Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 92

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Lầu trên trăm phần trăm là có bệnh!)  (Vốn dĩ ghét Ngụy An Nhiên, kết quả, Tôn Hiểu Hiểu gây náo loạn như vậy, đột nhiên cảm thấy tên khốn nợ tiền không trả này cũng còn tạm chấp nhận được, thật là may mắn khi có đồng nghiệp gánh nạn cho!)  AdvertisementGây náo loạn thành như này, đúng thật là khó giải quyết.  Trong lòng Ngụy An Nhiên cũng đang vui mừng, vẫn may là anh ta nhịn được, không đối đầu trực diện với Khương Mạn.  Nhưng mà, Khương Mạn hiện giờ thay đổi quá nhiều thì phải? Sao lại ngông nghênh đến mức này?   Trong nháy mắt, Ngụy An Nhiên chỉ cho rằng dáng vẻ ngây thơ trước kia của Khương Mạn đều là giả bộ, trong lòng vừa hận, vừa kiêng dè cô.  Bây giờ Tôn Hiểu Hiểu đi rồi, một mình anh ta cắm cọc ở đây trông có vẻ tứ cố vô thân!  Ban ngày, thế giới thật cô đơn!  Khương Mạn nhìn anh ta, mặt không biểu cảm: “Anh muốn ở lại ăn cơm không? ”  Ngụy An Nhiên run rẩy trong lòng, cẩn thận hỏi: “Có, có được không? ”  “Được.”Khương Mạn trở giọng: “Trả tiền là được.”  Ngụy An Nhiên cắn chặt răng hàm, Nhìn Bạc Hạc Hiên và Tang Điềm đứng cạnh Khương Mạn, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Quay xong chương trình, tôi lập tức trả tiền cho cô.”  Khương Mạn ừ một tiếng, không để ý anh ta nữa.  “Gọi bọn trẻ ra ăn cơm thôi.”  Ngụy An Nhiên nhìn bóng lưng tiêu sái của Khương Mạn, ánh mắt mờ mịt, bỏ qua cho anh ta dễ dàng như vậy sao?   Rợn gáy, anh ta đối mặt với ánh nhìn của Bạc Hạc Hiên.  Ánh mắt của người đàn ông rất lạnh, sâu như vực thẳm, như muốn đóng băng linh hồn người khác.  Ngụy An Nhiên bỗng thấy ngột ngạt, cả quá trình giống như một nhân viên ngoài biên chế, lúc ăn cơm cũng ngồi rất xa, không dám phát ra tiếng động.  Ăn cơm được một nửa, Ngụy An Nhiên liền rời đi, nói là trở về phòng đợi tụi nhỏ.  Cũng không có ai giữ anh ta lại.  Sau khi anh ta rời đi, bầu không khí trên bàn ăn trở nên ấm áp hơn nhiều.   Trẻ con ở trong sân nô đùa, bốn người xử lý nốt chỗ thức ăn còn lại.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

(Lầu trên trăm phần trăm là có bệnh!)  

(Vốn dĩ ghét Ngụy An Nhiên, kết quả, Tôn Hiểu Hiểu gây náo loạn như vậy, đột nhiên cảm thấy tên khốn nợ tiền không trả này cũng còn tạm chấp nhận được, thật là may mắn khi có đồng nghiệp gánh nạn cho!)  

Advertisement

Gây náo loạn thành như này, đúng thật là khó giải quyết.  

Trong lòng Ngụy An Nhiên cũng đang vui mừng, vẫn may là anh ta nhịn được, không đối đầu trực diện với Khương Mạn.  

Nhưng mà, Khương Mạn hiện giờ thay đổi quá nhiều thì phải? Sao lại ngông nghênh đến mức này?   

Trong nháy mắt, Ngụy An Nhiên chỉ cho rằng dáng vẻ ngây thơ trước kia của Khương Mạn đều là giả bộ, trong lòng vừa hận, vừa kiêng dè cô.  

Bây giờ Tôn Hiểu Hiểu đi rồi, một mình anh ta cắm cọc ở đây trông có vẻ tứ cố vô thân!  

Ban ngày, thế giới thật cô đơn!  

Khương Mạn nhìn anh ta, mặt không biểu cảm: “Anh muốn ở lại ăn cơm không? ”  

Ngụy An Nhiên run rẩy trong lòng, cẩn thận hỏi: “Có, có được không? ”  

“Được.”Khương Mạn trở giọng: “Trả tiền là được.”  

Ngụy An Nhiên cắn chặt răng hàm, Nhìn Bạc Hạc Hiên và Tang Điềm đứng cạnh Khương Mạn, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Quay xong chương trình, tôi lập tức trả tiền cho cô.”  

Khương Mạn ừ một tiếng, không để ý anh ta nữa.  

“Gọi bọn trẻ ra ăn cơm thôi.”  

Ngụy An Nhiên nhìn bóng lưng tiêu sái của Khương Mạn, ánh mắt mờ mịt, bỏ qua cho anh ta dễ dàng như vậy sao?   

Rợn gáy, anh ta đối mặt với ánh nhìn của Bạc Hạc Hiên.  

Ánh mắt của người đàn ông rất lạnh, sâu như vực thẳm, như muốn đóng băng linh hồn người khác.  

Ngụy An Nhiên bỗng thấy ngột ngạt, cả quá trình giống như một nhân viên ngoài biên chế, lúc ăn cơm cũng ngồi rất xa, không dám phát ra tiếng động.  

Ăn cơm được một nửa, Ngụy An Nhiên liền rời đi, nói là trở về phòng đợi tụi nhỏ.  

Cũng không có ai giữ anh ta lại.  

Sau khi anh ta rời đi, bầu không khí trên bàn ăn trở nên ấm áp hơn nhiều.   

Trẻ con ở trong sân nô đùa, bốn người xử lý nốt chỗ thức ăn còn lại.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Lầu trên trăm phần trăm là có bệnh!)  (Vốn dĩ ghét Ngụy An Nhiên, kết quả, Tôn Hiểu Hiểu gây náo loạn như vậy, đột nhiên cảm thấy tên khốn nợ tiền không trả này cũng còn tạm chấp nhận được, thật là may mắn khi có đồng nghiệp gánh nạn cho!)  AdvertisementGây náo loạn thành như này, đúng thật là khó giải quyết.  Trong lòng Ngụy An Nhiên cũng đang vui mừng, vẫn may là anh ta nhịn được, không đối đầu trực diện với Khương Mạn.  Nhưng mà, Khương Mạn hiện giờ thay đổi quá nhiều thì phải? Sao lại ngông nghênh đến mức này?   Trong nháy mắt, Ngụy An Nhiên chỉ cho rằng dáng vẻ ngây thơ trước kia của Khương Mạn đều là giả bộ, trong lòng vừa hận, vừa kiêng dè cô.  Bây giờ Tôn Hiểu Hiểu đi rồi, một mình anh ta cắm cọc ở đây trông có vẻ tứ cố vô thân!  Ban ngày, thế giới thật cô đơn!  Khương Mạn nhìn anh ta, mặt không biểu cảm: “Anh muốn ở lại ăn cơm không? ”  Ngụy An Nhiên run rẩy trong lòng, cẩn thận hỏi: “Có, có được không? ”  “Được.”Khương Mạn trở giọng: “Trả tiền là được.”  Ngụy An Nhiên cắn chặt răng hàm, Nhìn Bạc Hạc Hiên và Tang Điềm đứng cạnh Khương Mạn, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Quay xong chương trình, tôi lập tức trả tiền cho cô.”  Khương Mạn ừ một tiếng, không để ý anh ta nữa.  “Gọi bọn trẻ ra ăn cơm thôi.”  Ngụy An Nhiên nhìn bóng lưng tiêu sái của Khương Mạn, ánh mắt mờ mịt, bỏ qua cho anh ta dễ dàng như vậy sao?   Rợn gáy, anh ta đối mặt với ánh nhìn của Bạc Hạc Hiên.  Ánh mắt của người đàn ông rất lạnh, sâu như vực thẳm, như muốn đóng băng linh hồn người khác.  Ngụy An Nhiên bỗng thấy ngột ngạt, cả quá trình giống như một nhân viên ngoài biên chế, lúc ăn cơm cũng ngồi rất xa, không dám phát ra tiếng động.  Ăn cơm được một nửa, Ngụy An Nhiên liền rời đi, nói là trở về phòng đợi tụi nhỏ.  Cũng không có ai giữ anh ta lại.  Sau khi anh ta rời đi, bầu không khí trên bàn ăn trở nên ấm áp hơn nhiều.   Trẻ con ở trong sân nô đùa, bốn người xử lý nốt chỗ thức ăn còn lại.   

Chương 92