói của Khương Mạn bình tĩnh, Khương Vân Sênh gật đầu, dẫn mấy đứa trẻ rời khỏi, trước lúc đi còn nhìn Tôn Hiểu Hiểu với vẻ chán ghét.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô bé cũng biết không được lãng phí, thế nhưng bữa cơm tối nay thật sự quá phong phú……
Mắt cô gái nhỏ bỗng đỏ lên, không biết phải giải thích như thế nào.
Advertisement
“Cô Tôn, là chúng tôi giữ bé Vương Hinh ở lại ăn cơm, đều là các bé trong cùng một thôn, cùng ăn cơm cũng không có vấn đề gì chứ.”
Tang Điềm nhịn không được mà nói, không ngờ câu nói này tới tai Tôn Hiểu Hiểu lại hiểu thành một ý khác.
Chỉ giữ đứa trẻ, không gọi cô ta, đây rõ ràng là xa lánh cô ta, chẳng phải sao?
“Tôi nói chuyện với đứa trẻ nhà tôi, cô xen vào làm gì!” Tôn Hiểu Hiểu lập tức nạt nộ lại.
Sắc mặt Tang Điềm bỗng chốc khó coi.
Bé Vương Hinh khóc òa lên, Tôn Hiểu Hiểu cũng bị tiếng khóc k*ch th*ch: “Em khóc cái gì? Chị cũng có nói em đâu.”
“Tôn Hiểu Hiểu cô bị điên à, ăn nói với đứa trẻ kiểu gì vậy? ”
Tang Điềm tiến lên kéo đứa bé Vương Hinh, Tôn Hiểu Hiểu lại nhất quyết không chịu buông tay.
Bé Vương Hinh bị kẹp ở giữa, lại càng khóc to hơn.
Khương Mạn tiến lên túm lấy tay Tôn Hiểu Hiểu, “Buông tay ra.”
“Liên quan gì tới……”Tôn Hiểu Hiểu còn chưa gào xong.
Khương Mạn lạnh lùng trừng mắt với cô ta: “Cần tôi cho cô một cái tát để tỉnh táo lại không? ”
Tôn Hiểu Hiểu buông tay, nhưng vẫn không cam tâm, hét lên với Khương Mạn: “Cô đánh đi! Cô có giỏi thì cô đánh đi!”
Lời cô ta vừa phát ra, đột nhiên ôm lấy cổ tay đang bị Khương Mạn nắm, nước mắt nói rơi là rơi: “Đau quá……”
Khương Mạn nhăn mày hơn, cô vốn dĩ không dùng sức, trừ khi dây thần kinh của Tôn Hiểu Hiểu nhạy cảm gấp trăm lần người thường, còn không thì cô ta đau cái quái gì!
“Các người đều bắt nạt tôi! Tất cả các người đều cùng nhau bắt nạt tôi!”
Tôn Hiểu Hiểu hét lớn, khóc lóc thảm thiết, cứ như là cổ tay bị Khương Mạn bẻ gãy vậy.
Tang Điềm ở bên cạnh tức không chịu nổi: “chị Khương Mạn vốn dĩ không dùng sức, cô khóc cái gì mà khóc, ai bắt nạt cô chứ!”
“Đạo diễn Khương, anh dẫn các bé vào trong phòng trước đi.”
Giọng nói của Khương Mạn bình tĩnh, Khương Vân Sênh gật đầu, dẫn mấy đứa trẻ rời khỏi, trước lúc đi còn nhìn Tôn Hiểu Hiểu với vẻ chán ghét.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô bé cũng biết không được lãng phí, thế nhưng bữa cơm tối nay thật sự quá phong phú…… Mắt cô gái nhỏ bỗng đỏ lên, không biết phải giải thích như thế nào. Advertisement“Cô Tôn, là chúng tôi giữ bé Vương Hinh ở lại ăn cơm, đều là các bé trong cùng một thôn, cùng ăn cơm cũng không có vấn đề gì chứ.” Tang Điềm nhịn không được mà nói, không ngờ câu nói này tới tai Tôn Hiểu Hiểu lại hiểu thành một ý khác. Chỉ giữ đứa trẻ, không gọi cô ta, đây rõ ràng là xa lánh cô ta, chẳng phải sao? “Tôi nói chuyện với đứa trẻ nhà tôi, cô xen vào làm gì!” Tôn Hiểu Hiểu lập tức nạt nộ lại. Sắc mặt Tang Điềm bỗng chốc khó coi. Bé Vương Hinh khóc òa lên, Tôn Hiểu Hiểu cũng bị tiếng khóc k*ch th*ch: “Em khóc cái gì? Chị cũng có nói em đâu.” “Tôn Hiểu Hiểu cô bị điên à, ăn nói với đứa trẻ kiểu gì vậy? ” Tang Điềm tiến lên kéo đứa bé Vương Hinh, Tôn Hiểu Hiểu lại nhất quyết không chịu buông tay. Bé Vương Hinh bị kẹp ở giữa, lại càng khóc to hơn. Khương Mạn tiến lên túm lấy tay Tôn Hiểu Hiểu, “Buông tay ra.” “Liên quan gì tới……”Tôn Hiểu Hiểu còn chưa gào xong. Khương Mạn lạnh lùng trừng mắt với cô ta: “Cần tôi cho cô một cái tát để tỉnh táo lại không? ” Tôn Hiểu Hiểu buông tay, nhưng vẫn không cam tâm, hét lên với Khương Mạn: “Cô đánh đi! Cô có giỏi thì cô đánh đi!” Lời cô ta vừa phát ra, đột nhiên ôm lấy cổ tay đang bị Khương Mạn nắm, nước mắt nói rơi là rơi: “Đau quá……” Khương Mạn nhăn mày hơn, cô vốn dĩ không dùng sức, trừ khi dây thần kinh của Tôn Hiểu Hiểu nhạy cảm gấp trăm lần người thường, còn không thì cô ta đau cái quái gì! “Các người đều bắt nạt tôi! Tất cả các người đều cùng nhau bắt nạt tôi!” Tôn Hiểu Hiểu hét lớn, khóc lóc thảm thiết, cứ như là cổ tay bị Khương Mạn bẻ gãy vậy. Tang Điềm ở bên cạnh tức không chịu nổi: “chị Khương Mạn vốn dĩ không dùng sức, cô khóc cái gì mà khóc, ai bắt nạt cô chứ!” “Đạo diễn Khương, anh dẫn các bé vào trong phòng trước đi.” Giọng nói của Khương Mạn bình tĩnh, Khương Vân Sênh gật đầu, dẫn mấy đứa trẻ rời khỏi, trước lúc đi còn nhìn Tôn Hiểu Hiểu với vẻ chán ghét.