Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 123
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Việc ăn mặc, đi lại của mấy ngày tới sẽ không cần phải lo lắng nữa rồi! Tiếp theo đây sẽ là mua sắm điên cuồng, rũ bỏ bộ quần áo quê mùa trên người, Tang Điềm bọn họ đều mua một vài bộ để thay sau khi tắm, cùng với đồ lót. AdvertisementCác bạn nhỏ bên kia cũng không uổng công chờ đợi, mỗi bé mua ba bộ quần áo trước tiên. Tiếp theo đó là một số vật dụng hàng ngày. “Hay là chúng ta ăn cơm trưa trước đi, buổi chiều chia nhau đi mua sắm, vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.” Khương Vân Sênh đề nghị: “Nếu như quá muộn, trời tối thì đường trên núi sẽ không dễ đi nữa.” Tang Điềm vội vàng gật đầu, nhớ tới đoạn đường núi, cô chợt rùng mình. Những người khác cũng không có ý kiến gì, một đoàn người đi tìm quán cơm trước. “Bên kia đang làm gì vậy, trông thật là náo nhiệt?” Tang Điềm chỉ vào đám đông cách đó không xa, “Trại ngỗng, hình như là một nơi ăn thịt ngỗng?” Cô ấy vừa nói liền ch** n**c miếng: “Ngỗng ăn có ngon không nhỉ?” “Em chưa ăn bao giờ à?” Khương Mạn nhìn cô ấy, Tang Điềm lắc đầu. Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên xen vào một câu: “Ngon, chỉ là quá hung dữ thôi.” “Ừ ừ! Ngỗng lớn là hung dữ nhất, con chó Đại Hoàng trong thôn cũng bị nó đuổi đánh.” Mấy đứa nhỏ gật đầu nói: “Em còn từng bị ngỗng đuổi, nó lúc nào cũng thích mổ vào mông người ta.” Khương Mạn phì cười: “Không hổ là ác bá trong thôn, vậy hôm nay chúng ta liền vì dân trừ hại, ăn thịt nó!” Một đoàn người đi về phía trại ngỗng, vì để tránh gây nên sự hỗn loạn, tổ hợp ba người bị bán đứng lập tức đội mũ rơm lên. Sau khi đến cửa tiệm, thì nhìn thấy một người đàn ông, dáng vẻ giống như là chủ tiệm, đang cầm loa hét lớn. “Lễ kỷ niệm mười năm thành lập trại ngỗng, giảm giá hai mươi phần trăm tất cả các món ăn, có hoạt động ném vòng ngỗng, lần đầu miễn phí, ném trúng thì sẽ kiếm được tiền!” Liền nhìn thấy trong cái hàng rào dài bên cạnh có mấy chục con ngỗng trắng, to đang đi qua đi lại, cách hàng rào một mét có dây buộc ngăn lại, không ngừng có người tới lấy vòng, đứng bên ngoài đoạn dây, ném vòng vào bên trong hàng rào. Nếu lần đầu miễn phí mà thất bại, lại muốn tiếp tục ném vòng, thì phải nộp tiền. Năm mươi tệ được mười vòng. “Quy tắc này quá khó rồi, cái vòng tròn đó chỉ to bằng lòng bàn tay của em, còn có khoảng cách một mét, ai có thể ném trúng chứ……”
Việc ăn mặc, đi lại của mấy ngày tới sẽ không cần phải lo lắng nữa rồi!
Tiếp theo đây sẽ là mua sắm điên cuồng, rũ bỏ bộ quần áo quê mùa trên người, Tang Điềm bọn họ đều mua một vài bộ để thay sau khi tắm, cùng với đồ lót.
Advertisement
Các bạn nhỏ bên kia cũng không uổng công chờ đợi, mỗi bé mua ba bộ quần áo trước tiên.
Tiếp theo đó là một số vật dụng hàng ngày.
“Hay là chúng ta ăn cơm trưa trước đi, buổi chiều chia nhau đi mua sắm, vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”
Khương Vân Sênh đề nghị: “Nếu như quá muộn, trời tối thì đường trên núi sẽ không dễ đi nữa.”
Tang Điềm vội vàng gật đầu, nhớ tới đoạn đường núi, cô chợt rùng mình.
Những người khác cũng không có ý kiến gì, một đoàn người đi tìm quán cơm trước.
“Bên kia đang làm gì vậy, trông thật là náo nhiệt?”
Tang Điềm chỉ vào đám đông cách đó không xa, “Trại ngỗng, hình như là một nơi ăn thịt ngỗng?”
Cô ấy vừa nói liền ch** n**c miếng: “Ngỗng ăn có ngon không nhỉ?”
“Em chưa ăn bao giờ à?” Khương Mạn nhìn cô ấy, Tang Điềm lắc đầu.
Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên xen vào một câu: “Ngon, chỉ là quá hung dữ thôi.”
“Ừ ừ! Ngỗng lớn là hung dữ nhất, con chó Đại Hoàng trong thôn cũng bị nó đuổi đánh.”
Mấy đứa nhỏ gật đầu nói: “Em còn từng bị ngỗng đuổi, nó lúc nào cũng thích mổ vào mông người ta.”
Khương Mạn phì cười: “Không hổ là ác bá trong thôn, vậy hôm nay chúng ta liền vì dân trừ hại, ăn thịt nó!”
Một đoàn người đi về phía trại ngỗng, vì để tránh gây nên sự hỗn loạn, tổ hợp ba người bị bán đứng lập tức đội mũ rơm lên.
Sau khi đến cửa tiệm, thì nhìn thấy một người đàn ông, dáng vẻ giống như là chủ tiệm, đang cầm loa hét lớn.
“Lễ kỷ niệm mười năm thành lập trại ngỗng, giảm giá hai mươi phần trăm tất cả các món ăn, có hoạt động ném vòng ngỗng, lần đầu miễn phí, ném trúng thì sẽ kiếm được tiền!”
Liền nhìn thấy trong cái hàng rào dài bên cạnh có mấy chục con ngỗng trắng, to đang đi qua đi lại, cách hàng rào một mét có dây buộc ngăn lại, không ngừng có người tới lấy vòng, đứng bên ngoài đoạn dây, ném vòng vào bên trong hàng rào.
Nếu lần đầu miễn phí mà thất bại, lại muốn tiếp tục ném vòng, thì phải nộp tiền.
Năm mươi tệ được mười vòng.
“Quy tắc này quá khó rồi, cái vòng tròn đó chỉ to bằng lòng bàn tay của em, còn có khoảng cách một mét, ai có thể ném trúng chứ……”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Việc ăn mặc, đi lại của mấy ngày tới sẽ không cần phải lo lắng nữa rồi! Tiếp theo đây sẽ là mua sắm điên cuồng, rũ bỏ bộ quần áo quê mùa trên người, Tang Điềm bọn họ đều mua một vài bộ để thay sau khi tắm, cùng với đồ lót. AdvertisementCác bạn nhỏ bên kia cũng không uổng công chờ đợi, mỗi bé mua ba bộ quần áo trước tiên. Tiếp theo đó là một số vật dụng hàng ngày. “Hay là chúng ta ăn cơm trưa trước đi, buổi chiều chia nhau đi mua sắm, vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.” Khương Vân Sênh đề nghị: “Nếu như quá muộn, trời tối thì đường trên núi sẽ không dễ đi nữa.” Tang Điềm vội vàng gật đầu, nhớ tới đoạn đường núi, cô chợt rùng mình. Những người khác cũng không có ý kiến gì, một đoàn người đi tìm quán cơm trước. “Bên kia đang làm gì vậy, trông thật là náo nhiệt?” Tang Điềm chỉ vào đám đông cách đó không xa, “Trại ngỗng, hình như là một nơi ăn thịt ngỗng?” Cô ấy vừa nói liền ch** n**c miếng: “Ngỗng ăn có ngon không nhỉ?” “Em chưa ăn bao giờ à?” Khương Mạn nhìn cô ấy, Tang Điềm lắc đầu. Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên xen vào một câu: “Ngon, chỉ là quá hung dữ thôi.” “Ừ ừ! Ngỗng lớn là hung dữ nhất, con chó Đại Hoàng trong thôn cũng bị nó đuổi đánh.” Mấy đứa nhỏ gật đầu nói: “Em còn từng bị ngỗng đuổi, nó lúc nào cũng thích mổ vào mông người ta.” Khương Mạn phì cười: “Không hổ là ác bá trong thôn, vậy hôm nay chúng ta liền vì dân trừ hại, ăn thịt nó!” Một đoàn người đi về phía trại ngỗng, vì để tránh gây nên sự hỗn loạn, tổ hợp ba người bị bán đứng lập tức đội mũ rơm lên. Sau khi đến cửa tiệm, thì nhìn thấy một người đàn ông, dáng vẻ giống như là chủ tiệm, đang cầm loa hét lớn. “Lễ kỷ niệm mười năm thành lập trại ngỗng, giảm giá hai mươi phần trăm tất cả các món ăn, có hoạt động ném vòng ngỗng, lần đầu miễn phí, ném trúng thì sẽ kiếm được tiền!” Liền nhìn thấy trong cái hàng rào dài bên cạnh có mấy chục con ngỗng trắng, to đang đi qua đi lại, cách hàng rào một mét có dây buộc ngăn lại, không ngừng có người tới lấy vòng, đứng bên ngoài đoạn dây, ném vòng vào bên trong hàng rào. Nếu lần đầu miễn phí mà thất bại, lại muốn tiếp tục ném vòng, thì phải nộp tiền. Năm mươi tệ được mười vòng. “Quy tắc này quá khó rồi, cái vòng tròn đó chỉ to bằng lòng bàn tay của em, còn có khoảng cách một mét, ai có thể ném trúng chứ……”