Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 130

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Rốt cuộc "Một cuộc sống khác trên thế giới" là gameshow quái quỷ gì mà tất cả các vật khách mời đều đổ gục!)  (Bạc Thần: Lại một ngày mất mặt!)  Advertisement(Đột nhiên cảm thấy sự hiện diện của đạo diễn Khương thật là thừa thãi…)  "Tiểu Mạn, cô đừng như vậy..." Khương Vân Sênh xoa xoa huyệt ở khoé mắt, cười khổ nói: "Giữ cho tôi chút thể diện đi."  "A? Tôi không nói eo của đạo diễn Khương không tốt." Khương Mạn ngờ vực nói.  Khương Vân Sênh cười khổ: "Cô không nói như vậy, nhưng những phần nặng các người đều phân chia xong hết rồi nên chứng tỏ tôi rất yếu."  Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên đồng thanh nói: "Anh... không yếu sao?"  Khương Vân Sênh: Thành thật mà nói thì có chút quá đáng rồi...  (Ha ha ha! Nội tâm của đạo diễn Khương: Nếu sớm biết thế này tôi thà đi  đuổi ngỗng còn hơn!)  (Sự chênh lệch thế giới! Khoảng cách giữa con người với nhau không chỉ là giàu nghèo, IQ, mà còn có sức mạnh!)  (Đạo diễn Khương đừng khóc, chúng ta đừng so với những người không phải là con người! (không có ý mắng diễn viên võ thuật Khương không phải là con người)  (Mong muốn sinh tồn rất mạnh mẽ!)  (Điều đó là cần thiết, ai không sợ nắm đấm sắt và cú quật ngã của Khương Mạn chứ?)  Sau khi mua xong đồ điện, nạng và xe lăn, cả ba ngồi xe giao hàng miễn phí trở về. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa đến dưới chân núi, khi đi đoạn đường núi đó bọn họ vẫn phải tự mình khiêng.   Xe vừa mới xuất phát không lâu. A Tam nhận được một cuộc gọi.  "Chị Khương, xảy ra chuyện rồi."  Bất giác các PD đều có một khái niệm vốn có: Xảy ra chuyện thì tìm chị Khương!  “Sao vậy?” Khương Mạn trố mắt ra.  "Vừa rồi lão Thất gọi điện tới nói là nhóm cô Tang trên đường xảy ra tai nặn ô tô."  Trên xe, ba người đều cau mày.  "Người không sao chứ?"  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

(Rốt cuộc "Một cuộc sống khác trên thế giới" là gameshow quái quỷ gì mà tất cả các vật khách mời đều đổ gục!)  

(Bạc Thần: Lại một ngày mất mặt!)  

Advertisement

(Đột nhiên cảm thấy sự hiện diện của đạo diễn Khương thật là thừa thãi…)  

"Tiểu Mạn, cô đừng như vậy..." Khương Vân Sênh xoa xoa huyệt ở khoé mắt, cười khổ nói: "Giữ cho tôi chút thể diện đi."  

"A? Tôi không nói eo của đạo diễn Khương không tốt." Khương Mạn ngờ vực nói.  

Khương Vân Sênh cười khổ: "Cô không nói như vậy, nhưng những phần nặng các người đều phân chia xong hết rồi nên chứng tỏ tôi rất yếu."  

Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên đồng thanh nói: "Anh... không yếu sao?"  

Khương Vân Sênh: Thành thật mà nói thì có chút quá đáng rồi...  

(Ha ha ha! Nội tâm của đạo diễn Khương: Nếu sớm biết thế này tôi thà đi  đuổi ngỗng còn hơn!)  

(Sự chênh lệch thế giới! Khoảng cách giữa con người với nhau không chỉ là giàu nghèo, IQ, mà còn có sức mạnh!)  

(Đạo diễn Khương đừng khóc, chúng ta đừng so với những người không phải là con người! (không có ý mắng diễn viên võ thuật Khương không phải là con người)  

(Mong muốn sinh tồn rất mạnh mẽ!)  

(Điều đó là cần thiết, ai không sợ nắm đấm sắt và cú quật ngã của Khương Mạn chứ?)  

Sau khi mua xong đồ điện, nạng và xe lăn, cả ba ngồi xe giao hàng miễn phí trở về. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa đến dưới chân núi, khi đi đoạn đường núi đó bọn họ vẫn phải tự mình khiêng.   

Xe vừa mới xuất phát không lâu. A Tam nhận được một cuộc gọi.  

"Chị Khương, xảy ra chuyện rồi."  

Bất giác các PD đều có một khái niệm vốn có: Xảy ra chuyện thì tìm chị Khương!  

“Sao vậy?” Khương Mạn trố mắt ra.  

"Vừa rồi lão Thất gọi điện tới nói là nhóm cô Tang trên đường xảy ra tai nặn ô tô."  

Trên xe, ba người đều cau mày.  

"Người không sao chứ?"  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Rốt cuộc "Một cuộc sống khác trên thế giới" là gameshow quái quỷ gì mà tất cả các vật khách mời đều đổ gục!)  (Bạc Thần: Lại một ngày mất mặt!)  Advertisement(Đột nhiên cảm thấy sự hiện diện của đạo diễn Khương thật là thừa thãi…)  "Tiểu Mạn, cô đừng như vậy..." Khương Vân Sênh xoa xoa huyệt ở khoé mắt, cười khổ nói: "Giữ cho tôi chút thể diện đi."  "A? Tôi không nói eo của đạo diễn Khương không tốt." Khương Mạn ngờ vực nói.  Khương Vân Sênh cười khổ: "Cô không nói như vậy, nhưng những phần nặng các người đều phân chia xong hết rồi nên chứng tỏ tôi rất yếu."  Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên đồng thanh nói: "Anh... không yếu sao?"  Khương Vân Sênh: Thành thật mà nói thì có chút quá đáng rồi...  (Ha ha ha! Nội tâm của đạo diễn Khương: Nếu sớm biết thế này tôi thà đi  đuổi ngỗng còn hơn!)  (Sự chênh lệch thế giới! Khoảng cách giữa con người với nhau không chỉ là giàu nghèo, IQ, mà còn có sức mạnh!)  (Đạo diễn Khương đừng khóc, chúng ta đừng so với những người không phải là con người! (không có ý mắng diễn viên võ thuật Khương không phải là con người)  (Mong muốn sinh tồn rất mạnh mẽ!)  (Điều đó là cần thiết, ai không sợ nắm đấm sắt và cú quật ngã của Khương Mạn chứ?)  Sau khi mua xong đồ điện, nạng và xe lăn, cả ba ngồi xe giao hàng miễn phí trở về. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa đến dưới chân núi, khi đi đoạn đường núi đó bọn họ vẫn phải tự mình khiêng.   Xe vừa mới xuất phát không lâu. A Tam nhận được một cuộc gọi.  "Chị Khương, xảy ra chuyện rồi."  Bất giác các PD đều có một khái niệm vốn có: Xảy ra chuyện thì tìm chị Khương!  “Sao vậy?” Khương Mạn trố mắt ra.  "Vừa rồi lão Thất gọi điện tới nói là nhóm cô Tang trên đường xảy ra tai nặn ô tô."  Trên xe, ba người đều cau mày.  "Người không sao chứ?"  

Chương 130