Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 188
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên: “……” chẳng thà em gọi tôi là Bạc tiểu tam đi. “Đổi cái khác.” Anh đau đầu day trán. AdvertisementThiên kim là cái quỷ gì vậy. “Đợi tôi về nghĩ đã, nhất định sẽ đặt cho anh một cái biệt danh kinh thiên động địa!” AdvertisementKhương Mạn hất mặt khiêu khích anh, quay người chạy mất dép về phòng. Nhìn bóng lưng chạy chối chết của cô, Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười. Đứng tại chỗ một lúc, anh mới cất bước rời đi, tay đút trong túi áo nắm một tờ giấy, chính là bản kiểm điểm mà cô viết lúc sáng. Cô bé đầu gỗ vừa nghịch ngợm vừa không hiểu chuyện. Thật khiến người ta đau đầu. Bạc Hạc Hiên dừng bước, ngước mắt nhìn về phía trước. Trong bóng đêm, có một đốm lửa nhỏ rực sáng. Khương Duệ Trạch thở ra một làn hơi lạnh, khẽ nhướn mày, đầu hơi nghiêng, nụ cười nham hiểm: “Tặc tặc tặc, xuân tới rồi, ‘Sát thần bạch khởi’ cũng biết yêu đương rồi……” “Nếu như Joanna nhìn thấy dáng vẻ của cậu bây giờ, chỉ e sẽ là người đầu tiên không tha cho con bé xấu xa Khương Mạn nhỉ?” Màn đêm vô tận, Khương Nhuệ Trạch đứng trên sườn núi hút thuốc, nhìn như có thêm một chút khí chất bí ẩn. Khuôn mặt ẩn vào trong bóng đêm không nhìn rõ đường nét, giơ tay vỗ vào cổ mình một cái, đập chết con muỗi đang hút máu. “Thời tiết này lắm muỗi quá, đúng là cái nơi chết tiệt.” Sau đó dùng tay bóp tắt điếu thuốc rồi lại đưa mắt nhìn sang bên cạnh, mất kiên nhẫn nói: “Những lời tôi nói với cậu, cậu có nghe lọt chữ nào không đấy?” “Xem ra sáng ăn một đạp vẫn còn nhẹ lắm.” Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nói: “Đáng tiếc thật, đúng là con gái mềm yếu.” Thần sắc Khương Nhuệ Trạch vô cùng khó coi! Hơ, con ranh đấy mà kêu là mềm yếu? Bạc Hạc Hiên cậu nói chuyện vô lương tâm thật! Khương Nhuệ Trạch khinh thường nói: “Nhìn qua thấy con ranh xấu xa đó cũng bình thường thôi, cậu thích mấy loại hung dữ biết đánh đấm đó hả?” “Joanna cũng biết đánh nhau, còn xinh hơn con ranh đó, người ta theo đuổi cậu bao nhiêu năm như vậy, cậu còn chả thèm động tâm lấy một cái?” Bạc Hạc Hiên lườm hắn ta rồi hỏi một câu: “Mắt cậu có vấn đề đúng không?” Khương Nhuệ Trạch cắn chặt răng, chả biết mắt đứa nào có vấn đề đâu! “Cậu thích con ranh đấy thật à?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên: “……” chẳng thà em gọi tôi là Bạc tiểu tam đi.
“Đổi cái khác.” Anh đau đầu day trán.
Advertisement
Thiên kim là cái quỷ gì vậy.
“Đợi tôi về nghĩ đã, nhất định sẽ đặt cho anh một cái biệt danh kinh thiên động địa!”
Advertisement
Khương Mạn hất mặt khiêu khích anh, quay người chạy mất dép về phòng.
Nhìn bóng lưng chạy chối chết của cô, Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười.
Đứng tại chỗ một lúc, anh mới cất bước rời đi, tay đút trong túi áo nắm một tờ giấy, chính là bản kiểm điểm mà cô viết lúc sáng.
Cô bé đầu gỗ vừa nghịch ngợm vừa không hiểu chuyện. Thật khiến người ta đau đầu.
Bạc Hạc Hiên dừng bước, ngước mắt nhìn về phía trước.
Trong bóng đêm, có một đốm lửa nhỏ rực sáng.
Khương Duệ Trạch thở ra một làn hơi lạnh, khẽ nhướn mày, đầu hơi nghiêng, nụ cười nham hiểm:
“Tặc tặc tặc, xuân tới rồi, ‘Sát thần bạch khởi’ cũng biết yêu đương rồi……”
“Nếu như Joanna nhìn thấy dáng vẻ của cậu bây giờ, chỉ e sẽ là người đầu tiên không tha cho con bé xấu xa Khương Mạn nhỉ?”
Màn đêm vô tận, Khương Nhuệ Trạch đứng trên sườn núi hút thuốc, nhìn như có thêm một chút khí chất bí ẩn. Khuôn mặt ẩn vào trong bóng đêm không nhìn rõ đường nét, giơ tay vỗ vào cổ mình một cái, đập chết con muỗi đang hút máu.
“Thời tiết này lắm muỗi quá, đúng là cái nơi chết tiệt.”
Sau đó dùng tay bóp tắt điếu thuốc rồi lại đưa mắt nhìn sang bên cạnh, mất kiên nhẫn nói: “Những lời tôi nói với cậu, cậu có nghe lọt chữ nào không đấy?”
“Xem ra sáng ăn một đạp vẫn còn nhẹ lắm.” Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nói: “Đáng tiếc thật, đúng là con gái mềm yếu.”
Thần sắc Khương Nhuệ Trạch vô cùng khó coi!
Hơ, con ranh đấy mà kêu là mềm yếu? Bạc Hạc Hiên cậu nói chuyện vô lương tâm thật!
Khương Nhuệ Trạch khinh thường nói: “Nhìn qua thấy con ranh xấu xa đó cũng bình thường thôi, cậu thích mấy loại hung dữ biết đánh đấm đó hả?”
“Joanna cũng biết đánh nhau, còn xinh hơn con ranh đó, người ta theo đuổi cậu bao nhiêu năm như vậy, cậu còn chả thèm động tâm lấy một cái?”
Bạc Hạc Hiên lườm hắn ta rồi hỏi một câu: “Mắt cậu có vấn đề đúng không?”
Khương Nhuệ Trạch cắn chặt răng, chả biết mắt đứa nào có vấn đề đâu!
“Cậu thích con ranh đấy thật à?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên: “……” chẳng thà em gọi tôi là Bạc tiểu tam đi. “Đổi cái khác.” Anh đau đầu day trán. AdvertisementThiên kim là cái quỷ gì vậy. “Đợi tôi về nghĩ đã, nhất định sẽ đặt cho anh một cái biệt danh kinh thiên động địa!” AdvertisementKhương Mạn hất mặt khiêu khích anh, quay người chạy mất dép về phòng. Nhìn bóng lưng chạy chối chết của cô, Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười. Đứng tại chỗ một lúc, anh mới cất bước rời đi, tay đút trong túi áo nắm một tờ giấy, chính là bản kiểm điểm mà cô viết lúc sáng. Cô bé đầu gỗ vừa nghịch ngợm vừa không hiểu chuyện. Thật khiến người ta đau đầu. Bạc Hạc Hiên dừng bước, ngước mắt nhìn về phía trước. Trong bóng đêm, có một đốm lửa nhỏ rực sáng. Khương Duệ Trạch thở ra một làn hơi lạnh, khẽ nhướn mày, đầu hơi nghiêng, nụ cười nham hiểm: “Tặc tặc tặc, xuân tới rồi, ‘Sát thần bạch khởi’ cũng biết yêu đương rồi……” “Nếu như Joanna nhìn thấy dáng vẻ của cậu bây giờ, chỉ e sẽ là người đầu tiên không tha cho con bé xấu xa Khương Mạn nhỉ?” Màn đêm vô tận, Khương Nhuệ Trạch đứng trên sườn núi hút thuốc, nhìn như có thêm một chút khí chất bí ẩn. Khuôn mặt ẩn vào trong bóng đêm không nhìn rõ đường nét, giơ tay vỗ vào cổ mình một cái, đập chết con muỗi đang hút máu. “Thời tiết này lắm muỗi quá, đúng là cái nơi chết tiệt.” Sau đó dùng tay bóp tắt điếu thuốc rồi lại đưa mắt nhìn sang bên cạnh, mất kiên nhẫn nói: “Những lời tôi nói với cậu, cậu có nghe lọt chữ nào không đấy?” “Xem ra sáng ăn một đạp vẫn còn nhẹ lắm.” Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nói: “Đáng tiếc thật, đúng là con gái mềm yếu.” Thần sắc Khương Nhuệ Trạch vô cùng khó coi! Hơ, con ranh đấy mà kêu là mềm yếu? Bạc Hạc Hiên cậu nói chuyện vô lương tâm thật! Khương Nhuệ Trạch khinh thường nói: “Nhìn qua thấy con ranh xấu xa đó cũng bình thường thôi, cậu thích mấy loại hung dữ biết đánh đấm đó hả?” “Joanna cũng biết đánh nhau, còn xinh hơn con ranh đó, người ta theo đuổi cậu bao nhiêu năm như vậy, cậu còn chả thèm động tâm lấy một cái?” Bạc Hạc Hiên lườm hắn ta rồi hỏi một câu: “Mắt cậu có vấn đề đúng không?” Khương Nhuệ Trạch cắn chặt răng, chả biết mắt đứa nào có vấn đề đâu! “Cậu thích con ranh đấy thật à?”