Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 110
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khoản tiền lớn 250 biến mất trong nháy mắt. Chiếc xe khách chạy tầm 20 phút thì đến thị trấn, bụi bay mù mịt mọi người bắt đầu xuống xe. Nhìn trấn nhỏ trước mắt, Tang Điềm mất đi hứng thú mua sắm, trong quỹ chính cũng chỉ còn lại 30 tệ, mua nổi cái gì chứ? “Đừng khóc sẽ mất mặt lắm, hết tiền thì có thể kiếm mà.” Advertisement“Kiếm bằng cách nào?” dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô. Khương Mạn đón lấy tay Lý Quân, cúi đầu nói: “Quân Quân, dẫn đường!” Lý Quân không chắc lắm: “Đi thật ạ?” “Đến tận đây rồi, đương nhiên phải đi chứ…….Không, là đi kiếm tiềm chứ!” Mặt mọi người là một mảng hoang mang: Này! Cô nói gì đấy hả! Cư dân mạng cũng hiếu kỳ: (Khương Mạn sẽ không cho cả đoàn đi bộ quay về thôn đất chứ? Kể cả không có ý định quay về thì chỉ còn 140 thì cũng chả đủ mua cái gì.) (Thật tò mò không biết tiếp theo họ sẽ làm gì? Tính ra mỗi người được 10 tệ còn chả đủ ăn bún ốc!) (Tại sao bây giờ Khương Mạn lại là thủ lĩnh? Ý kiến của những người khác không quan trọng sao?) (+1, tiền đã chả có bao nhiêu thà tiết kiệm lại còn hơn.) (Tôi muốn xem bọn họ làm cách nào để kiếm tiền? hát dạo ven đường sao? Cách này cũ quá rồi.) Đám khách mời bối rối rồi. “Anh biết Tiểu Mạn định làm gì không?” Khương Vân Sênh quay qua hỏi Bạc Hạc Hiên. Anh ấy lắc đầu, mặt lại nở một nụ cười nhạt: “Không biết, cứ đi theo cô ấy là biết ngay.” “Anh tin tưởng cô ấy thật đấy.” Khương Vân Sênh nhìn anh một cái. Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước, nói ra một câu: “Bởi vì cô ấy thông minh hơn mấy người các anh, lại còn có năng lực.” Mấy từ cuối cùng còn nhấn mạnh một chút. Khương Vân Sênh không biết nên khóc hay nên cười nữa: “Hôm qua tôi nấu cơm đấy.” “Ồ, dùng nồi cơm điện để thổi cơm, có năng lực thật đấy.” Khương Vân Sênh: “……” (Hahahaha! Bạc thần vốn dĩ độc mồm như vậy à?) (Đạo diễn Khương cạn lời thật rồi, đặt được cơm cũng là một kỹ năng sống đó biết không!.) (Cảm thấy Bạc thần ngày càng Khương hoá một cách trầm trọng, quả nhiên bị lây từ Khương Mạn?) (Bạc thần và Khương đạo diễn là bạn bè, bạn bè với nhau nói đùa cũng là chuyện bình thường!)
Khoản tiền lớn 250 biến mất trong nháy mắt. Chiếc xe khách chạy tầm 20 phút thì đến thị trấn, bụi bay mù mịt mọi người bắt đầu xuống xe. Nhìn trấn nhỏ trước mắt, Tang Điềm mất đi hứng thú mua sắm, trong quỹ chính cũng chỉ còn lại 30 tệ, mua nổi cái gì chứ?
“Đừng khóc sẽ mất mặt lắm, hết tiền thì có thể kiếm mà.”
Advertisement
“Kiếm bằng cách nào?” dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô.
Khương Mạn đón lấy tay Lý Quân, cúi đầu nói: “Quân Quân, dẫn đường!”
Lý Quân không chắc lắm: “Đi thật ạ?”
“Đến tận đây rồi, đương nhiên phải đi chứ…….Không, là đi kiếm tiềm chứ!”
Mặt mọi người là một mảng hoang mang: Này! Cô nói gì đấy hả!
Cư dân mạng cũng hiếu kỳ:
(Khương Mạn sẽ không cho cả đoàn đi bộ quay về thôn đất chứ? Kể cả không có ý định quay về thì chỉ còn 140 thì cũng chả đủ mua cái gì.)
(Thật tò mò không biết tiếp theo họ sẽ làm gì? Tính ra mỗi người được 10 tệ còn chả đủ ăn bún ốc!)
(Tại sao bây giờ Khương Mạn lại là thủ lĩnh? Ý kiến của những người khác không quan trọng sao?)
(+1, tiền đã chả có bao nhiêu thà tiết kiệm lại còn hơn.)
(Tôi muốn xem bọn họ làm cách nào để kiếm tiền? hát dạo ven đường sao? Cách này cũ quá rồi.)
Đám khách mời bối rối rồi.
“Anh biết Tiểu Mạn định làm gì không?” Khương Vân Sênh quay qua hỏi Bạc Hạc Hiên.
Anh ấy lắc đầu, mặt lại nở một nụ cười nhạt: “Không biết, cứ đi theo cô ấy là biết ngay.”
“Anh tin tưởng cô ấy thật đấy.” Khương Vân Sênh nhìn anh một cái.
Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước, nói ra một câu: “Bởi vì cô ấy thông minh hơn mấy người các anh, lại còn có năng lực.”
Mấy từ cuối cùng còn nhấn mạnh một chút. Khương Vân Sênh không biết nên khóc hay nên cười nữa: “Hôm qua tôi nấu cơm đấy.”
“Ồ, dùng nồi cơm điện để thổi cơm, có năng lực thật đấy.”
Khương Vân Sênh: “……”
(Hahahaha! Bạc thần vốn dĩ độc mồm như vậy à?)
(Đạo diễn Khương cạn lời thật rồi, đặt được cơm cũng là một kỹ năng sống đó biết không!.)
(Cảm thấy Bạc thần ngày càng Khương hoá một cách trầm trọng, quả nhiên bị lây từ Khương Mạn?)
(Bạc thần và Khương đạo diễn là bạn bè, bạn bè với nhau nói đùa cũng là chuyện bình thường!)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khoản tiền lớn 250 biến mất trong nháy mắt. Chiếc xe khách chạy tầm 20 phút thì đến thị trấn, bụi bay mù mịt mọi người bắt đầu xuống xe. Nhìn trấn nhỏ trước mắt, Tang Điềm mất đi hứng thú mua sắm, trong quỹ chính cũng chỉ còn lại 30 tệ, mua nổi cái gì chứ? “Đừng khóc sẽ mất mặt lắm, hết tiền thì có thể kiếm mà.” Advertisement“Kiếm bằng cách nào?” dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô. Khương Mạn đón lấy tay Lý Quân, cúi đầu nói: “Quân Quân, dẫn đường!” Lý Quân không chắc lắm: “Đi thật ạ?” “Đến tận đây rồi, đương nhiên phải đi chứ…….Không, là đi kiếm tiềm chứ!” Mặt mọi người là một mảng hoang mang: Này! Cô nói gì đấy hả! Cư dân mạng cũng hiếu kỳ: (Khương Mạn sẽ không cho cả đoàn đi bộ quay về thôn đất chứ? Kể cả không có ý định quay về thì chỉ còn 140 thì cũng chả đủ mua cái gì.) (Thật tò mò không biết tiếp theo họ sẽ làm gì? Tính ra mỗi người được 10 tệ còn chả đủ ăn bún ốc!) (Tại sao bây giờ Khương Mạn lại là thủ lĩnh? Ý kiến của những người khác không quan trọng sao?) (+1, tiền đã chả có bao nhiêu thà tiết kiệm lại còn hơn.) (Tôi muốn xem bọn họ làm cách nào để kiếm tiền? hát dạo ven đường sao? Cách này cũ quá rồi.) Đám khách mời bối rối rồi. “Anh biết Tiểu Mạn định làm gì không?” Khương Vân Sênh quay qua hỏi Bạc Hạc Hiên. Anh ấy lắc đầu, mặt lại nở một nụ cười nhạt: “Không biết, cứ đi theo cô ấy là biết ngay.” “Anh tin tưởng cô ấy thật đấy.” Khương Vân Sênh nhìn anh một cái. Bạc Hạc Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước, nói ra một câu: “Bởi vì cô ấy thông minh hơn mấy người các anh, lại còn có năng lực.” Mấy từ cuối cùng còn nhấn mạnh một chút. Khương Vân Sênh không biết nên khóc hay nên cười nữa: “Hôm qua tôi nấu cơm đấy.” “Ồ, dùng nồi cơm điện để thổi cơm, có năng lực thật đấy.” Khương Vân Sênh: “……” (Hahahaha! Bạc thần vốn dĩ độc mồm như vậy à?) (Đạo diễn Khương cạn lời thật rồi, đặt được cơm cũng là một kỹ năng sống đó biết không!.) (Cảm thấy Bạc thần ngày càng Khương hoá một cách trầm trọng, quả nhiên bị lây từ Khương Mạn?) (Bạc thần và Khương đạo diễn là bạn bè, bạn bè với nhau nói đùa cũng là chuyện bình thường!)