Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 176

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hả? Khương Mạn nhíu mày: Anh cũng hùa theo vậy hả?  “Có rất nhiều người họ Khương ở Đế Quốc, nếu tra đến tận nguồn gốc thì chắc tổ tiên của hai người chắc là có họ hàng.”  Bạc Hạc Hiên giải thích: “Về phần hiện giờ thì chắc là chả có quan hệ họ hàng gì đâu.”  “Hạc Hiên……” Khương Vân Sênh cạn lời với cậu ta rồi.   Tang Điềm cười ha hả, “Chị, chị còn bảo trí óc em bay xa! Em thấy anh Bạc bay còn xa hơn.”  “Tối qua em còn nghe nhóm PD tán chuyện với nhau, bảo là cư dân mạng không quan tâm anh Bạc là đóa hoa cao quý trên núi cao, hahahaha!”   Bạc – không phải bông hoa cao quý trên núi cao cạn lời, ánh mắt âm trầm nhìn người nào đó.  Người nào đó chớp chớp mắt: “Vậy gọi là gì?”  “Hahahaha!” Tang Điềm cười khả ố: “Bạc Hạc Hiên dạ dày ngàn vàng, Bạc ngàn vàng da mặt búng ra sữa!”  Khương Mạn phì một tiếng, nghĩ một lúc thì quay qua nhìn Bạc Hạc Hiên, “Cái này không trách tôi được?”  “Không, trách tôi.”  Nụ cười trên mặt anh Bạc có phần rùng rợn, anh ta lại gắp một miếng sườn to đùng và cả một cái đùi gà vào trong bát Khương Mạn, híp mắt cười nói: “Ăn nhiều vào, Khương lực sĩ.”   Khương lực sĩ khụ một tiếng, sau đó nói một câu cám ơn rồi ôm bát quay lưng lại với Bạc Hạc Hiên. Sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề, “Đại Ngọc, cô cũng nói một câu xem nào.”  Tôn Hiểu Hiểu cả tối đều im lặng, không chủ động nói câu gì. Tự nhiên bị điểm danh, khoé miệng bất giác giật giật một cái. Không có việc không tìm Tôn Hiểu Hiểu, có việc lập tức gọi Tôn Đại Ngọc!   Cô nói xem là ai khiêu khích ai!  Quỷ mới biết cô từ lúc nào chấp nhận bản thân là Đại Ngọc, tức giận nói một câu: “Tôi không có gì để nói, tôi thừa nhận.”  “Đồng chí Đại Ngọc xứng đáng được khen.” Tang Điềm gật đầu: “Biết dừng đúng lúc, không kích động mâu thuẫn, không giống Nguỵ thiếu tiền lại còn oẹ……’  Cô ấy oẹ một tiếng Tôn Hiểu Hiểu cũng oẹ theo. Cáu kỉnh nói một câu: “Cô đừng nhắc tới cái tên đó được không!”  Vừa nhớ tới cái khung cảnh lúc đó, thì có đói chết cô cũng không muốn ăn, đây là ai khiêu khích ai chứ!   Tang Điềm ôm mồm, bộ dạng nhăn nhó: “Nếu tôi có tội xin hãy để pháp luật trị tội tôi, chứ đừng để ai đó tới làm tôi buồn nôn……”  Chuyện lúc ban ngày đúng là làm mọi người thấy buồn nôn. Có là dạ dày sắt như Khương Mạn thì mới chịu được, vẫn ăn uống ngon lành.   Tôn Hiểu Hiểu thở dài chỉnh trang lại bản thân rồi đưa mắt nhìn sang Khương Mạn, ánh mắt hơi lóe lên. Chương trình chỉ quay có mấy này, không biết từ lúc nào đối phương đã biến thành người lãnh đạo của cả nhóm.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hả? Khương Mạn nhíu mày: Anh cũng hùa theo vậy hả?  

“Có rất nhiều người họ Khương ở Đế Quốc, nếu tra đến tận nguồn gốc thì chắc tổ tiên của hai người chắc là có họ hàng.”  

Bạc Hạc Hiên giải thích: “Về phần hiện giờ thì chắc là chả có quan hệ họ hàng gì đâu.”  

“Hạc Hiên……” Khương Vân Sênh cạn lời với cậu ta rồi.   

Tang Điềm cười ha hả, “Chị, chị còn bảo trí óc em bay xa! Em thấy anh Bạc bay còn xa hơn.”  

“Tối qua em còn nghe nhóm PD tán chuyện với nhau, bảo là cư dân mạng không quan tâm anh Bạc là đóa hoa cao quý trên núi cao, hahahaha!”   

Bạc – không phải bông hoa cao quý trên núi cao cạn lời, ánh mắt âm trầm nhìn người nào đó.  

Người nào đó chớp chớp mắt: “Vậy gọi là gì?”  

“Hahahaha!” Tang Điềm cười khả ố: “Bạc Hạc Hiên dạ dày ngàn vàng, Bạc ngàn vàng da mặt búng ra sữa!”  

Khương Mạn phì một tiếng, nghĩ một lúc thì quay qua nhìn Bạc Hạc Hiên, “Cái này không trách tôi được?”  

“Không, trách tôi.”  

Nụ cười trên mặt anh Bạc có phần rùng rợn, anh ta lại gắp một miếng sườn to đùng và cả một cái đùi gà vào trong bát Khương Mạn, híp mắt cười nói: “Ăn nhiều vào, Khương lực sĩ.”   

Khương lực sĩ khụ một tiếng, sau đó nói một câu cám ơn rồi ôm bát quay lưng lại với Bạc Hạc Hiên. Sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề, “Đại Ngọc, cô cũng nói một câu xem nào.”  

Tôn Hiểu Hiểu cả tối đều im lặng, không chủ động nói câu gì. Tự nhiên bị điểm danh, khoé miệng bất giác giật giật một cái. Không có việc không tìm Tôn Hiểu Hiểu, có việc lập tức gọi Tôn Đại Ngọc!   

Cô nói xem là ai khiêu khích ai!  

Quỷ mới biết cô từ lúc nào chấp nhận bản thân là Đại Ngọc, tức giận nói một câu: “Tôi không có gì để nói, tôi thừa nhận.”  

“Đồng chí Đại Ngọc xứng đáng được khen.” Tang Điềm gật đầu: “Biết dừng đúng lúc, không kích động mâu thuẫn, không giống Nguỵ thiếu tiền lại còn oẹ……’  

Cô ấy oẹ một tiếng Tôn Hiểu Hiểu cũng oẹ theo. Cáu kỉnh nói một câu: “Cô đừng nhắc tới cái tên đó được không!”  

Vừa nhớ tới cái khung cảnh lúc đó, thì có đói chết cô cũng không muốn ăn, đây là ai khiêu khích ai chứ!   

Tang Điềm ôm mồm, bộ dạng nhăn nhó: “Nếu tôi có tội xin hãy để pháp luật trị tội tôi, chứ đừng để ai đó tới làm tôi buồn nôn……”  

Chuyện lúc ban ngày đúng là làm mọi người thấy buồn nôn. Có là dạ dày sắt như Khương Mạn thì mới chịu được, vẫn ăn uống ngon lành.   

Tôn Hiểu Hiểu thở dài chỉnh trang lại bản thân rồi đưa mắt nhìn sang Khương Mạn, ánh mắt hơi lóe lên. Chương trình chỉ quay có mấy này, không biết từ lúc nào đối phương đã biến thành người lãnh đạo của cả nhóm.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hả? Khương Mạn nhíu mày: Anh cũng hùa theo vậy hả?  “Có rất nhiều người họ Khương ở Đế Quốc, nếu tra đến tận nguồn gốc thì chắc tổ tiên của hai người chắc là có họ hàng.”  Bạc Hạc Hiên giải thích: “Về phần hiện giờ thì chắc là chả có quan hệ họ hàng gì đâu.”  “Hạc Hiên……” Khương Vân Sênh cạn lời với cậu ta rồi.   Tang Điềm cười ha hả, “Chị, chị còn bảo trí óc em bay xa! Em thấy anh Bạc bay còn xa hơn.”  “Tối qua em còn nghe nhóm PD tán chuyện với nhau, bảo là cư dân mạng không quan tâm anh Bạc là đóa hoa cao quý trên núi cao, hahahaha!”   Bạc – không phải bông hoa cao quý trên núi cao cạn lời, ánh mắt âm trầm nhìn người nào đó.  Người nào đó chớp chớp mắt: “Vậy gọi là gì?”  “Hahahaha!” Tang Điềm cười khả ố: “Bạc Hạc Hiên dạ dày ngàn vàng, Bạc ngàn vàng da mặt búng ra sữa!”  Khương Mạn phì một tiếng, nghĩ một lúc thì quay qua nhìn Bạc Hạc Hiên, “Cái này không trách tôi được?”  “Không, trách tôi.”  Nụ cười trên mặt anh Bạc có phần rùng rợn, anh ta lại gắp một miếng sườn to đùng và cả một cái đùi gà vào trong bát Khương Mạn, híp mắt cười nói: “Ăn nhiều vào, Khương lực sĩ.”   Khương lực sĩ khụ một tiếng, sau đó nói một câu cám ơn rồi ôm bát quay lưng lại với Bạc Hạc Hiên. Sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề, “Đại Ngọc, cô cũng nói một câu xem nào.”  Tôn Hiểu Hiểu cả tối đều im lặng, không chủ động nói câu gì. Tự nhiên bị điểm danh, khoé miệng bất giác giật giật một cái. Không có việc không tìm Tôn Hiểu Hiểu, có việc lập tức gọi Tôn Đại Ngọc!   Cô nói xem là ai khiêu khích ai!  Quỷ mới biết cô từ lúc nào chấp nhận bản thân là Đại Ngọc, tức giận nói một câu: “Tôi không có gì để nói, tôi thừa nhận.”  “Đồng chí Đại Ngọc xứng đáng được khen.” Tang Điềm gật đầu: “Biết dừng đúng lúc, không kích động mâu thuẫn, không giống Nguỵ thiếu tiền lại còn oẹ……’  Cô ấy oẹ một tiếng Tôn Hiểu Hiểu cũng oẹ theo. Cáu kỉnh nói một câu: “Cô đừng nhắc tới cái tên đó được không!”  Vừa nhớ tới cái khung cảnh lúc đó, thì có đói chết cô cũng không muốn ăn, đây là ai khiêu khích ai chứ!   Tang Điềm ôm mồm, bộ dạng nhăn nhó: “Nếu tôi có tội xin hãy để pháp luật trị tội tôi, chứ đừng để ai đó tới làm tôi buồn nôn……”  Chuyện lúc ban ngày đúng là làm mọi người thấy buồn nôn. Có là dạ dày sắt như Khương Mạn thì mới chịu được, vẫn ăn uống ngon lành.   Tôn Hiểu Hiểu thở dài chỉnh trang lại bản thân rồi đưa mắt nhìn sang Khương Mạn, ánh mắt hơi lóe lên. Chương trình chỉ quay có mấy này, không biết từ lúc nào đối phương đã biến thành người lãnh đạo của cả nhóm.   

Chương 176