Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 158

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đôi mắt ấy không còn là sự lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy cách xa ngàn dặm, nụ cười tràn đầy như trăm hoa đua nở khiến ánh mắt người ta kinh ngạc theo năm tháng.  Nốt ruồi ở khóe mắt trở nên lưu luyến.  Chỉ là ngay lúc Khương Vân Sênh bước vào nụ cười mơ mộng này đã biến mất như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác.  Vẻ mặt Bạc Hạc Hiên trở lại lãnh đạm: "Cậu ta đi rồi?"  Khương Vân Sênh sửng sốt một chút, vẻ mặt có chút nghi hoặc, vẻ mặt vừa rồi Bạc Hạc Hiên tại sao nhìn lại giống như...  Nhưng anh ta không cố hỏi nữa mà trả lời:  "Tạm thời rời đi, sau khi chương trình quay xong tôi sẽ tự mình đưa nó về nhà."  Nói đến đây, Khương Vân Sênh có chút chán nản, thở dài: "Chuyện của em gái năm đó luôn là nút thắt trong lòng nó, nó luôn cảm thấy mình đã khiến em gái bị lạc mất."  "Tên nhóc đó, lúc đó mới ba tuổi, đối phương thì tới có chuẩn bị, chuyện này không thể đổ lên đầu nó như vậy."  Bạc Hạc Hiên không tiếp lời. Năm đó em gái nhà họ Khương bị cướp đi, anh biết rõ, bao nhiêu năm qua anh em nhà họ Khương đều không hề từ bỏ cơ hội tìm kiếm.  Chỉ là, lúc đó em gái nhà họ Khương mới một tuổi, bị người ta bắt đi đưa về nước. Đối phương nói dối rằng em gái đã chết, nhưng Khương Lệ Sính lại phát hiện ra em gái bị tài xế của đối phương chở đi.  Sau lần xuất hiện ngắn ngủi vào năm đó, người tài xế đã biến mất không tung tích. Đến giờ đã 21 năm trôi qua, người còn sống hay đã chết, vô cùng khó nói. Dù sao thì anh em họ Khương vẫn luôn tin rằng em gái họ vẫn còn sống.  "Sau khi Khương Lệ Sính chuyển tổng bộ của tập đoàn Hoàn Vũ về nước, đã gây ra rất nhiều động tĩnh, nghĩ đến thì người nhà họ Khương bên đó sẽ không để yên."  Giọng Bạc Hạc Hiên đều đều: "Khi cần giúp đỡ, hãy nói một tiếng, với tiền đề là không ảnh hưởng đến nguyên tắc."  “Không đến nỗi phải như vậy đâu.” Khương Vân Sênh cười nhẹ, nhưng trong mắt lại hiện lên sát ý:   “Chỉ là một đám người già thôi mà. Năm đó khi cha mẹ tôi qua đời và sự mất tích của em gái tôi, lẽ ra món nợ này đã phải sớm giải quyết rồi.!"  Không biết Bạc Hạc Hiên nghĩ đến điều gì, nụ cười càng sâu:  "Đúng vậy, Khương Lệ Sính đã trở thành người đứng đầu gia tộc Lanscelot và kiểm soát toàn bộ nền kinh tế phía tây bán cầu. Đương nhiên, sẽ không sợ đám nhà họ Khương."  "Nhưng đây là Đế Quốc, không ai có thể làm xáo trộn có các quy tắc và trật tự của đế quốc."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đôi mắt ấy không còn là sự lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy cách xa ngàn dặm, nụ cười tràn đầy như trăm hoa đua nở khiến ánh mắt người ta kinh ngạc theo năm tháng.  

Nốt ruồi ở khóe mắt trở nên lưu luyến.  

Chỉ là ngay lúc Khương Vân Sênh bước vào nụ cười mơ mộng này đã biến mất như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác.  

Vẻ mặt Bạc Hạc Hiên trở lại lãnh đạm: "Cậu ta đi rồi?"  

Khương Vân Sênh sửng sốt một chút, vẻ mặt có chút nghi hoặc, vẻ mặt vừa rồi Bạc Hạc Hiên tại sao nhìn lại giống như...  

Nhưng anh ta không cố hỏi nữa mà trả lời:  

"Tạm thời rời đi, sau khi chương trình quay xong tôi sẽ tự mình đưa nó về nhà."  

Nói đến đây, Khương Vân Sênh có chút chán nản, thở dài: "Chuyện của em gái năm đó luôn là nút thắt trong lòng nó, nó luôn cảm thấy mình đã khiến em gái bị lạc mất."  

"Tên nhóc đó, lúc đó mới ba tuổi, đối phương thì tới có chuẩn bị, chuyện này không thể đổ lên đầu nó như vậy."  

Bạc Hạc Hiên không tiếp lời. Năm đó em gái nhà họ Khương bị cướp đi, anh biết rõ, bao nhiêu năm qua anh em nhà họ Khương đều không hề từ bỏ cơ hội tìm kiếm.  

Chỉ là, lúc đó em gái nhà họ Khương mới một tuổi, bị người ta bắt đi đưa về nước. Đối phương nói dối rằng em gái đã chết, nhưng Khương Lệ Sính lại phát hiện ra em gái bị tài xế của đối phương chở đi.  

Sau lần xuất hiện ngắn ngủi vào năm đó, người tài xế đã biến mất không tung tích. Đến giờ đã 21 năm trôi qua, người còn sống hay đã chết, vô cùng khó nói. Dù sao thì anh em họ Khương vẫn luôn tin rằng em gái họ vẫn còn sống.  

"Sau khi Khương Lệ Sính chuyển tổng bộ của tập đoàn Hoàn Vũ về nước, đã gây ra rất nhiều động tĩnh, nghĩ đến thì người nhà họ Khương bên đó sẽ không để yên."  

Giọng Bạc Hạc Hiên đều đều: "Khi cần giúp đỡ, hãy nói một tiếng, với tiền đề là không ảnh hưởng đến nguyên tắc."  

“Không đến nỗi phải như vậy đâu.” Khương Vân Sênh cười nhẹ, nhưng trong mắt lại hiện lên sát ý:   

“Chỉ là một đám người già thôi mà. Năm đó khi cha mẹ tôi qua đời và sự mất tích của em gái tôi, lẽ ra món nợ này đã phải sớm giải quyết rồi.!"  

Không biết Bạc Hạc Hiên nghĩ đến điều gì, nụ cười càng sâu:  

"Đúng vậy, Khương Lệ Sính đã trở thành người đứng đầu gia tộc Lanscelot và kiểm soát toàn bộ nền kinh tế phía tây bán cầu. Đương nhiên, sẽ không sợ đám nhà họ Khương."  

"Nhưng đây là Đế Quốc, không ai có thể làm xáo trộn có các quy tắc và trật tự của đế quốc."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đôi mắt ấy không còn là sự lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy cách xa ngàn dặm, nụ cười tràn đầy như trăm hoa đua nở khiến ánh mắt người ta kinh ngạc theo năm tháng.  Nốt ruồi ở khóe mắt trở nên lưu luyến.  Chỉ là ngay lúc Khương Vân Sênh bước vào nụ cười mơ mộng này đã biến mất như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác.  Vẻ mặt Bạc Hạc Hiên trở lại lãnh đạm: "Cậu ta đi rồi?"  Khương Vân Sênh sửng sốt một chút, vẻ mặt có chút nghi hoặc, vẻ mặt vừa rồi Bạc Hạc Hiên tại sao nhìn lại giống như...  Nhưng anh ta không cố hỏi nữa mà trả lời:  "Tạm thời rời đi, sau khi chương trình quay xong tôi sẽ tự mình đưa nó về nhà."  Nói đến đây, Khương Vân Sênh có chút chán nản, thở dài: "Chuyện của em gái năm đó luôn là nút thắt trong lòng nó, nó luôn cảm thấy mình đã khiến em gái bị lạc mất."  "Tên nhóc đó, lúc đó mới ba tuổi, đối phương thì tới có chuẩn bị, chuyện này không thể đổ lên đầu nó như vậy."  Bạc Hạc Hiên không tiếp lời. Năm đó em gái nhà họ Khương bị cướp đi, anh biết rõ, bao nhiêu năm qua anh em nhà họ Khương đều không hề từ bỏ cơ hội tìm kiếm.  Chỉ là, lúc đó em gái nhà họ Khương mới một tuổi, bị người ta bắt đi đưa về nước. Đối phương nói dối rằng em gái đã chết, nhưng Khương Lệ Sính lại phát hiện ra em gái bị tài xế của đối phương chở đi.  Sau lần xuất hiện ngắn ngủi vào năm đó, người tài xế đã biến mất không tung tích. Đến giờ đã 21 năm trôi qua, người còn sống hay đã chết, vô cùng khó nói. Dù sao thì anh em họ Khương vẫn luôn tin rằng em gái họ vẫn còn sống.  "Sau khi Khương Lệ Sính chuyển tổng bộ của tập đoàn Hoàn Vũ về nước, đã gây ra rất nhiều động tĩnh, nghĩ đến thì người nhà họ Khương bên đó sẽ không để yên."  Giọng Bạc Hạc Hiên đều đều: "Khi cần giúp đỡ, hãy nói một tiếng, với tiền đề là không ảnh hưởng đến nguyên tắc."  “Không đến nỗi phải như vậy đâu.” Khương Vân Sênh cười nhẹ, nhưng trong mắt lại hiện lên sát ý:   “Chỉ là một đám người già thôi mà. Năm đó khi cha mẹ tôi qua đời và sự mất tích của em gái tôi, lẽ ra món nợ này đã phải sớm giải quyết rồi.!"  Không biết Bạc Hạc Hiên nghĩ đến điều gì, nụ cười càng sâu:  "Đúng vậy, Khương Lệ Sính đã trở thành người đứng đầu gia tộc Lanscelot và kiểm soát toàn bộ nền kinh tế phía tây bán cầu. Đương nhiên, sẽ không sợ đám nhà họ Khương."  "Nhưng đây là Đế Quốc, không ai có thể làm xáo trộn có các quy tắc và trật tự của đế quốc."  

Chương 158