Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 186

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Thế thì không cần.” Bạc Hạc Hiên vuốt sống mũi, nụ cười lại chẳng có chút ngại ngùng nào.  Khương Mạn phì cười: “Đi thôi, có cần phải ghét bỏ đạo diễn Khương vậy không? Lại còn lấy cái cớ này.”  AdvertisementHử? Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, lườm cô một cái.  Gái thẳng như cốt thép đấy à?  Giá trị vũ lực là dùng EQ đổi lấy sao?  Advertisement“Lỡ như tôi muốn ở một mình với em thì sao?” Bạc Hạc Hiên hỏi nhỏ.  Khương Mạn trong tim khẽ lộp bộp một tiếng.  Bỗng đứng yên không nhúc nhích.  Bạc Hạc Hiên nhìn bóng lưng của cô.  Trên đầu cô là một bầu trời đầy sao, ánh trăng sáng rọi, gió đêm cuốn lấy làn tóc, ngay cả gió lúc này cũng trở nên quyến luyến.  Cổ của Khương Mạn đột nhiên rụt lại, cứng ngắc quay lại, biểu cảm kinh hãi, nghi ngờ.  Nụ cười nơi khóe miệng Bạc Hạc Hiên ngừng lại.  Đây là phản ứng gì vậy?  Khương Mạn giọng điệu thăm dò: “Bản kiểm điểm của tôi…… có vấn đề gì à?”  Chị sợ bầu không khí chợt yên tĩnh.  Không nhắc tới bản kiểm điểm, Bạc Hạc Hiên suýt chút nữa thì quên luôn……Ha ha……  Khương Mạn cảm nhận được một ít sát khí.  Cô có chút nghi ngờ: “Thật sự có vấn đề?”  Khương Mạn sờ vào lương tâm của mình: “Tôi tuyệt đối kiên trì với đạo lí thiết thực, khách quan, không có một chút từ ngữ phóng đại, trốn tránh trách nhiệm nào!”   Bạc Hạc Hiên ánh mắt u ám, cắn chặt răng hàm:   Em không cảm thấy em quá khách quan! Quá thực tế rồi sao?   “Về đi ngủ.”  Khương Mạn cảm nhận được sát khí từ phía trước phóng tới, người đàn ông đi ngang qua cô, sải bước rộng.  “Ầy, đi nhanh vậy, anh tỉnh rượu rồi à?”  “Tỉnh rồi.” Có thể không tỉnh ư? Không những tỉnh mà còn rất minh mẫn nữa!  Khương Mạn nhìn bóng lưng của người đàn ông, rất buồn bực: “Không phải chứ, lại giận à?”  Haizz, Bạc ảnh đế cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nhỏ nhen.  Khương Mạn trong lòng ảm đạm nghĩ: Thôi, mình rộng lượng một chút là được, ai bảo anh ấy là Bạc tiểu thư làm gì, đại tiểu thư mà, nên có chút đỏng đảnh……  Phụ nữ không thèm chấp đàn ông. 

“Thế thì không cần.” Bạc Hạc Hiên vuốt sống mũi, nụ cười lại chẳng có chút ngại ngùng nào.  

Khương Mạn phì cười: “Đi thôi, có cần phải ghét bỏ đạo diễn Khương vậy không? Lại còn lấy cái cớ này.”  

Advertisement

Hử? Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, lườm cô một cái.  

Gái thẳng như cốt thép đấy à?  

Giá trị vũ lực là dùng EQ đổi lấy sao?  

Advertisement

“Lỡ như tôi muốn ở một mình với em thì sao?” Bạc Hạc Hiên hỏi nhỏ.  

Khương Mạn trong tim khẽ lộp bộp một tiếng.  

Bỗng đứng yên không nhúc nhích.  

Bạc Hạc Hiên nhìn bóng lưng của cô.  

Trên đầu cô là một bầu trời đầy sao, ánh trăng sáng rọi, gió đêm cuốn lấy làn tóc, ngay cả gió lúc này cũng trở nên quyến luyến.  

Cổ của Khương Mạn đột nhiên rụt lại, cứng ngắc quay lại, biểu cảm kinh hãi, nghi ngờ.  

Nụ cười nơi khóe miệng Bạc Hạc Hiên ngừng lại.  

Đây là phản ứng gì vậy?  

Khương Mạn giọng điệu thăm dò: “Bản kiểm điểm của tôi…… có vấn đề gì à?”  

Chị sợ bầu không khí chợt yên tĩnh.  

Không nhắc tới bản kiểm điểm, Bạc Hạc Hiên suýt chút nữa thì quên luôn……Ha ha……  

Khương Mạn cảm nhận được một ít sát khí.  

Cô có chút nghi ngờ: “Thật sự có vấn đề?”  

Khương Mạn sờ vào lương tâm của mình: “Tôi tuyệt đối kiên trì với đạo lí thiết thực, khách quan, không có một chút từ ngữ phóng đại, trốn tránh trách nhiệm nào!”   

Bạc Hạc Hiên ánh mắt u ám, cắn chặt răng hàm:   

Em không cảm thấy em quá khách quan! Quá thực tế rồi sao?   

“Về đi ngủ.”  

Khương Mạn cảm nhận được sát khí từ phía trước phóng tới, người đàn ông đi ngang qua cô, sải bước rộng.  

“Ầy, đi nhanh vậy, anh tỉnh rượu rồi à?”  

“Tỉnh rồi.” Có thể không tỉnh ư? Không những tỉnh mà còn rất minh mẫn nữa!  

Khương Mạn nhìn bóng lưng của người đàn ông, rất buồn bực: “Không phải chứ, lại giận à?”  

Haizz, Bạc ảnh đế cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nhỏ nhen.  

Khương Mạn trong lòng ảm đạm nghĩ: Thôi, mình rộng lượng một chút là được, ai bảo anh ấy là Bạc tiểu thư làm gì, đại tiểu thư mà, nên có chút đỏng đảnh……  

Phụ nữ không thèm chấp đàn ông. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Thế thì không cần.” Bạc Hạc Hiên vuốt sống mũi, nụ cười lại chẳng có chút ngại ngùng nào.  Khương Mạn phì cười: “Đi thôi, có cần phải ghét bỏ đạo diễn Khương vậy không? Lại còn lấy cái cớ này.”  AdvertisementHử? Bạc Hạc Hiên khẽ nhướng mày, lườm cô một cái.  Gái thẳng như cốt thép đấy à?  Giá trị vũ lực là dùng EQ đổi lấy sao?  Advertisement“Lỡ như tôi muốn ở một mình với em thì sao?” Bạc Hạc Hiên hỏi nhỏ.  Khương Mạn trong tim khẽ lộp bộp một tiếng.  Bỗng đứng yên không nhúc nhích.  Bạc Hạc Hiên nhìn bóng lưng của cô.  Trên đầu cô là một bầu trời đầy sao, ánh trăng sáng rọi, gió đêm cuốn lấy làn tóc, ngay cả gió lúc này cũng trở nên quyến luyến.  Cổ của Khương Mạn đột nhiên rụt lại, cứng ngắc quay lại, biểu cảm kinh hãi, nghi ngờ.  Nụ cười nơi khóe miệng Bạc Hạc Hiên ngừng lại.  Đây là phản ứng gì vậy?  Khương Mạn giọng điệu thăm dò: “Bản kiểm điểm của tôi…… có vấn đề gì à?”  Chị sợ bầu không khí chợt yên tĩnh.  Không nhắc tới bản kiểm điểm, Bạc Hạc Hiên suýt chút nữa thì quên luôn……Ha ha……  Khương Mạn cảm nhận được một ít sát khí.  Cô có chút nghi ngờ: “Thật sự có vấn đề?”  Khương Mạn sờ vào lương tâm của mình: “Tôi tuyệt đối kiên trì với đạo lí thiết thực, khách quan, không có một chút từ ngữ phóng đại, trốn tránh trách nhiệm nào!”   Bạc Hạc Hiên ánh mắt u ám, cắn chặt răng hàm:   Em không cảm thấy em quá khách quan! Quá thực tế rồi sao?   “Về đi ngủ.”  Khương Mạn cảm nhận được sát khí từ phía trước phóng tới, người đàn ông đi ngang qua cô, sải bước rộng.  “Ầy, đi nhanh vậy, anh tỉnh rượu rồi à?”  “Tỉnh rồi.” Có thể không tỉnh ư? Không những tỉnh mà còn rất minh mẫn nữa!  Khương Mạn nhìn bóng lưng của người đàn ông, rất buồn bực: “Không phải chứ, lại giận à?”  Haizz, Bạc ảnh đế cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nhỏ nhen.  Khương Mạn trong lòng ảm đạm nghĩ: Thôi, mình rộng lượng một chút là được, ai bảo anh ấy là Bạc tiểu thư làm gì, đại tiểu thư mà, nên có chút đỏng đảnh……  Phụ nữ không thèm chấp đàn ông. 

Chương 186