Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 154

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chỉ có điều… Sau lần đánh nhau này, cô cảm thấy từ cổ trở lên của đối phương có chút không ổn, thành phần thịt khiến máu dẫn lên não không được nhanh cho lắm.  Gọi một cách đơn giản: Ngu ngốc.  Sao Bạc Hạc Hiên lại qua lại với loại người này?  "Ừ, cậu ta nhìn không giống người tốt, không thể trách cô."  Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng, nhưng Khương Nhuệ Trạch ở bên cạnh đã bắt đầu nổi da gà.  Nhìn mắt của anh ta giống như nhìn một con thú hung dữ!  Oa... Anh ta đã sống được nửa đời người rồi mà chưa từng thấy Bạc Hạc Hiên dịu dàng với ai như vậy? Ngay cả khi đối mặt với anh cả của mình, người đàn ông này cũng vẫn luôn bày ra vẻ lạnh lùng.  "Có lẽ cậu ấy có chút chuyện nên muốn đến gặp tôi. Cô Khương, cô về nhà gạch trước đi."  "Nhân tiện thông báo cho Khương Vân Sênh, bảo anh ta đến mang em trai của mình đi."  Khương Mạn hơi kinh ngạc liếc nhìn Khương Nhuệ Trạch: "Đây... là em trai của đạo diễn Khương à?"  "Trông không giống à? Đúng vậy!" Khương Nhuệ Trạch chế giễu nói: "Anh hai nhà tôi trông yếu ớt, không được nam tính và mạnh mẽ như tôi."  Khương Mạn hơi nhíu mày, hả? Đồng đội ơi, anh có hiểu sai về “nam tính và mạnh mẽ” không vậy?  "Ánh mắt của cô có ý gì vậy? Lời tôi nói có vấn đề gì à?" Khương Nhuệ Trạch cau mày nói.  Có lẽ giọng điệu quá khích khiến cho cơ bụng của anh ta bị co lại, âm lượng đang cao thì đột nhiên giảm xuống.  Khuôn mặt đẹp trai khẽ giật giật, vẻ mặt gần giống như người bị trúng gió.  "Không có vấn đề gì, anh tin tưởng bản thân là được rồi."  Khương Mạn gật đầu, không cho Khương Nhuệ Trạch thêm cơ hội “khoe khoang bản thân”: "Tôi đi tìm đạo diễn Khương."  Nói xong cô nhanh chóng rời đi.  Khương Nhuệ Trạch nhìn theo bóng lưng cô trừng mắt nhìn Bạc Hạc Hiên: "Vừa rồi không phải cô ta đang ám chỉ tôi sao?"  Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta và kín đáo nói: "Sau khi cậu gia nhập vào Zeus năm mười lăm tuổi, cậu đã hoàn toàn từ bỏ việc học văn hoá và chuyển sang học đánh nhau đúng không?"  "Bạc Hạc Hiên, cậu có thể nói chuyện thẳng thắn một chút được không?"  Bạc ảnh đế dụi dụi huyệt ở mắt: "Để cho anh cả của cậu đăng ký cho cậu tham gia kỳ thi trưởng thành đi."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chỉ có điều… Sau lần đánh nhau này, cô cảm thấy từ cổ trở lên của đối phương có chút không ổn, thành phần thịt khiến máu dẫn lên não không được nhanh cho lắm.  

Gọi một cách đơn giản: Ngu ngốc.  

Sao Bạc Hạc Hiên lại qua lại với loại người này?  

"Ừ, cậu ta nhìn không giống người tốt, không thể trách cô."  

Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng, nhưng Khương Nhuệ Trạch ở bên cạnh đã bắt đầu nổi da gà.  

Nhìn mắt của anh ta giống như nhìn một con thú hung dữ!  

Oa... Anh ta đã sống được nửa đời người rồi mà chưa từng thấy Bạc Hạc Hiên dịu dàng với ai như vậy? Ngay cả khi đối mặt với anh cả của mình, người đàn ông này cũng vẫn luôn bày ra vẻ lạnh lùng.  

"Có lẽ cậu ấy có chút chuyện nên muốn đến gặp tôi. Cô Khương, cô về nhà gạch trước đi."  

"Nhân tiện thông báo cho Khương Vân Sênh, bảo anh ta đến mang em trai của mình đi."  

Khương Mạn hơi kinh ngạc liếc nhìn Khương Nhuệ Trạch: "Đây... là em trai của đạo diễn Khương à?"  

"Trông không giống à? Đúng vậy!" Khương Nhuệ Trạch chế giễu nói: "Anh hai nhà tôi trông yếu ớt, không được nam tính và mạnh mẽ như tôi."  

Khương Mạn hơi nhíu mày, hả? Đồng đội ơi, anh có hiểu sai về “nam tính và mạnh mẽ” không vậy?  

"Ánh mắt của cô có ý gì vậy? Lời tôi nói có vấn đề gì à?" Khương Nhuệ Trạch cau mày nói.  

Có lẽ giọng điệu quá khích khiến cho cơ bụng của anh ta bị co lại, âm lượng đang cao thì đột nhiên giảm xuống.  

Khuôn mặt đẹp trai khẽ giật giật, vẻ mặt gần giống như người bị trúng gió.  

"Không có vấn đề gì, anh tin tưởng bản thân là được rồi."  

Khương Mạn gật đầu, không cho Khương Nhuệ Trạch thêm cơ hội “khoe khoang bản thân”: "Tôi đi tìm đạo diễn Khương."  

Nói xong cô nhanh chóng rời đi.  

Khương Nhuệ Trạch nhìn theo bóng lưng cô trừng mắt nhìn Bạc Hạc Hiên: "Vừa rồi không phải cô ta đang ám chỉ tôi sao?"  

Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta và kín đáo nói: "Sau khi cậu gia nhập vào Zeus năm mười lăm tuổi, cậu đã hoàn toàn từ bỏ việc học văn hoá và chuyển sang học đánh nhau đúng không?"  

"Bạc Hạc Hiên, cậu có thể nói chuyện thẳng thắn một chút được không?"  

Bạc ảnh đế dụi dụi huyệt ở mắt: "Để cho anh cả của cậu đăng ký cho cậu tham gia kỳ thi trưởng thành đi."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chỉ có điều… Sau lần đánh nhau này, cô cảm thấy từ cổ trở lên của đối phương có chút không ổn, thành phần thịt khiến máu dẫn lên não không được nhanh cho lắm.  Gọi một cách đơn giản: Ngu ngốc.  Sao Bạc Hạc Hiên lại qua lại với loại người này?  "Ừ, cậu ta nhìn không giống người tốt, không thể trách cô."  Giọng của Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng, nhưng Khương Nhuệ Trạch ở bên cạnh đã bắt đầu nổi da gà.  Nhìn mắt của anh ta giống như nhìn một con thú hung dữ!  Oa... Anh ta đã sống được nửa đời người rồi mà chưa từng thấy Bạc Hạc Hiên dịu dàng với ai như vậy? Ngay cả khi đối mặt với anh cả của mình, người đàn ông này cũng vẫn luôn bày ra vẻ lạnh lùng.  "Có lẽ cậu ấy có chút chuyện nên muốn đến gặp tôi. Cô Khương, cô về nhà gạch trước đi."  "Nhân tiện thông báo cho Khương Vân Sênh, bảo anh ta đến mang em trai của mình đi."  Khương Mạn hơi kinh ngạc liếc nhìn Khương Nhuệ Trạch: "Đây... là em trai của đạo diễn Khương à?"  "Trông không giống à? Đúng vậy!" Khương Nhuệ Trạch chế giễu nói: "Anh hai nhà tôi trông yếu ớt, không được nam tính và mạnh mẽ như tôi."  Khương Mạn hơi nhíu mày, hả? Đồng đội ơi, anh có hiểu sai về “nam tính và mạnh mẽ” không vậy?  "Ánh mắt của cô có ý gì vậy? Lời tôi nói có vấn đề gì à?" Khương Nhuệ Trạch cau mày nói.  Có lẽ giọng điệu quá khích khiến cho cơ bụng của anh ta bị co lại, âm lượng đang cao thì đột nhiên giảm xuống.  Khuôn mặt đẹp trai khẽ giật giật, vẻ mặt gần giống như người bị trúng gió.  "Không có vấn đề gì, anh tin tưởng bản thân là được rồi."  Khương Mạn gật đầu, không cho Khương Nhuệ Trạch thêm cơ hội “khoe khoang bản thân”: "Tôi đi tìm đạo diễn Khương."  Nói xong cô nhanh chóng rời đi.  Khương Nhuệ Trạch nhìn theo bóng lưng cô trừng mắt nhìn Bạc Hạc Hiên: "Vừa rồi không phải cô ta đang ám chỉ tôi sao?"  Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta và kín đáo nói: "Sau khi cậu gia nhập vào Zeus năm mười lăm tuổi, cậu đã hoàn toàn từ bỏ việc học văn hoá và chuyển sang học đánh nhau đúng không?"  "Bạc Hạc Hiên, cậu có thể nói chuyện thẳng thắn một chút được không?"  Bạc ảnh đế dụi dụi huyệt ở mắt: "Để cho anh cả của cậu đăng ký cho cậu tham gia kỳ thi trưởng thành đi."  

Chương 154