Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 120
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, liền cảm thấy những cặp mắt nóng rực đang nhìn về phía mình. Trong nháy mắt, cô giống như con thỏ trắng, rơi vào hang sói hang hổ hiểm ác. AdvertisementKhương Vân Sênh và Tang Điềm ở bên cạnh còn chưa kịp cười, đã nghe thấy tiếng của một cô gái vang lên xung quanh: “AAA!Bên cạnh là Tang Điềm và đạo diễn Khương Vân Sênh đó sao? Ôi trời ơi! Không ngờ đời này tôi lại được nghe tiếng thở của bọn họ!!” Tôn Hiểu Hiểu: “……” Tang Điềm: “……” Khương Vân Sênh: “……” Măng!! Măng của thôn Hổ Khẩu đều bị Khương Mạn cô nhổ trụi rồi!! Cô đây là thà để bạn chết chứ không để bản thân chịu thiệt, hi sinh bạn tốt để tạo phúc cho hai người sao!! Ba người nhất thời bị quần chúng vây quanh, trên sân khấu, làm gì còn bóng dáng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên. Hai người dùng tốc độ nhanh nhất, xông về phía tòa nhà đổi tiền thưởng đằng sau. Cầm tiền trong tay trước rồi nói chuyện! Mười phút sau, trật tự của hiện trường cũng ổn định lại rồi. Đài truyền hình tới đây làm chương trình, vốn dĩ có sắp xếp bảo vệ, thêm nữa, quần chúng tuy là kích động nhưng cũng không đập phá một cách mù quáng gì. Các PD nhìn thấy đoàn mình bị bại lộ (bị bán đứng), cũng dứt khoát không trốn nữa, thương lượng với đạo diễn của đài truyền hình bên này, các khách mời đều lên sân khấu chào hỏi quần chúng khán giả ở đây. Tôn Hiểu Hiểu, Tang Điềm, Khương Vân Sênh đứng trên sân khấu, vô cớ nảy sinh ra cảm giác xấu hổ như bị quần chúng quất xác. Đặc biệt là sau khi nhóm hai người xả nghĩa cứu thân rồi bỏ trốn kia bị mời quay về sân khấu một lần nữa, ba người đoàn kết chưa từng thấy, cùng gửi gắm ánh mắt khiển trách tới Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên! Khương Mạn vừa mới đứng qua, ba người lấy Tôn Hiểu Hiểu làm chuẩn, đồng loạt dịch sang bên cạnh ba bước dài, giữ khoảng cách với cô. Khương Mạn: “???” “Ha ha ha ha!!!” Quần chúng tại hiện trường phá lên cười. Người xem trên kênh livestream cũng cười xỉu.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, liền cảm thấy những cặp mắt nóng rực đang nhìn về phía mình.
Trong nháy mắt, cô giống như con thỏ trắng, rơi vào hang sói hang hổ hiểm ác.
Advertisement
Khương Vân Sênh và Tang Điềm ở bên cạnh còn chưa kịp cười, đã nghe thấy tiếng của một cô gái vang lên xung quanh:
“AAA!Bên cạnh là Tang Điềm và đạo diễn Khương Vân Sênh đó sao? Ôi trời ơi! Không ngờ đời này tôi lại được nghe tiếng thở của bọn họ!!”
Tôn Hiểu Hiểu: “……”
Tang Điềm: “……”
Khương Vân Sênh: “……”
Măng!!
Măng của thôn Hổ Khẩu đều bị Khương Mạn cô nhổ trụi rồi!!
Cô đây là thà để bạn chết chứ không để bản thân chịu thiệt, hi sinh bạn tốt để tạo phúc cho hai người sao!!
Ba người nhất thời bị quần chúng vây quanh, trên sân khấu, làm gì còn bóng dáng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên.
Hai người dùng tốc độ nhanh nhất, xông về phía tòa nhà đổi tiền thưởng đằng sau.
Cầm tiền trong tay trước rồi nói chuyện!
Mười phút sau, trật tự của hiện trường cũng ổn định lại rồi.
Đài truyền hình tới đây làm chương trình, vốn dĩ có sắp xếp bảo vệ, thêm nữa, quần chúng tuy là kích động nhưng cũng không đập phá một cách mù quáng gì.
Các PD nhìn thấy đoàn mình bị bại lộ (bị bán đứng), cũng dứt khoát không trốn nữa, thương lượng với đạo diễn của đài truyền hình bên này, các khách mời đều lên sân khấu chào hỏi quần chúng khán giả ở đây.
Tôn Hiểu Hiểu, Tang Điềm, Khương Vân Sênh đứng trên sân khấu, vô cớ nảy sinh ra cảm giác xấu hổ như bị quần chúng quất xác.
Đặc biệt là sau khi nhóm hai người xả nghĩa cứu thân rồi bỏ trốn kia bị mời quay về sân khấu một lần nữa, ba người đoàn kết chưa từng thấy, cùng gửi gắm ánh mắt khiển trách tới Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên!
Khương Mạn vừa mới đứng qua, ba người lấy Tôn Hiểu Hiểu làm chuẩn, đồng loạt dịch sang bên cạnh ba bước dài, giữ khoảng cách với cô.
Khương Mạn: “???”
“Ha ha ha ha!!!”
Quần chúng tại hiện trường phá lên cười.
Người xem trên kênh livestream cũng cười xỉu.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, liền cảm thấy những cặp mắt nóng rực đang nhìn về phía mình. Trong nháy mắt, cô giống như con thỏ trắng, rơi vào hang sói hang hổ hiểm ác. AdvertisementKhương Vân Sênh và Tang Điềm ở bên cạnh còn chưa kịp cười, đã nghe thấy tiếng của một cô gái vang lên xung quanh: “AAA!Bên cạnh là Tang Điềm và đạo diễn Khương Vân Sênh đó sao? Ôi trời ơi! Không ngờ đời này tôi lại được nghe tiếng thở của bọn họ!!” Tôn Hiểu Hiểu: “……” Tang Điềm: “……” Khương Vân Sênh: “……” Măng!! Măng của thôn Hổ Khẩu đều bị Khương Mạn cô nhổ trụi rồi!! Cô đây là thà để bạn chết chứ không để bản thân chịu thiệt, hi sinh bạn tốt để tạo phúc cho hai người sao!! Ba người nhất thời bị quần chúng vây quanh, trên sân khấu, làm gì còn bóng dáng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên. Hai người dùng tốc độ nhanh nhất, xông về phía tòa nhà đổi tiền thưởng đằng sau. Cầm tiền trong tay trước rồi nói chuyện! Mười phút sau, trật tự của hiện trường cũng ổn định lại rồi. Đài truyền hình tới đây làm chương trình, vốn dĩ có sắp xếp bảo vệ, thêm nữa, quần chúng tuy là kích động nhưng cũng không đập phá một cách mù quáng gì. Các PD nhìn thấy đoàn mình bị bại lộ (bị bán đứng), cũng dứt khoát không trốn nữa, thương lượng với đạo diễn của đài truyền hình bên này, các khách mời đều lên sân khấu chào hỏi quần chúng khán giả ở đây. Tôn Hiểu Hiểu, Tang Điềm, Khương Vân Sênh đứng trên sân khấu, vô cớ nảy sinh ra cảm giác xấu hổ như bị quần chúng quất xác. Đặc biệt là sau khi nhóm hai người xả nghĩa cứu thân rồi bỏ trốn kia bị mời quay về sân khấu một lần nữa, ba người đoàn kết chưa từng thấy, cùng gửi gắm ánh mắt khiển trách tới Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên! Khương Mạn vừa mới đứng qua, ba người lấy Tôn Hiểu Hiểu làm chuẩn, đồng loạt dịch sang bên cạnh ba bước dài, giữ khoảng cách với cô. Khương Mạn: “???” “Ha ha ha ha!!!” Quần chúng tại hiện trường phá lên cười. Người xem trên kênh livestream cũng cười xỉu.