Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 196
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lộ Lộ hít sâu một hơi, cô ấy dám khóc sao? Đương nhiên là không dám! "Cảm ơn chị Khương! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ! Mặt trời mọc ở đằng Đông, chị Khương bất bại, thống nhất giang sơn nghìn đời!!" Advertisement"..." Khương Mạn nhắm mắt lại, dụi lông mày: "Chúc ngủ ngon." Con bé này, kích động đến mức mất não rồi. AdvertisementSau khi Lộ Lộ rời khỏi nhà Khương Mạn, vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng thì điện thoại của cô ấy rung lên, là tin nhắn wechat. Được lưu tên là: Chị võ thần của tôi. Chị võ thần của tôi: (Cố lên.) Chỉ với hai từ đơn giản đã khiến mắt Lộ Lộ đỏ hoe, sống mũi cay xè giống như bị đánh. Cô ấy vừa tốt nghiệp chưa lâu, là một người mới hoàn toàn trong làng giải trí này. Một nơi màng danh lợi như giới giải trí, sự tâng bốc hay phớt lờ đều bị phóng đại lên vô số lần. Một câu “cố lên” đã đủ khiến cô ấy ấm lòng. Lộ Lộ sụt sịt, trả lời một câu cảm ơn. Cô ấy không khỏi lẩm bẩm: "Ai nói chị Khương Mạn hung dữ, rõ ràng chị ấy rất hiền lành..." … Thả tạm con ngỗng to béo vào phòng vệ sinh, ngày mai mới nghĩ cách để bố trí ổn thoả (hầm) thú cưng này. Sau khi tắm xong, Khương Mạn liền lên giường nằm. Cô giữ Lộ Lộ lại không phải vì lòng trắc ẩn, chỉ là thấy tính cách cô bé này cũng tốt, đôi khi hơi ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương. Con gái mà, đáng yêu như vậy thì tất nhiên cần phải nuông chiều một chút. Sau khi đổi một tư thế thoải mái hơn, Khương Mạn mở wechat ra, có một số tin nhắn chưa đọc. Đừng gọi tôi là Tiểu Điềm Điềm: (Chị ơi, em đã xem video rồi, màu tiếp ứng của chị hơi bị đỉnh đó!) Khương Mạn: "..." Đã xem, không trả lời. Cô bé này lại tâng bốc và chế nhạo cô. Cũng có tin nhắn của Khương Vân Sênh gửi đến hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa. Khi Khương Mạn vừa trả lời anh ta xong, lại có một tin nhắn khác đến, đối phương được lưu tên là: Tôn Đại Ngọc. Sau khi cô nhấp vào đọc thì thấy tin nhắn đã bị thu hồi. Khương Mạn gửi tin nhắn qua đó: (Tôi về đến nhà rồi.) Tôn Đại Ngọc: (Làm gì có ai hỏi cô đã về đến nhà chưa?) Khương Mạn: (Ồ, cô là Đại Ngọc à, tôi gửi nhầm, xin lỗi.) Đầu bên kia, Tôn Hiểu Hiểu nắm chặt điện thoại, nghiến răng tức giận.
Lộ Lộ hít sâu một hơi, cô ấy dám khóc sao? Đương nhiên là không dám!
"Cảm ơn chị Khương! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ! Mặt trời mọc ở đằng Đông, chị Khương bất bại, thống nhất giang sơn nghìn đời!!"
Advertisement
"..." Khương Mạn nhắm mắt lại, dụi lông mày:
"Chúc ngủ ngon."
Con bé này, kích động đến mức mất não rồi.
Advertisement
Sau khi Lộ Lộ rời khỏi nhà Khương Mạn, vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng thì điện thoại của cô ấy rung lên, là tin nhắn wechat.
Được lưu tên là: Chị võ thần của tôi.
Chị võ thần của tôi: (Cố lên.)
Chỉ với hai từ đơn giản đã khiến mắt Lộ Lộ đỏ hoe, sống mũi cay xè giống như bị đánh.
Cô ấy vừa tốt nghiệp chưa lâu, là một người mới hoàn toàn trong làng giải trí này. Một nơi màng danh lợi như giới giải trí, sự tâng bốc hay phớt lờ đều bị phóng đại lên vô số lần.
Một câu “cố lên” đã đủ khiến cô ấy ấm lòng.
Lộ Lộ sụt sịt, trả lời một câu cảm ơn. Cô ấy không khỏi lẩm bẩm:
"Ai nói chị Khương Mạn hung dữ, rõ ràng chị ấy rất hiền lành..."
…
Thả tạm con ngỗng to béo vào phòng vệ sinh, ngày mai mới nghĩ cách để bố trí ổn thoả (hầm) thú cưng này.
Sau khi tắm xong, Khương Mạn liền lên giường nằm.
Cô giữ Lộ Lộ lại không phải vì lòng trắc ẩn, chỉ là thấy tính cách cô bé này cũng tốt, đôi khi hơi ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương.
Con gái mà, đáng yêu như vậy thì tất nhiên cần phải nuông chiều một chút.
Sau khi đổi một tư thế thoải mái hơn, Khương Mạn mở wechat ra, có một số tin nhắn chưa đọc.
Đừng gọi tôi là Tiểu Điềm Điềm: (Chị ơi, em đã xem video rồi, màu tiếp ứng của chị hơi bị đỉnh đó!)
Khương Mạn: "..." Đã xem, không trả lời.
Cô bé này lại tâng bốc và chế nhạo cô.
Cũng có tin nhắn của Khương Vân Sênh gửi đến hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa. Khi Khương Mạn vừa trả lời anh ta xong, lại có một tin nhắn khác đến, đối phương được lưu tên là: Tôn Đại Ngọc.
Sau khi cô nhấp vào đọc thì thấy tin nhắn đã bị thu hồi.
Khương Mạn gửi tin nhắn qua đó: (Tôi về đến nhà rồi.)
Tôn Đại Ngọc: (Làm gì có ai hỏi cô đã về đến nhà chưa?)
Khương Mạn: (Ồ, cô là Đại Ngọc à, tôi gửi nhầm, xin lỗi.)
Đầu bên kia, Tôn Hiểu Hiểu nắm chặt điện thoại, nghiến răng tức giận.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lộ Lộ hít sâu một hơi, cô ấy dám khóc sao? Đương nhiên là không dám! "Cảm ơn chị Khương! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ! Mặt trời mọc ở đằng Đông, chị Khương bất bại, thống nhất giang sơn nghìn đời!!" Advertisement"..." Khương Mạn nhắm mắt lại, dụi lông mày: "Chúc ngủ ngon." Con bé này, kích động đến mức mất não rồi. AdvertisementSau khi Lộ Lộ rời khỏi nhà Khương Mạn, vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng thì điện thoại của cô ấy rung lên, là tin nhắn wechat. Được lưu tên là: Chị võ thần của tôi. Chị võ thần của tôi: (Cố lên.) Chỉ với hai từ đơn giản đã khiến mắt Lộ Lộ đỏ hoe, sống mũi cay xè giống như bị đánh. Cô ấy vừa tốt nghiệp chưa lâu, là một người mới hoàn toàn trong làng giải trí này. Một nơi màng danh lợi như giới giải trí, sự tâng bốc hay phớt lờ đều bị phóng đại lên vô số lần. Một câu “cố lên” đã đủ khiến cô ấy ấm lòng. Lộ Lộ sụt sịt, trả lời một câu cảm ơn. Cô ấy không khỏi lẩm bẩm: "Ai nói chị Khương Mạn hung dữ, rõ ràng chị ấy rất hiền lành..." … Thả tạm con ngỗng to béo vào phòng vệ sinh, ngày mai mới nghĩ cách để bố trí ổn thoả (hầm) thú cưng này. Sau khi tắm xong, Khương Mạn liền lên giường nằm. Cô giữ Lộ Lộ lại không phải vì lòng trắc ẩn, chỉ là thấy tính cách cô bé này cũng tốt, đôi khi hơi ngốc nghếch nhưng cũng rất dễ thương. Con gái mà, đáng yêu như vậy thì tất nhiên cần phải nuông chiều một chút. Sau khi đổi một tư thế thoải mái hơn, Khương Mạn mở wechat ra, có một số tin nhắn chưa đọc. Đừng gọi tôi là Tiểu Điềm Điềm: (Chị ơi, em đã xem video rồi, màu tiếp ứng của chị hơi bị đỉnh đó!) Khương Mạn: "..." Đã xem, không trả lời. Cô bé này lại tâng bốc và chế nhạo cô. Cũng có tin nhắn của Khương Vân Sênh gửi đến hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa. Khi Khương Mạn vừa trả lời anh ta xong, lại có một tin nhắn khác đến, đối phương được lưu tên là: Tôn Đại Ngọc. Sau khi cô nhấp vào đọc thì thấy tin nhắn đã bị thu hồi. Khương Mạn gửi tin nhắn qua đó: (Tôi về đến nhà rồi.) Tôn Đại Ngọc: (Làm gì có ai hỏi cô đã về đến nhà chưa?) Khương Mạn: (Ồ, cô là Đại Ngọc à, tôi gửi nhầm, xin lỗi.) Đầu bên kia, Tôn Hiểu Hiểu nắm chặt điện thoại, nghiến răng tức giận.