Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 148

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên thuận theo tầm mắt của cô, cúi đầu nhìn, nhìn thấy dấu răng, ánh mắt khẽ động.  “Muốn hỏi thì cứ hỏi.”  Khương Mạn rời tầm mắt đi: “Không có gì muốn hỏi cả.”  Dấu răng trên ngực cắn sâu như vậy.  Có thể hình dung ra được là chuyện kịch liệt cỡ nào ……Lúc này đang quay trực tiếp, Khương Mạn sẽ không đi dò hỏi chuyện riêng tư của người khác.  A Tam thì lại không khách sáo hỏi: “Thầy Bạc, sao trên ngực anh lại có dấu răng vậy?”  Khương Mạn nhìn đứa trẻ đen đủi ấy, sao không có con mắt nhìn gì vậy?  Đây là vấn đề không trả tiền cũng có thể hỏi sao?   A Tam cũng phản ứng được là câu hỏi của mình thất lễ rồi.  Khương Mạn thuận miệng nói một câu: “Chắc là do thú cưng nhỉ, nhìn giống như là chó mèo gì đó cắn.”  Cô nói rồi nhìn Bạc Hạc Hiên, trong mắt đầy hàm ý: Chiến hữu, tôi đủ thành ý rồi chứ! Chuyện bản kiểm điểm có phải là nên quên rồi không?  Bạc Hạc Hiên khóe miệng nhếch lên, không che nổi ý cười, anh cố gắng nhịn đè khóe miệng xuống.  Tay đè lên môi, giả vờ ho hai tiếng, gật đầu cười thầm: “Ừ, tôi nuôi một con chó săn nhỏ.”  Khương Mạn nhìn anh, là thú cưng thật à?  Cô nhìn thăm dò Bạc Hạc Hiên một lúc, không nhìn ra dấu vết chột dạ khi nói dối.  Lén bĩu môi, xem ra cô phí công yểm hộ rồi.  Lời nói của Bạc ảnh đế ngược lại cũng không có ai nghi ngờ anh nói dối.  “Là giống gì? Tên là gì ạ?”  Giống loài? Tên?  Bạc Hạc Hiên ánh mắt liếc nhìn Khương Mạn một cái, nhẹ giọng nói: “Husky.”  Khương Mạn biểu cảm vi diệu, “Husky à…nó rất hay phá nhà, lại còn vô dụng.”  “Cũng tạm, chỉ là sức ăn hơi lớn.”Bạc Hạc Hiên cười đầy ẩn ý.  “Không sao cả nhỉ, dù gì thì thầy Bạc cũng có tiền.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Cũng đúng, có thể ăn là phúc.”  Khương Mạn tán đồng, “Anh lười ăn, nuôi con chó ham ăn, ngược lại bù trừ cho nhau.”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạc Hạc Hiên thuận theo tầm mắt của cô, cúi đầu nhìn, nhìn thấy dấu răng, ánh mắt khẽ động.  

“Muốn hỏi thì cứ hỏi.”  

Khương Mạn rời tầm mắt đi: “Không có gì muốn hỏi cả.”  

Dấu răng trên ngực cắn sâu như vậy.  

Có thể hình dung ra được là chuyện kịch liệt cỡ nào ……Lúc này đang quay trực tiếp, Khương Mạn sẽ không đi dò hỏi chuyện riêng tư của người khác.  

A Tam thì lại không khách sáo hỏi: “Thầy Bạc, sao trên ngực anh lại có dấu răng vậy?”  

Khương Mạn nhìn đứa trẻ đen đủi ấy, sao không có con mắt nhìn gì vậy?  

Đây là vấn đề không trả tiền cũng có thể hỏi sao?   

A Tam cũng phản ứng được là câu hỏi của mình thất lễ rồi.  

Khương Mạn thuận miệng nói một câu: “Chắc là do thú cưng nhỉ, nhìn giống như là chó mèo gì đó cắn.”  

Cô nói rồi nhìn Bạc Hạc Hiên, trong mắt đầy hàm ý: Chiến hữu, tôi đủ thành ý rồi chứ! Chuyện bản kiểm điểm có phải là nên quên rồi không?  

Bạc Hạc Hiên khóe miệng nhếch lên, không che nổi ý cười, anh cố gắng nhịn đè khóe miệng xuống.  

Tay đè lên môi, giả vờ ho hai tiếng, gật đầu cười thầm: “Ừ, tôi nuôi một con chó săn nhỏ.”  

Khương Mạn nhìn anh, là thú cưng thật à?  

Cô nhìn thăm dò Bạc Hạc Hiên một lúc, không nhìn ra dấu vết chột dạ khi nói dối.  

Lén bĩu môi, xem ra cô phí công yểm hộ rồi.  

Lời nói của Bạc ảnh đế ngược lại cũng không có ai nghi ngờ anh nói dối.  

“Là giống gì? Tên là gì ạ?”  

Giống loài? Tên?  

Bạc Hạc Hiên ánh mắt liếc nhìn Khương Mạn một cái, nhẹ giọng nói: “Husky.”  

Khương Mạn biểu cảm vi diệu, “Husky à…nó rất hay phá nhà, lại còn vô dụng.”  

“Cũng tạm, chỉ là sức ăn hơi lớn.”Bạc Hạc Hiên cười đầy ẩn ý.  

“Không sao cả nhỉ, dù gì thì thầy Bạc cũng có tiền.”  

Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Cũng đúng, có thể ăn là phúc.”  

Khương Mạn tán đồng, “Anh lười ăn, nuôi con chó ham ăn, ngược lại bù trừ cho nhau.”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên thuận theo tầm mắt của cô, cúi đầu nhìn, nhìn thấy dấu răng, ánh mắt khẽ động.  “Muốn hỏi thì cứ hỏi.”  Khương Mạn rời tầm mắt đi: “Không có gì muốn hỏi cả.”  Dấu răng trên ngực cắn sâu như vậy.  Có thể hình dung ra được là chuyện kịch liệt cỡ nào ……Lúc này đang quay trực tiếp, Khương Mạn sẽ không đi dò hỏi chuyện riêng tư của người khác.  A Tam thì lại không khách sáo hỏi: “Thầy Bạc, sao trên ngực anh lại có dấu răng vậy?”  Khương Mạn nhìn đứa trẻ đen đủi ấy, sao không có con mắt nhìn gì vậy?  Đây là vấn đề không trả tiền cũng có thể hỏi sao?   A Tam cũng phản ứng được là câu hỏi của mình thất lễ rồi.  Khương Mạn thuận miệng nói một câu: “Chắc là do thú cưng nhỉ, nhìn giống như là chó mèo gì đó cắn.”  Cô nói rồi nhìn Bạc Hạc Hiên, trong mắt đầy hàm ý: Chiến hữu, tôi đủ thành ý rồi chứ! Chuyện bản kiểm điểm có phải là nên quên rồi không?  Bạc Hạc Hiên khóe miệng nhếch lên, không che nổi ý cười, anh cố gắng nhịn đè khóe miệng xuống.  Tay đè lên môi, giả vờ ho hai tiếng, gật đầu cười thầm: “Ừ, tôi nuôi một con chó săn nhỏ.”  Khương Mạn nhìn anh, là thú cưng thật à?  Cô nhìn thăm dò Bạc Hạc Hiên một lúc, không nhìn ra dấu vết chột dạ khi nói dối.  Lén bĩu môi, xem ra cô phí công yểm hộ rồi.  Lời nói của Bạc ảnh đế ngược lại cũng không có ai nghi ngờ anh nói dối.  “Là giống gì? Tên là gì ạ?”  Giống loài? Tên?  Bạc Hạc Hiên ánh mắt liếc nhìn Khương Mạn một cái, nhẹ giọng nói: “Husky.”  Khương Mạn biểu cảm vi diệu, “Husky à…nó rất hay phá nhà, lại còn vô dụng.”  “Cũng tạm, chỉ là sức ăn hơi lớn.”Bạc Hạc Hiên cười đầy ẩn ý.  “Không sao cả nhỉ, dù gì thì thầy Bạc cũng có tiền.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Cũng đúng, có thể ăn là phúc.”  Khương Mạn tán đồng, “Anh lười ăn, nuôi con chó ham ăn, ngược lại bù trừ cho nhau.”  

Chương 148