Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 214

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn quay người, phát hiện một vấn đề: “Sao anh lại quấn khăn tắm mà ra đây vậy? Quần áo đâu?”  “Bẩn rồi.” Bạc Hạc Hiên trả lời, sắc mặt không thề thay đổi.  Advertisement“À, thế vậy……” Khương Mạn liếc nhìn cặp chân dài phía dưới chiếc khăn tắm hình heo Peppa.  “Trong nhà hình như tôi có bộ quần áo ngủ của ông ngoại tôi trước đây, anh có ngại nếu thay tạm ra không?”  AdvertisementBạc ảnh đế duy trì nụ cười: “Không ngại.”  Sau khi Khương Mạn lục ra bộ quần áo ngủ thì đưa cho anh.  Bộ đồ ngủ cotton màu xám, lại còn xù lông, nhưng may là vẫn rất sạch sẽ, quần áo trong tủ đều từng được giặt qua.  Bạc Hạc Hiên vào phòng cô để thay quần áo, Khương Mạn ở ban công đem con ngỗng gây họa kia nhốt vào trong chuồng.  Quần áo ngủ của người già rộng rãi, cũng không tới nỗi mặc không vừa, chỉ là chiều dài chắc chắn không vừa vặn.  Quần dài biến thành quần ngố, tay áo thì càng khỏi phải nói, Bạc Hạc Hiên khẽ chỉnh lại cổ tay áo, ngắm nhìn một vòng căn phòng.  Bất cứ chỗ nào lọt vào mắt cũng có thể nhìn thấy Peppa, còn có màu hồng đậm chất thiếu nữ, tủ sách cạnh giường có bày mấy tấm ảnh chụp chung.  Trong tấm ảnh, cô gái nở nụ cười sáng lạn, gương mặt của ông lão ở bên cạnh cũng hiền từ.  Bạc Hạc Hiên xem ảnh một lúc, nụ cười nhạt dần, trong mắt xuất hiện nhiều thêm một tia nghi ngờ.  Cùng một gương mặt, đều cùng là đang cười, cảm giác mà ‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh mang lại cho anh, lại rất xa lạ.  ‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh, ánh mắt, lông mày mày mềm yếu, không nhìn ra một chút sắc sảo nào, còn Khương Mạn mà anh quen, khí khái, sắc sảo, giống như mặt trời mới nhú, ánh sáng tỏa rực rỡ.  Bạc Hạc Hiên bước ra khỏi phòng, dường như có điều còn đang suy nghĩ, nâng ánh mắt nhìn cô gái đang đứng ở ban công, tùy tiện mặc một chiếc áo hoodie thoải mái, mái tóc dài buộc đuôi ngựa, cầm mắc áo dạy dỗ con ngỗng béo trong lồng.  Cũng không cần biết não của con ngỗng có thể vượt ra khỏi ranh giới chủng tộc để hiểu ngôn ngữ loài người hay không.  Không ngừng uy h**p đối phương, nếu còn dám gây chuyện nữa thì sẽ đem nó đi hầm!  Bạc Hạc Hiên dựa vào tường nhìn cô, bất giác cong khóe môi.  Không giống nhau thì sao? Anh biết bản thân mình thích người như thế nào là được.  Dạy dỗ xong ‘con ngỗng hư’, Khương Mạn vào phòng khách, đánh giá anh từ trên xuống dưới, trong lòng khen ngợi: Không hổ là cái móc treo quần áo!  Bộ quần áo ngủ của người già mặc lâu năm đã sờn vải, khi được anh mặc vào cũng tạo ra cảm giác cao cấp.  “Quần áo tôi bỏ vào máy giặt rồi, nhưng mà không có tính năng sấy khô, anh ……” Khương Mạn do dự một lúc, “Anh cũng không thể mặc như vậy ra đường đâu nhỉ?” 

Khương Mạn quay người, phát hiện một vấn đề: “Sao anh lại quấn khăn tắm mà ra đây vậy? Quần áo đâu?”  

“Bẩn rồi.” Bạc Hạc Hiên trả lời, sắc mặt không thề thay đổi.  

Advertisement

“À, thế vậy……” Khương Mạn liếc nhìn cặp chân dài phía dưới chiếc khăn tắm hình heo Peppa.  

“Trong nhà hình như tôi có bộ quần áo ngủ của ông ngoại tôi trước đây, anh có ngại nếu thay tạm ra không?”  

Advertisement

Bạc ảnh đế duy trì nụ cười: “Không ngại.”  

Sau khi Khương Mạn lục ra bộ quần áo ngủ thì đưa cho anh.  

Bộ đồ ngủ cotton màu xám, lại còn xù lông, nhưng may là vẫn rất sạch sẽ, quần áo trong tủ đều từng được giặt qua.  

Bạc Hạc Hiên vào phòng cô để thay quần áo, Khương Mạn ở ban công đem con ngỗng gây họa kia nhốt vào trong chuồng.  

Quần áo ngủ của người già rộng rãi, cũng không tới nỗi mặc không vừa, chỉ là chiều dài chắc chắn không vừa vặn.  

Quần dài biến thành quần ngố, tay áo thì càng khỏi phải nói, Bạc Hạc Hiên khẽ chỉnh lại cổ tay áo, ngắm nhìn một vòng căn phòng.  

Bất cứ chỗ nào lọt vào mắt cũng có thể nhìn thấy Peppa, còn có màu hồng đậm chất thiếu nữ, tủ sách cạnh giường có bày mấy tấm ảnh chụp chung.  

Trong tấm ảnh, cô gái nở nụ cười sáng lạn, gương mặt của ông lão ở bên cạnh cũng hiền từ.  

Bạc Hạc Hiên xem ảnh một lúc, nụ cười nhạt dần, trong mắt xuất hiện nhiều thêm một tia nghi ngờ.  

Cùng một gương mặt, đều cùng là đang cười, cảm giác mà ‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh mang lại cho anh, lại rất xa lạ.  

‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh, ánh mắt, lông mày mày mềm yếu, không nhìn ra một chút sắc sảo nào, còn Khương Mạn mà anh quen, khí khái, sắc sảo, giống như mặt trời mới nhú, ánh sáng tỏa rực rỡ.  

Bạc Hạc Hiên bước ra khỏi phòng, dường như có điều còn đang suy nghĩ, nâng ánh mắt nhìn cô gái đang đứng ở ban công, tùy tiện mặc một chiếc áo hoodie thoải mái, mái tóc dài buộc đuôi ngựa, cầm mắc áo dạy dỗ con ngỗng béo trong lồng.  

Cũng không cần biết não của con ngỗng có thể vượt ra khỏi ranh giới chủng tộc để hiểu ngôn ngữ loài người hay không.  

Không ngừng uy h**p đối phương, nếu còn dám gây chuyện nữa thì sẽ đem nó đi hầm!  

Bạc Hạc Hiên dựa vào tường nhìn cô, bất giác cong khóe môi.  

Không giống nhau thì sao? Anh biết bản thân mình thích người như thế nào là được.  

Dạy dỗ xong ‘con ngỗng hư’, Khương Mạn vào phòng khách, đánh giá anh từ trên xuống dưới, trong lòng khen ngợi: Không hổ là cái móc treo quần áo!  

Bộ quần áo ngủ của người già mặc lâu năm đã sờn vải, khi được anh mặc vào cũng tạo ra cảm giác cao cấp.  

“Quần áo tôi bỏ vào máy giặt rồi, nhưng mà không có tính năng sấy khô, anh ……” Khương Mạn do dự một lúc, “Anh cũng không thể mặc như vậy ra đường đâu nhỉ?” 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn quay người, phát hiện một vấn đề: “Sao anh lại quấn khăn tắm mà ra đây vậy? Quần áo đâu?”  “Bẩn rồi.” Bạc Hạc Hiên trả lời, sắc mặt không thề thay đổi.  Advertisement“À, thế vậy……” Khương Mạn liếc nhìn cặp chân dài phía dưới chiếc khăn tắm hình heo Peppa.  “Trong nhà hình như tôi có bộ quần áo ngủ của ông ngoại tôi trước đây, anh có ngại nếu thay tạm ra không?”  AdvertisementBạc ảnh đế duy trì nụ cười: “Không ngại.”  Sau khi Khương Mạn lục ra bộ quần áo ngủ thì đưa cho anh.  Bộ đồ ngủ cotton màu xám, lại còn xù lông, nhưng may là vẫn rất sạch sẽ, quần áo trong tủ đều từng được giặt qua.  Bạc Hạc Hiên vào phòng cô để thay quần áo, Khương Mạn ở ban công đem con ngỗng gây họa kia nhốt vào trong chuồng.  Quần áo ngủ của người già rộng rãi, cũng không tới nỗi mặc không vừa, chỉ là chiều dài chắc chắn không vừa vặn.  Quần dài biến thành quần ngố, tay áo thì càng khỏi phải nói, Bạc Hạc Hiên khẽ chỉnh lại cổ tay áo, ngắm nhìn một vòng căn phòng.  Bất cứ chỗ nào lọt vào mắt cũng có thể nhìn thấy Peppa, còn có màu hồng đậm chất thiếu nữ, tủ sách cạnh giường có bày mấy tấm ảnh chụp chung.  Trong tấm ảnh, cô gái nở nụ cười sáng lạn, gương mặt của ông lão ở bên cạnh cũng hiền từ.  Bạc Hạc Hiên xem ảnh một lúc, nụ cười nhạt dần, trong mắt xuất hiện nhiều thêm một tia nghi ngờ.  Cùng một gương mặt, đều cùng là đang cười, cảm giác mà ‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh mang lại cho anh, lại rất xa lạ.  ‘Khương Mạn’ trên tấm ảnh, ánh mắt, lông mày mày mềm yếu, không nhìn ra một chút sắc sảo nào, còn Khương Mạn mà anh quen, khí khái, sắc sảo, giống như mặt trời mới nhú, ánh sáng tỏa rực rỡ.  Bạc Hạc Hiên bước ra khỏi phòng, dường như có điều còn đang suy nghĩ, nâng ánh mắt nhìn cô gái đang đứng ở ban công, tùy tiện mặc một chiếc áo hoodie thoải mái, mái tóc dài buộc đuôi ngựa, cầm mắc áo dạy dỗ con ngỗng béo trong lồng.  Cũng không cần biết não của con ngỗng có thể vượt ra khỏi ranh giới chủng tộc để hiểu ngôn ngữ loài người hay không.  Không ngừng uy h**p đối phương, nếu còn dám gây chuyện nữa thì sẽ đem nó đi hầm!  Bạc Hạc Hiên dựa vào tường nhìn cô, bất giác cong khóe môi.  Không giống nhau thì sao? Anh biết bản thân mình thích người như thế nào là được.  Dạy dỗ xong ‘con ngỗng hư’, Khương Mạn vào phòng khách, đánh giá anh từ trên xuống dưới, trong lòng khen ngợi: Không hổ là cái móc treo quần áo!  Bộ quần áo ngủ của người già mặc lâu năm đã sờn vải, khi được anh mặc vào cũng tạo ra cảm giác cao cấp.  “Quần áo tôi bỏ vào máy giặt rồi, nhưng mà không có tính năng sấy khô, anh ……” Khương Mạn do dự một lúc, “Anh cũng không thể mặc như vậy ra đường đâu nhỉ?” 

Chương 214