Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 160

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nguỵ nợ tiền và Tôn Đại Ngọc. Phải nói rằng Tang Điềm có khả năng đặt biệt danh vô cùng hay!  "Cũng khá khoẻ mạnh đó chứ."  Khương Mạn nhớ lại cảnh Tôn Hiểu Hiểu một tay túm lấy cổ con ngỗng nhấc lên rồi mang đi, còn chưa nói tới... Thật sự là Tôn Đại Ngọc rất khoẻ.  (Tôi hiểu cái tên Nguỵ nợ tiền, nhưng Tôn Đại Ngọc là cái quái gì vậy?  Tôn Hiểu Hiểu không cần thể diện nữa à?)  (Điềm ngu ngốc đã hoàn toàn ngu ngốc rồi, không thể diễn làm tiên nữ được nữa.)  (Tang Điềm quá coi thường người khác rồi? Đặt biệt danh như vậy cho khách mời đã được sự đồng ý của người ta chưa?)  (Mẹ của bạn lúc sinh bạn đã được WHO cho phép chưa?)  ( Tôn Hiểu Hiểu có fan còn có thể hiểu được, loại đàn ông trà xanh nợ tiền không trả như Ngụy An Nhiên mà vẫn còn có fan à?)  ( An Nhiên trà xanh chỗ nào? Fan não tàn của Khương Mạn quá trơ trẽn!)  (Như chúng ta đều biết, Khương Mạn chỉ có antifan, fan não tàn chỉ thuộc về diễn viên võ thuật Khương, bạn bên trên không hiểu à?)  Lúc này không có đủ vật liệu, Tang Điềm và Khương Mạn cũng không làm nữa, cầm theo cái ấm rồi đi tìm đám người Tôn Hiểu Hiểu.  Thôn Hổ Khẩu không lớn.  Trong hồ nước có hai mươi mấy con ngỗng đang thỏa sức vỗ cánh bơi tuỳ thích, các bạn nhỏ ở bên cạnh mò ốc và câu tôm. Nếu có thu hoạch thì bữa tối nay lại có thêm món để ăn rồi.  Tôn Hiểu Hiểu vẫn ăn mặc theo phong cách nông thôn không chính thống ngày hôm qua, đội mũ rơm, nhìn phía sau giống như một bà chị nông thôn thật thụ.  “Cô Hiểu Hiểu, cô có muốn ăn quả dại không?” Tiểu Vương Hinh đưa quả dại cho cô ta.  Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu vẻ mặt có chút buồn bực: "Lúc đầu em gọi chị là chị cơ mà."  "Đúng vậy, nhưng sau đó, cháu lại cảm thấy vai vế có chút không ổn."  Tiểu Vương Hinh thành thật nói: "Vẻ mặt trước đây của cô với ông chủ đó trông giống như một người cô, có điều hai ngày nay trông trẻ hơn một chút."  Khoé miệng Tôn Hiểu Hiểu giật giật, nhận lấy quả dại, nghĩ thầm: Quả nhiên mình vẫn không thích đám nhãi ranh này.  "Cô Hiểu Hiểu cố lên, cố gắng sớm trở thành một chị gái dễ mến."  "Ừm... sẽ cố gắng hết sức."  Tôn Hiểu Hiểu miễn cưỡng gật đầu, cho quả dại vào miệng. Cô ta vừa nhai, chua đến mức lập tức khiến mặt méo mó tạo thành một cái meme.  Mắt trắng trợn tròn, lông mày đang co rúm lại.  Ôi, đứa trẻ chết tiệt này... nó cố tình à?  Sau khi nuốt xuống một cách đầy khó khăn, vẻ mặt cô ta dịu lại khi thấy camera đang hướng về phía mình. Lúc này, khuôn mặt cô ta xám xịt, ấn chiếc mũ rơm xuống, cũng không muốn giãy giụa nữa... 

Nguỵ nợ tiền và Tôn Đại Ngọc. Phải nói rằng Tang Điềm có khả năng đặt biệt danh vô cùng hay!  

"Cũng khá khoẻ mạnh đó chứ."  

Khương Mạn nhớ lại cảnh Tôn Hiểu Hiểu một tay túm lấy cổ con ngỗng nhấc lên rồi mang đi, còn chưa nói tới... Thật sự là Tôn Đại Ngọc rất khoẻ.  

(Tôi hiểu cái tên Nguỵ nợ tiền, nhưng Tôn Đại Ngọc là cái quái gì vậy?  Tôn Hiểu Hiểu không cần thể diện nữa à?)  

(Điềm ngu ngốc đã hoàn toàn ngu ngốc rồi, không thể diễn làm tiên nữ được nữa.)  

(Tang Điềm quá coi thường người khác rồi? Đặt biệt danh như vậy cho khách mời đã được sự đồng ý của người ta chưa?)  

(Mẹ của bạn lúc sinh bạn đã được WHO cho phép chưa?)  

( Tôn Hiểu Hiểu có fan còn có thể hiểu được, loại đàn ông trà xanh nợ tiền không trả như Ngụy An Nhiên mà vẫn còn có fan à?)  

( An Nhiên trà xanh chỗ nào? Fan não tàn của Khương Mạn quá trơ trẽn!)  

(Như chúng ta đều biết, Khương Mạn chỉ có antifan, fan não tàn chỉ thuộc về diễn viên võ thuật Khương, bạn bên trên không hiểu à?)  

Lúc này không có đủ vật liệu, Tang Điềm và Khương Mạn cũng không làm nữa, cầm theo cái ấm rồi đi tìm đám người Tôn Hiểu Hiểu.  

Thôn Hổ Khẩu không lớn.  

Trong hồ nước có hai mươi mấy con ngỗng đang thỏa sức vỗ cánh bơi tuỳ thích, các bạn nhỏ ở bên cạnh mò ốc và câu tôm. Nếu có thu hoạch thì bữa tối nay lại có thêm món để ăn rồi.  

Tôn Hiểu Hiểu vẫn ăn mặc theo phong cách nông thôn không chính thống ngày hôm qua, đội mũ rơm, nhìn phía sau giống như một bà chị nông thôn thật thụ.  

“Cô Hiểu Hiểu, cô có muốn ăn quả dại không?” Tiểu Vương Hinh đưa quả dại cho cô ta.  

Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu vẻ mặt có chút buồn bực: "Lúc đầu em gọi chị là chị cơ mà."  

"Đúng vậy, nhưng sau đó, cháu lại cảm thấy vai vế có chút không ổn."  

Tiểu Vương Hinh thành thật nói: "Vẻ mặt trước đây của cô với ông chủ đó trông giống như một người cô, có điều hai ngày nay trông trẻ hơn một chút."  

Khoé miệng Tôn Hiểu Hiểu giật giật, nhận lấy quả dại, nghĩ thầm: Quả nhiên mình vẫn không thích đám nhãi ranh này.  

"Cô Hiểu Hiểu cố lên, cố gắng sớm trở thành một chị gái dễ mến."  

"Ừm... sẽ cố gắng hết sức."  

Tôn Hiểu Hiểu miễn cưỡng gật đầu, cho quả dại vào miệng. Cô ta vừa nhai, chua đến mức lập tức khiến mặt méo mó tạo thành một cái meme.  

Mắt trắng trợn tròn, lông mày đang co rúm lại.  

Ôi, đứa trẻ chết tiệt này... nó cố tình à?  

Sau khi nuốt xuống một cách đầy khó khăn, vẻ mặt cô ta dịu lại khi thấy camera đang hướng về phía mình. Lúc này, khuôn mặt cô ta xám xịt, ấn chiếc mũ rơm xuống, cũng không muốn giãy giụa nữa... 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nguỵ nợ tiền và Tôn Đại Ngọc. Phải nói rằng Tang Điềm có khả năng đặt biệt danh vô cùng hay!  "Cũng khá khoẻ mạnh đó chứ."  Khương Mạn nhớ lại cảnh Tôn Hiểu Hiểu một tay túm lấy cổ con ngỗng nhấc lên rồi mang đi, còn chưa nói tới... Thật sự là Tôn Đại Ngọc rất khoẻ.  (Tôi hiểu cái tên Nguỵ nợ tiền, nhưng Tôn Đại Ngọc là cái quái gì vậy?  Tôn Hiểu Hiểu không cần thể diện nữa à?)  (Điềm ngu ngốc đã hoàn toàn ngu ngốc rồi, không thể diễn làm tiên nữ được nữa.)  (Tang Điềm quá coi thường người khác rồi? Đặt biệt danh như vậy cho khách mời đã được sự đồng ý của người ta chưa?)  (Mẹ của bạn lúc sinh bạn đã được WHO cho phép chưa?)  ( Tôn Hiểu Hiểu có fan còn có thể hiểu được, loại đàn ông trà xanh nợ tiền không trả như Ngụy An Nhiên mà vẫn còn có fan à?)  ( An Nhiên trà xanh chỗ nào? Fan não tàn của Khương Mạn quá trơ trẽn!)  (Như chúng ta đều biết, Khương Mạn chỉ có antifan, fan não tàn chỉ thuộc về diễn viên võ thuật Khương, bạn bên trên không hiểu à?)  Lúc này không có đủ vật liệu, Tang Điềm và Khương Mạn cũng không làm nữa, cầm theo cái ấm rồi đi tìm đám người Tôn Hiểu Hiểu.  Thôn Hổ Khẩu không lớn.  Trong hồ nước có hai mươi mấy con ngỗng đang thỏa sức vỗ cánh bơi tuỳ thích, các bạn nhỏ ở bên cạnh mò ốc và câu tôm. Nếu có thu hoạch thì bữa tối nay lại có thêm món để ăn rồi.  Tôn Hiểu Hiểu vẫn ăn mặc theo phong cách nông thôn không chính thống ngày hôm qua, đội mũ rơm, nhìn phía sau giống như một bà chị nông thôn thật thụ.  “Cô Hiểu Hiểu, cô có muốn ăn quả dại không?” Tiểu Vương Hinh đưa quả dại cho cô ta.  Vẻ mặt Tôn Hiểu Hiểu vẻ mặt có chút buồn bực: "Lúc đầu em gọi chị là chị cơ mà."  "Đúng vậy, nhưng sau đó, cháu lại cảm thấy vai vế có chút không ổn."  Tiểu Vương Hinh thành thật nói: "Vẻ mặt trước đây của cô với ông chủ đó trông giống như một người cô, có điều hai ngày nay trông trẻ hơn một chút."  Khoé miệng Tôn Hiểu Hiểu giật giật, nhận lấy quả dại, nghĩ thầm: Quả nhiên mình vẫn không thích đám nhãi ranh này.  "Cô Hiểu Hiểu cố lên, cố gắng sớm trở thành một chị gái dễ mến."  "Ừm... sẽ cố gắng hết sức."  Tôn Hiểu Hiểu miễn cưỡng gật đầu, cho quả dại vào miệng. Cô ta vừa nhai, chua đến mức lập tức khiến mặt méo mó tạo thành một cái meme.  Mắt trắng trợn tròn, lông mày đang co rúm lại.  Ôi, đứa trẻ chết tiệt này... nó cố tình à?  Sau khi nuốt xuống một cách đầy khó khăn, vẻ mặt cô ta dịu lại khi thấy camera đang hướng về phía mình. Lúc này, khuôn mặt cô ta xám xịt, ấn chiếc mũ rơm xuống, cũng không muốn giãy giụa nữa... 

Chương 160