Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 182
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn chớp chớp mắt, “Ngoại trừ chưa leo núi tuyết, về cơ bản là đi hết rồi.” Lão Lý: “……”Cô tuổi khỉ sao? Chạy khắp núi đồi à…… AdvertisementKhương Mạn rót một ít rượu từ trong tay ông ấy, thoải mái nói: “Thật ra ấy mà, chuyện mà con nợ họ Ngụy đó làm không hẳn là chỉ có ảnh hưởng xấu.” “Anh ta chặt cây Bá Nhạc là vì cây con, nếu đã là cây con thì chứng tỏ gần đây còn có cây cổ thụ, nếu không thì hạt giống từ đâu mà tới?” Advertisement“Cho nên không bao lâu nữa, chắc chắn sẽ có người của ban ngành có liên quan tới đây tiến hành điều tra hệ thực vật trong khu rừng.” Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Một nơi bồng lai tiên cảnh cách xa thành thị náo nhiệt, bên cạnh còn có rừng thực vật quý hiếm, còn có suối nước nóng thiên nhiên. Sáng sớm ngắm núi tuyết, ban đêm thưởng thức sao trời, có thể leo núi, đi bộ, cũng có thể đào măng, hái hoa quả, rất có thú vui ruộng vườn, hoang dã.” “Thầy Bạc quả nhiên có mắt nhìn, cảm giác như anh sắp giàu to rồi……” Khương Mạn tỏ vẻ ngưỡng mộ. Tang Điềm không nhịn được mà nói: “Chút tiền này đối với thầy Bạc mà nói thì không được coi là giàu to đâu ……” “Chút tiền?” lông mày Khương Mạn giật một cái, cô dự đoán nơi này nếu được khai thác tốt thì thu nhập sau này cỡ tiền triệu là không thành vấn đề. Khương Vân Sênh cười nhạo nói: “Đối với anh ta, có thể đúng là chút tiền nhỏ.” Tôn Hiểu Hiểu nhân cơ hội này khinh bỉ Khương Mạn: “Cô không biết trong tay thầy Bạc có mỏ quặng sao?” “Mỏ quặng gì vậy?” Khương Mạn mù tịt, cô thật sự không biết mà. Bạc Hạc Hiên nhìn vẻ ngây ngốc của cô, chỉ cảm thấy ngốc đến đáng yêu, giọng nói cũng có ý đùa: “Đóng phim kiếm được chút tiền, mua một cái đảo nhỏ, vận may tốt, dưới đất có quặng vàng và dầu mỏ.” Khương Mạn: “……”Đây chính là sự chênh lệch của thế giới sao? Mua một cái đảo, là một chút tiền? Dưới đảo vừa khéo có quặng vàng và dầu mỏ? Khương Mạn ngửa đầu đơ ra một lúc, cảm thấy bản thân nên lên cây chanh ngồi một lát. Cô hít sâu một hơi, tiếp tục mỉm cười nhìn lão Lý “Đạo diễn Lý chắc là rất nghèo nhỉ?” Lão Lý bỗng hiểu ra, cô đang tìm chút an ủi từ chỗ của ông, lập tức đảo mắt ưu nhã:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn chớp chớp mắt, “Ngoại trừ chưa leo núi tuyết, về cơ bản là đi hết rồi.”
Lão Lý: “……”Cô tuổi khỉ sao? Chạy khắp núi đồi à……
Advertisement
Khương Mạn rót một ít rượu từ trong tay ông ấy, thoải mái nói: “Thật ra ấy mà, chuyện mà con nợ họ Ngụy đó làm không hẳn là chỉ có ảnh hưởng xấu.”
“Anh ta chặt cây Bá Nhạc là vì cây con, nếu đã là cây con thì chứng tỏ gần đây còn có cây cổ thụ, nếu không thì hạt giống từ đâu mà tới?”
Advertisement
“Cho nên không bao lâu nữa, chắc chắn sẽ có người của ban ngành có liên quan tới đây tiến hành điều tra hệ thực vật trong khu rừng.”
Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Một nơi bồng lai tiên cảnh cách xa thành thị náo nhiệt, bên cạnh còn có rừng thực vật quý hiếm, còn có suối nước nóng thiên nhiên.
Sáng sớm ngắm núi tuyết, ban đêm thưởng thức sao trời, có thể leo núi, đi bộ, cũng có thể đào măng, hái hoa quả, rất có thú vui ruộng vườn, hoang dã.”
“Thầy Bạc quả nhiên có mắt nhìn, cảm giác như anh sắp giàu to rồi……”
Khương Mạn tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Tang Điềm không nhịn được mà nói: “Chút tiền này đối với thầy Bạc mà nói thì không được coi là giàu to đâu ……”
“Chút tiền?” lông mày Khương Mạn giật một cái, cô dự đoán nơi này nếu được khai thác tốt thì thu nhập sau này cỡ tiền triệu là không thành vấn đề.
Khương Vân Sênh cười nhạo nói: “Đối với anh ta, có thể đúng là chút tiền nhỏ.”
Tôn Hiểu Hiểu nhân cơ hội này khinh bỉ Khương Mạn: “Cô không biết trong tay thầy Bạc có mỏ quặng sao?”
“Mỏ quặng gì vậy?” Khương Mạn mù tịt, cô thật sự không biết mà.
Bạc Hạc Hiên nhìn vẻ ngây ngốc của cô, chỉ cảm thấy ngốc đến đáng yêu, giọng nói cũng có ý đùa:
“Đóng phim kiếm được chút tiền, mua một cái đảo nhỏ, vận may tốt, dưới đất có quặng vàng và dầu mỏ.”
Khương Mạn: “……”Đây chính là sự chênh lệch của thế giới sao?
Mua một cái đảo, là một chút tiền?
Dưới đảo vừa khéo có quặng vàng và dầu mỏ?
Khương Mạn ngửa đầu đơ ra một lúc, cảm thấy bản thân nên lên cây chanh ngồi một lát.
Cô hít sâu một hơi, tiếp tục mỉm cười nhìn lão Lý
“Đạo diễn Lý chắc là rất nghèo nhỉ?”
Lão Lý bỗng hiểu ra, cô đang tìm chút an ủi từ chỗ của ông, lập tức đảo mắt ưu nhã:
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn chớp chớp mắt, “Ngoại trừ chưa leo núi tuyết, về cơ bản là đi hết rồi.” Lão Lý: “……”Cô tuổi khỉ sao? Chạy khắp núi đồi à…… AdvertisementKhương Mạn rót một ít rượu từ trong tay ông ấy, thoải mái nói: “Thật ra ấy mà, chuyện mà con nợ họ Ngụy đó làm không hẳn là chỉ có ảnh hưởng xấu.” “Anh ta chặt cây Bá Nhạc là vì cây con, nếu đã là cây con thì chứng tỏ gần đây còn có cây cổ thụ, nếu không thì hạt giống từ đâu mà tới?” Advertisement“Cho nên không bao lâu nữa, chắc chắn sẽ có người của ban ngành có liên quan tới đây tiến hành điều tra hệ thực vật trong khu rừng.” Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Một nơi bồng lai tiên cảnh cách xa thành thị náo nhiệt, bên cạnh còn có rừng thực vật quý hiếm, còn có suối nước nóng thiên nhiên. Sáng sớm ngắm núi tuyết, ban đêm thưởng thức sao trời, có thể leo núi, đi bộ, cũng có thể đào măng, hái hoa quả, rất có thú vui ruộng vườn, hoang dã.” “Thầy Bạc quả nhiên có mắt nhìn, cảm giác như anh sắp giàu to rồi……” Khương Mạn tỏ vẻ ngưỡng mộ. Tang Điềm không nhịn được mà nói: “Chút tiền này đối với thầy Bạc mà nói thì không được coi là giàu to đâu ……” “Chút tiền?” lông mày Khương Mạn giật một cái, cô dự đoán nơi này nếu được khai thác tốt thì thu nhập sau này cỡ tiền triệu là không thành vấn đề. Khương Vân Sênh cười nhạo nói: “Đối với anh ta, có thể đúng là chút tiền nhỏ.” Tôn Hiểu Hiểu nhân cơ hội này khinh bỉ Khương Mạn: “Cô không biết trong tay thầy Bạc có mỏ quặng sao?” “Mỏ quặng gì vậy?” Khương Mạn mù tịt, cô thật sự không biết mà. Bạc Hạc Hiên nhìn vẻ ngây ngốc của cô, chỉ cảm thấy ngốc đến đáng yêu, giọng nói cũng có ý đùa: “Đóng phim kiếm được chút tiền, mua một cái đảo nhỏ, vận may tốt, dưới đất có quặng vàng và dầu mỏ.” Khương Mạn: “……”Đây chính là sự chênh lệch của thế giới sao? Mua một cái đảo, là một chút tiền? Dưới đảo vừa khéo có quặng vàng và dầu mỏ? Khương Mạn ngửa đầu đơ ra một lúc, cảm thấy bản thân nên lên cây chanh ngồi một lát. Cô hít sâu một hơi, tiếp tục mỉm cười nhìn lão Lý “Đạo diễn Lý chắc là rất nghèo nhỉ?” Lão Lý bỗng hiểu ra, cô đang tìm chút an ủi từ chỗ của ông, lập tức đảo mắt ưu nhã: