Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 108

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Chưa đợi nói xong câu "qua cầu rút ván" Tôn Hiểu Hiểu đã trở nên lo lắng, nhanh chóng nói:   "Tôi có thể làm việc, tôi vẫn còn có tác dụng!"  Nhìn bộ dạng gấp gáp của cô ta, nhân viên cũng không nhịn được cười thành tiếng.  Advertisement(Con đ* Khương Mạn: hố đen phá hỏng gameshow! Là một kẻ độc ác!)  (Ôi! Hiểu nữ thần thật đáng thương, chương trình này đừng phát sóng nữa!)  (Tôn Hiểu Hiểu chọc vào huyệt cười của tôi, đây là cúi đầu trước cuộc sống sao?)  (Không! Là cúi đầu trước nắm đấm thép của diễn viên võ thuật Khương!)  Bạc Hạc Hiên nửa cười nửa không nhìn Khương Mạn: "Lần sau thay đổi phương thức khác, tôi sẽ phối hợp với cô."  Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn sáng lên.  Tổng đạo diễn và ekip chương trình: "??"  Fan trong livestream: "??"  Bạc Thần, anh sao vậy Bạc Thần! Tỉnh táo lại đi!  Fan CP nhân cơ hội xông lên, cặp Bạc Khương là thật!  Với 250 tệ trên người, một số người cảm thấy dũng khí đã tăng lên.  Sau trải nghiệm "mất mặt" đêm qua, Khương Mạn cảm thấy ưu tiên hàng đầu là giải quyết tình trạng thiếu thốn nhu yếu phẩm để sinh tồn trước.  Mặt khác là vấn đề môi trường sống của các bạn nhỏ.  Không có thiết bị điện, nhà của Tiểu Lý Quân đến bình giữ nhiệt cũng không có, bởi vì không có điện nên mọi thứ đều vô cùng nguyên sơ.  Gội đầu cũng phải làm khô bằng gió tự nhiên và quanh năm suốt tháng bị thấp khớp, xuất huyết não.  "Muốn mua sắm chỉ có thể đến thị trấn gần nhất. Trước tiên phải xuống núi, sau đó đi xe buýt nhỏ đến đó, mất khoảng 20 phút."  Ekip chương trình trao đổi về tình hình.  Cả nhóm bàn bạc và thống nhất, các em nhỏ cũng cùng đi.  “A, cuối cùng cũng có thể vào thành phố rồi, lần này em có thể mua sắm thoải mái rồi!” Tang Điềm nắm chặt tay.  Khương Vân Sênh cười khổ: "Chỉ có 250 tệ, e rằng cô sẽ chẳng mua được gì."  Tang Điềm lập tức cau mày. Đúng vậy, 250 tệ... với mức giá hiện nay có thể mua được gì chứ? Chưa kể bọn họ còn nhiều người như vậy.  “Nhắc mới nhớ, Nguỵ An Nhiên không đi cùng chúng ta sao?” Tang Điềm hỏi.  Bạn nhỏ Nguỵ An Nhiên phụ trách sáng nay có đến ăn ăn sáng, nhưng anh ta cũng không đi cùng.  "Anh Ngụy có chút không khoẻ, nói không đi được."

Chưa đợi nói xong câu "qua cầu rút ván" Tôn Hiểu Hiểu đã trở nên lo lắng, nhanh chóng nói:   

"Tôi có thể làm việc, tôi vẫn còn có tác dụng!"  

Nhìn bộ dạng gấp gáp của cô ta, nhân viên cũng không nhịn được cười thành tiếng.  

Advertisement

(Con đ* Khương Mạn: hố đen phá hỏng gameshow! Là một kẻ độc ác!)  

(Ôi! Hiểu nữ thần thật đáng thương, chương trình này đừng phát sóng nữa!)  

(Tôn Hiểu Hiểu chọc vào huyệt cười của tôi, đây là cúi đầu trước cuộc sống sao?)  

(Không! Là cúi đầu trước nắm đấm thép của diễn viên võ thuật Khương!)  

Bạc Hạc Hiên nửa cười nửa không nhìn Khương Mạn: "Lần sau thay đổi phương thức khác, tôi sẽ phối hợp với cô."  

Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn sáng lên.  

Tổng đạo diễn và ekip chương trình: "??"  

Fan trong livestream: "??"  

Bạc Thần, anh sao vậy Bạc Thần! Tỉnh táo lại đi!  

Fan CP nhân cơ hội xông lên, cặp Bạc Khương là thật!  

Với 250 tệ trên người, một số người cảm thấy dũng khí đã tăng lên.  

Sau trải nghiệm "mất mặt" đêm qua, Khương Mạn cảm thấy ưu tiên hàng đầu là giải quyết tình trạng thiếu thốn nhu yếu phẩm để sinh tồn trước.  

Mặt khác là vấn đề môi trường sống của các bạn nhỏ.  

Không có thiết bị điện, nhà của Tiểu Lý Quân đến bình giữ nhiệt cũng không có, bởi vì không có điện nên mọi thứ đều vô cùng nguyên sơ.  

Gội đầu cũng phải làm khô bằng gió tự nhiên và quanh năm suốt tháng bị thấp khớp, xuất huyết não.  

"Muốn mua sắm chỉ có thể đến thị trấn gần nhất. Trước tiên phải xuống núi, sau đó đi xe buýt nhỏ đến đó, mất khoảng 20 phút."  

Ekip chương trình trao đổi về tình hình.  

Cả nhóm bàn bạc và thống nhất, các em nhỏ cũng cùng đi.  

“A, cuối cùng cũng có thể vào thành phố rồi, lần này em có thể mua sắm thoải mái rồi!” Tang Điềm nắm chặt tay.  

Khương Vân Sênh cười khổ: "Chỉ có 250 tệ, e rằng cô sẽ chẳng mua được gì."  

Tang Điềm lập tức cau mày. Đúng vậy, 250 tệ... với mức giá hiện nay có thể mua được gì chứ? Chưa kể bọn họ còn nhiều người như vậy.  

“Nhắc mới nhớ, Nguỵ An Nhiên không đi cùng chúng ta sao?” Tang Điềm hỏi.  

Bạn nhỏ Nguỵ An Nhiên phụ trách sáng nay có đến ăn ăn sáng, nhưng anh ta cũng không đi cùng.  

"Anh Ngụy có chút không khoẻ, nói không đi được."

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Chưa đợi nói xong câu "qua cầu rút ván" Tôn Hiểu Hiểu đã trở nên lo lắng, nhanh chóng nói:   "Tôi có thể làm việc, tôi vẫn còn có tác dụng!"  Nhìn bộ dạng gấp gáp của cô ta, nhân viên cũng không nhịn được cười thành tiếng.  Advertisement(Con đ* Khương Mạn: hố đen phá hỏng gameshow! Là một kẻ độc ác!)  (Ôi! Hiểu nữ thần thật đáng thương, chương trình này đừng phát sóng nữa!)  (Tôn Hiểu Hiểu chọc vào huyệt cười của tôi, đây là cúi đầu trước cuộc sống sao?)  (Không! Là cúi đầu trước nắm đấm thép của diễn viên võ thuật Khương!)  Bạc Hạc Hiên nửa cười nửa không nhìn Khương Mạn: "Lần sau thay đổi phương thức khác, tôi sẽ phối hợp với cô."  Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn sáng lên.  Tổng đạo diễn và ekip chương trình: "??"  Fan trong livestream: "??"  Bạc Thần, anh sao vậy Bạc Thần! Tỉnh táo lại đi!  Fan CP nhân cơ hội xông lên, cặp Bạc Khương là thật!  Với 250 tệ trên người, một số người cảm thấy dũng khí đã tăng lên.  Sau trải nghiệm "mất mặt" đêm qua, Khương Mạn cảm thấy ưu tiên hàng đầu là giải quyết tình trạng thiếu thốn nhu yếu phẩm để sinh tồn trước.  Mặt khác là vấn đề môi trường sống của các bạn nhỏ.  Không có thiết bị điện, nhà của Tiểu Lý Quân đến bình giữ nhiệt cũng không có, bởi vì không có điện nên mọi thứ đều vô cùng nguyên sơ.  Gội đầu cũng phải làm khô bằng gió tự nhiên và quanh năm suốt tháng bị thấp khớp, xuất huyết não.  "Muốn mua sắm chỉ có thể đến thị trấn gần nhất. Trước tiên phải xuống núi, sau đó đi xe buýt nhỏ đến đó, mất khoảng 20 phút."  Ekip chương trình trao đổi về tình hình.  Cả nhóm bàn bạc và thống nhất, các em nhỏ cũng cùng đi.  “A, cuối cùng cũng có thể vào thành phố rồi, lần này em có thể mua sắm thoải mái rồi!” Tang Điềm nắm chặt tay.  Khương Vân Sênh cười khổ: "Chỉ có 250 tệ, e rằng cô sẽ chẳng mua được gì."  Tang Điềm lập tức cau mày. Đúng vậy, 250 tệ... với mức giá hiện nay có thể mua được gì chứ? Chưa kể bọn họ còn nhiều người như vậy.  “Nhắc mới nhớ, Nguỵ An Nhiên không đi cùng chúng ta sao?” Tang Điềm hỏi.  Bạn nhỏ Nguỵ An Nhiên phụ trách sáng nay có đến ăn ăn sáng, nhưng anh ta cũng không đi cùng.  "Anh Ngụy có chút không khoẻ, nói không đi được."

Chương 108