Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 198
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Trước khi quay "Kẻ giết người", cô đã từng đến một lần, lúc đó những người xung quanh nhìn thấy cô đều tránh xa. Bây giờ thấy độ nổi tiếng của cô tăng vọt, bọn họ lại nhích lại gần! AdvertisementMắt Khương võ thần nhìn thẳng, không quan tâm đến ai mà đi thẳng vào phòng làm việc của chị Lam. Khi cô vừa rời đi, một số người đã không thể nhịn nổi nói: "Chảnh cái gì chứ, cô thật sự cho rằng mình thành tuyến 1 rồi sao?" Advertisement"Chỉ là giả tạo mà thôi, để xem cô kiêu ngạo được mấy ngày, đuôi vểnh lên đến tận mây xanh rồi..." "Cho rằng hợp tác với Bạc ảnh đế thì giỏi lắm sao, không thấy mọi người trên Weibo nói gì về chị ta à." "Ồ, người ta cao tay như vậy, đâu chỉ hợp tác với một mình Bạc ảnh đế..." Những người này vừa dứt lời thì thấy có một bóng người quay lại. Đó là Khương Mạn! Cô đi thẳng đến trước mặt họ, những người đang nói mấy lời xuyên tạc này mặt biến sắc. Khương Mạn nhìn một lượt quanh khuôn mặt bọn họ, trông mặt vẫn còn rất trẻ, có lẽ là thực tập sinh mới của công ty. “Tên gì?” Cô hỏi thẳng. Vẻ mặt ba cô gái rất bối rối, muốn giải thích, nhưng khí thế của Khương Mạn quá hùng hổ, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ nếu mình dám nói thừa một câu, đối phương sẽ tát mình rụng cả răng. Phải thừa nhận rằng sự cảnh cáo bằng nắm đấm sắt của Khương võ thần là sự ám ảnh đối với rất nhiều người... "Bàng Tú Ny." "Vương Tinh." "Lý Trân Trân..." Khương Mạn nở một nụ cười hài lòng: "Rất tốt, tôi nhớ được tên của ba người rồi." Ba cô gái:!!! Khương Mạn vẫn hòa nhã: "Cố lên, đợi khi các em chính thức debut, tôi sẽ cho các em biết tôi giỏi đến mức nào." Nói xong, cô quay người bỏ đi, không hề quan tâm đến phản ứng của ba chú gà con. Sau khi vào phòng làm việc của chị Lam, chị Lam đã biết là cô tới. Khương Mạn nói: "Em chỉ cần Lộ Lộ làm trợ lý, sau này chuyện thay đổi nhân sự xung quanh em, em sẽ là người quyết định." Chị Lam nghẹn lại nhìn cô chằm chằm: "Em đủ lông đủ cánh rồi?" Cánh tay Khương Mạn uốn cong, lòng bàn tay hướng xuống, tạo thành hình một đôi cánh, bàn tay quạt quạt, bĩu môi nói:
Trước khi quay "Kẻ giết người", cô đã từng đến một lần, lúc đó những người xung quanh nhìn thấy cô đều tránh xa.
Bây giờ thấy độ nổi tiếng của cô tăng vọt, bọn họ lại nhích lại gần!
Advertisement
Mắt Khương võ thần nhìn thẳng, không quan tâm đến ai mà đi thẳng vào phòng làm việc của chị Lam.
Khi cô vừa rời đi, một số người đã không thể nhịn nổi nói:
"Chảnh cái gì chứ, cô thật sự cho rằng mình thành tuyến 1 rồi sao?"
Advertisement
"Chỉ là giả tạo mà thôi, để xem cô kiêu ngạo được mấy ngày, đuôi vểnh lên đến tận mây xanh rồi..."
"Cho rằng hợp tác với Bạc ảnh đế thì giỏi lắm sao, không thấy mọi người trên Weibo nói gì về chị ta à."
"Ồ, người ta cao tay như vậy, đâu chỉ hợp tác với một mình Bạc ảnh đế..."
Những người này vừa dứt lời thì thấy có một bóng người quay lại. Đó là Khương Mạn!
Cô đi thẳng đến trước mặt họ, những người đang nói mấy lời xuyên tạc này mặt biến sắc.
Khương Mạn nhìn một lượt quanh khuôn mặt bọn họ, trông mặt vẫn còn rất trẻ, có lẽ là thực tập sinh mới của công ty.
“Tên gì?” Cô hỏi thẳng.
Vẻ mặt ba cô gái rất bối rối, muốn giải thích, nhưng khí thế của Khương Mạn quá hùng hổ, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ nếu mình dám nói thừa một câu, đối phương sẽ tát mình rụng cả răng.
Phải thừa nhận rằng sự cảnh cáo bằng nắm đấm sắt của Khương võ thần là sự ám ảnh đối với rất nhiều người...
"Bàng Tú Ny."
"Vương Tinh."
"Lý Trân Trân..."
Khương Mạn nở một nụ cười hài lòng: "Rất tốt, tôi nhớ được tên của ba người rồi."
Ba cô gái:!!!
Khương Mạn vẫn hòa nhã: "Cố lên, đợi khi các em chính thức debut, tôi sẽ cho các em biết tôi giỏi đến mức nào."
Nói xong, cô quay người bỏ đi, không hề quan tâm đến phản ứng của ba chú gà con.
Sau khi vào phòng làm việc của chị Lam, chị Lam đã biết là cô tới.
Khương Mạn nói:
"Em chỉ cần Lộ Lộ làm trợ lý, sau này chuyện thay đổi nhân sự xung quanh em, em sẽ là người quyết định."
Chị Lam nghẹn lại nhìn cô chằm chằm:
"Em đủ lông đủ cánh rồi?"
Cánh tay Khương Mạn uốn cong, lòng bàn tay hướng xuống, tạo thành hình một đôi cánh, bàn tay quạt quạt, bĩu môi nói:
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Trước khi quay "Kẻ giết người", cô đã từng đến một lần, lúc đó những người xung quanh nhìn thấy cô đều tránh xa. Bây giờ thấy độ nổi tiếng của cô tăng vọt, bọn họ lại nhích lại gần! AdvertisementMắt Khương võ thần nhìn thẳng, không quan tâm đến ai mà đi thẳng vào phòng làm việc của chị Lam. Khi cô vừa rời đi, một số người đã không thể nhịn nổi nói: "Chảnh cái gì chứ, cô thật sự cho rằng mình thành tuyến 1 rồi sao?" Advertisement"Chỉ là giả tạo mà thôi, để xem cô kiêu ngạo được mấy ngày, đuôi vểnh lên đến tận mây xanh rồi..." "Cho rằng hợp tác với Bạc ảnh đế thì giỏi lắm sao, không thấy mọi người trên Weibo nói gì về chị ta à." "Ồ, người ta cao tay như vậy, đâu chỉ hợp tác với một mình Bạc ảnh đế..." Những người này vừa dứt lời thì thấy có một bóng người quay lại. Đó là Khương Mạn! Cô đi thẳng đến trước mặt họ, những người đang nói mấy lời xuyên tạc này mặt biến sắc. Khương Mạn nhìn một lượt quanh khuôn mặt bọn họ, trông mặt vẫn còn rất trẻ, có lẽ là thực tập sinh mới của công ty. “Tên gì?” Cô hỏi thẳng. Vẻ mặt ba cô gái rất bối rối, muốn giải thích, nhưng khí thế của Khương Mạn quá hùng hổ, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ nếu mình dám nói thừa một câu, đối phương sẽ tát mình rụng cả răng. Phải thừa nhận rằng sự cảnh cáo bằng nắm đấm sắt của Khương võ thần là sự ám ảnh đối với rất nhiều người... "Bàng Tú Ny." "Vương Tinh." "Lý Trân Trân..." Khương Mạn nở một nụ cười hài lòng: "Rất tốt, tôi nhớ được tên của ba người rồi." Ba cô gái:!!! Khương Mạn vẫn hòa nhã: "Cố lên, đợi khi các em chính thức debut, tôi sẽ cho các em biết tôi giỏi đến mức nào." Nói xong, cô quay người bỏ đi, không hề quan tâm đến phản ứng của ba chú gà con. Sau khi vào phòng làm việc của chị Lam, chị Lam đã biết là cô tới. Khương Mạn nói: "Em chỉ cần Lộ Lộ làm trợ lý, sau này chuyện thay đổi nhân sự xung quanh em, em sẽ là người quyết định." Chị Lam nghẹn lại nhìn cô chằm chằm: "Em đủ lông đủ cánh rồi?" Cánh tay Khương Mạn uốn cong, lòng bàn tay hướng xuống, tạo thành hình một đôi cánh, bàn tay quạt quạt, bĩu môi nói: