Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 210

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bạc Hạc Hiên cười khổ, em chỉ chờ cơ hội này để tiễn nó vào bụng mình thôi đúng không?  “Quên chính mình từng thề gì rồi à?”  AdvertisementNgười phụ nữ mạnh mẽ Khương Mạn cứng họng luôn, ăn có con ngỗng thôi mà sao khó thế?  “Ở dưới tầng có tiệm bán đồ thú cưng, em đi mua một cái lồng trước, nghe lời đi.”  AdvertisementBạc Hạc Hiên vỗ lên đầu cô, xoa nhẹ.  Ánh mắt Khương Mạn hiện vẻ oán trách, sao lại động tay động chân nữa rồi?  Mua một cái lồng cũng chẳng mất bao lâu, con ngỗng to béo đó đúng là phải tìm một cái lồng nhốt lại trước, quả là biết gây họa!  Khương Mạn không lải nhải: “Nhiều nhất là mười phút! Tôi sẽ lập tức trở về.”  Mười phút sau.  Khương Mạn đem cái chuồng chó cỡ lớn nhất của tiệm thú cưng về nhà.  Sau khi về nhà, cô ngửi thấy mùi thơm của six god thấm vào lòng người, trong phòng không còn chút mùi lạ nào, con ngỗng bị buộc chân buộc mỏ, vứt ở ban công một cách ấm ức.  (Six god: một loại tinh dầu đuổi côn trùng)  Ánh mắt hiện ra vẻ vô cùng căm phẫn: Loài người! Các người tạo phản à!  Còn về phòng vệ sinh kia ……đã sạch đến không thể sạch hơn rồi……  Bạc Hạc Hiên rửa tay xong, xem đồng hồ, ánh mắt bình tĩnh nói: “Mười phút, không sai một giây, rất đúng giờ.”  Khương Mạn kinh ngạc nói: “Anh tuyệt đối là một nhân tài nội trợ bị việc đóng phim cản trở! Là ngôi sao của ngày mai, đầu bếp của tương lai!”  Bạc Hạc Hiên nghe cô khen ngợi bất chấp như vậy, buồn cười không nhịn nổi.  Ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, mắt sáng rực, nói: “Phòng tắm đã sạch sẽ rồi, nhưng e là tôi cần phải đi tắm, có tiện không?”  Khương Mạn: Anh đã hy sinh to lớn như vậy, tôi mà từ chối thì chẳng phải là không nhân nghĩa hay sao.  “Cứ tự nhiên, cứ coi đây như nhà của mình là được, cần khăn tắm không?”  “Được.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười, trong mắt là ý cười gian xảo.  Khương Mạn đưa khăn tắm qua, là màu hồng, bên trên còn có hình heo Peppa.  Bạc Hạc Hiên nhìn con heo quốc dân trên chiếc khăn tắm, bất giác lại nhìn Khương Mạn một cái, từ lúc vào nhà anh đã chú ý, trong nhà này bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy các loại Peppa.  Thế này……tương phản quá lớn rồi.  Bê tông cốt thép cũng có trái tim thiếu nữ à? 

Bạc Hạc Hiên cười khổ, em chỉ chờ cơ hội này để tiễn nó vào bụng mình thôi đúng không?  

“Quên chính mình từng thề gì rồi à?”  

Advertisement

Người phụ nữ mạnh mẽ Khương Mạn cứng họng luôn, ăn có con ngỗng thôi mà sao khó thế?  

“Ở dưới tầng có tiệm bán đồ thú cưng, em đi mua một cái lồng trước, nghe lời đi.”  

Advertisement

Bạc Hạc Hiên vỗ lên đầu cô, xoa nhẹ.  

Ánh mắt Khương Mạn hiện vẻ oán trách, sao lại động tay động chân nữa rồi?  

Mua một cái lồng cũng chẳng mất bao lâu, con ngỗng to béo đó đúng là phải tìm một cái lồng nhốt lại trước, quả là biết gây họa!  

Khương Mạn không lải nhải: “Nhiều nhất là mười phút! Tôi sẽ lập tức trở về.”  

Mười phút sau.  

Khương Mạn đem cái chuồng chó cỡ lớn nhất của tiệm thú cưng về nhà.  

Sau khi về nhà, cô ngửi thấy mùi thơm của six god thấm vào lòng người, trong phòng không còn chút mùi lạ nào, con ngỗng bị buộc chân buộc mỏ, vứt ở ban công một cách ấm ức.  

(Six god: một loại tinh dầu đuổi côn trùng)  

Ánh mắt hiện ra vẻ vô cùng căm phẫn: Loài người! Các người tạo phản à!  

Còn về phòng vệ sinh kia ……đã sạch đến không thể sạch hơn rồi……  

Bạc Hạc Hiên rửa tay xong, xem đồng hồ, ánh mắt bình tĩnh nói: “Mười phút, không sai một giây, rất đúng giờ.”  

Khương Mạn kinh ngạc nói: “Anh tuyệt đối là một nhân tài nội trợ bị việc đóng phim cản trở! Là ngôi sao của ngày mai, đầu bếp của tương lai!”  

Bạc Hạc Hiên nghe cô khen ngợi bất chấp như vậy, buồn cười không nhịn nổi.  

Ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, mắt sáng rực, nói: “Phòng tắm đã sạch sẽ rồi, nhưng e là tôi cần phải đi tắm, có tiện không?”  

Khương Mạn: Anh đã hy sinh to lớn như vậy, tôi mà từ chối thì chẳng phải là không nhân nghĩa hay sao.  

“Cứ tự nhiên, cứ coi đây như nhà của mình là được, cần khăn tắm không?”  

“Được.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười, trong mắt là ý cười gian xảo.  

Khương Mạn đưa khăn tắm qua, là màu hồng, bên trên còn có hình heo Peppa.  

Bạc Hạc Hiên nhìn con heo quốc dân trên chiếc khăn tắm, bất giác lại nhìn Khương Mạn một cái, từ lúc vào nhà anh đã chú ý, trong nhà này bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy các loại Peppa.  

Thế này……tương phản quá lớn rồi.  

Bê tông cốt thép cũng có trái tim thiếu nữ à? 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bạc Hạc Hiên cười khổ, em chỉ chờ cơ hội này để tiễn nó vào bụng mình thôi đúng không?  “Quên chính mình từng thề gì rồi à?”  AdvertisementNgười phụ nữ mạnh mẽ Khương Mạn cứng họng luôn, ăn có con ngỗng thôi mà sao khó thế?  “Ở dưới tầng có tiệm bán đồ thú cưng, em đi mua một cái lồng trước, nghe lời đi.”  AdvertisementBạc Hạc Hiên vỗ lên đầu cô, xoa nhẹ.  Ánh mắt Khương Mạn hiện vẻ oán trách, sao lại động tay động chân nữa rồi?  Mua một cái lồng cũng chẳng mất bao lâu, con ngỗng to béo đó đúng là phải tìm một cái lồng nhốt lại trước, quả là biết gây họa!  Khương Mạn không lải nhải: “Nhiều nhất là mười phút! Tôi sẽ lập tức trở về.”  Mười phút sau.  Khương Mạn đem cái chuồng chó cỡ lớn nhất của tiệm thú cưng về nhà.  Sau khi về nhà, cô ngửi thấy mùi thơm của six god thấm vào lòng người, trong phòng không còn chút mùi lạ nào, con ngỗng bị buộc chân buộc mỏ, vứt ở ban công một cách ấm ức.  (Six god: một loại tinh dầu đuổi côn trùng)  Ánh mắt hiện ra vẻ vô cùng căm phẫn: Loài người! Các người tạo phản à!  Còn về phòng vệ sinh kia ……đã sạch đến không thể sạch hơn rồi……  Bạc Hạc Hiên rửa tay xong, xem đồng hồ, ánh mắt bình tĩnh nói: “Mười phút, không sai một giây, rất đúng giờ.”  Khương Mạn kinh ngạc nói: “Anh tuyệt đối là một nhân tài nội trợ bị việc đóng phim cản trở! Là ngôi sao của ngày mai, đầu bếp của tương lai!”  Bạc Hạc Hiên nghe cô khen ngợi bất chấp như vậy, buồn cười không nhịn nổi.  Ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, mắt sáng rực, nói: “Phòng tắm đã sạch sẽ rồi, nhưng e là tôi cần phải đi tắm, có tiện không?”  Khương Mạn: Anh đã hy sinh to lớn như vậy, tôi mà từ chối thì chẳng phải là không nhân nghĩa hay sao.  “Cứ tự nhiên, cứ coi đây như nhà của mình là được, cần khăn tắm không?”  “Được.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười, trong mắt là ý cười gian xảo.  Khương Mạn đưa khăn tắm qua, là màu hồng, bên trên còn có hình heo Peppa.  Bạc Hạc Hiên nhìn con heo quốc dân trên chiếc khăn tắm, bất giác lại nhìn Khương Mạn một cái, từ lúc vào nhà anh đã chú ý, trong nhà này bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy các loại Peppa.  Thế này……tương phản quá lớn rồi.  Bê tông cốt thép cũng có trái tim thiếu nữ à? 

Chương 210