Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 223

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Con khốn! Cái con khốn Khương Mạn!”  Hoa Viện tức đến nghiến răng nghiến lợi, gọi ngay cho Lý Vân:   Advertisement“Đừng cho rằng chuyện của Tề Lỗi cứ vậy mà cho qua, tôi không cần biết bà dùng cách gì, chỉ cần Khương Mạn sống tốt một ngày, thì bà đừng mong được sống yên ổn!”  AdvertisementTiếp theo đó, cô lại gọi điện thoại cho một người khác.  “Ra tay đi, tôi muốn anh bằng bất cứ giá nào cũng phải nắm trong tay toàn bộ động tĩnh của Khương Mạn.”  Đầu dây bên kia, đối phương phát ra tiếng cười: “Không thành vấn đề.”  Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, sự căm tức trong mắt Hoa Viện vẫn chưa vơi đi, mãi tới khi bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, cô ta nhanh chóng chỉnh lại sắc mặt, đi ra mở cửa.  Cửa mở ra, người đứng bên ngoài chính là Phong Lăng.  Hoa Viện kéo anh ta vào, không kịp chờ đợi mà tiến tới hôn.  Trong mắt Phong Lăng lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn, trên mặt vẫn bày ra ý cười, đẩy cô ta ra, tiện tay đóng cửa.  “Viện Viện, trước hết em đừng gấp.”  “Không.” Hoa Viện cọ người tới, giọng điệu oán giận: “Lâu lắm không gặp, anh cũng chẳng nhớ tới em.”  “Đồ ngốc, anh không nhớ em thì nhớ ai?” Giọng Phong Lăng dịu dàng dỗ dành cô ta.  Ánh mắt Hoa Viện khẽ động, đẩy anh ta ra một chút, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Anh nói xem? Bao nhiêu năm rồi, có phải là anh nên cho em một câu trả lời rõ ràng không, trên người Khương Mạn kia rốt cuộc có thứ gì đáng để anh phải tốn công tốn sức vậy?”  Phong Lăng nhăn mày, lại là chuyện này!  Anh ta chỉnh lại cổ áo, mất kiên nhẫn nói: “Anh nói rồi, chuyện của Khương Mạn em đừng nhúng tay vào, cô ta có giá trị lợi dụng đối với anh.”  “Cô ta thì có giá trị lợi dùng gì chứ! Ba ruột là kẻ nghiện cờ bạc, mẹ ruột thì làm vợ lẽ của ba em, ban đầu nếu không phải vì anh, em sẽ đồng ý cho mẹ cô ta bước vào cửa nhà em sao?” giọng nói chói tai của Hoa Viện vang lên.  Hoa Viện và Phong Lăng cũng coi như là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, ai người đã mập mờ với nhau từ sớm, nhưng tất cả đã thay đổi sau khi Phong Lăng tình cờ gặp Khương Mạn!  Hoa Viện tới nay vẫn không rõ, trên người Khương Mạn kia có thứ gì đáng giá để Phong Lăng tốn công sức đến vậy.  Ban đầu âm thầm để Thiên Phong Entertainment ký hợp đồng với Khương Mạn người chẳng có lấy một tác phẩm kinh điển nào, sau khi tới trường đại học lại cố ý tiếp cận đối phương.  Hai năm nay nhìn thì có vẻ là không quan tâm tới Khương Mạn, kết quả là vừa về nước liền đi gặp Khương Mạn!  “Anh đã nói là anh không thích Khương Mạn, nếu anh thực sự thích cô ta, anh sẽ mặc kệ em ra tay đối phó với cô ta sao?” 

“Con khốn! Cái con khốn Khương Mạn!”  

Hoa Viện tức đến nghiến răng nghiến lợi, gọi ngay cho Lý Vân:   

Advertisement

“Đừng cho rằng chuyện của Tề Lỗi cứ vậy mà cho qua, tôi không cần biết bà dùng cách gì, chỉ cần Khương Mạn sống tốt một ngày, thì bà đừng mong được sống yên ổn!”  

Advertisement

Tiếp theo đó, cô lại gọi điện thoại cho một người khác.  

“Ra tay đi, tôi muốn anh bằng bất cứ giá nào cũng phải nắm trong tay toàn bộ động tĩnh của Khương Mạn.”  

Đầu dây bên kia, đối phương phát ra tiếng cười: “Không thành vấn đề.”  

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, sự căm tức trong mắt Hoa Viện vẫn chưa vơi đi, mãi tới khi bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, cô ta nhanh chóng chỉnh lại sắc mặt, đi ra mở cửa.  

Cửa mở ra, người đứng bên ngoài chính là Phong Lăng.  

Hoa Viện kéo anh ta vào, không kịp chờ đợi mà tiến tới hôn.  

Trong mắt Phong Lăng lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn, trên mặt vẫn bày ra ý cười, đẩy cô ta ra, tiện tay đóng cửa.  

“Viện Viện, trước hết em đừng gấp.”  

“Không.” Hoa Viện cọ người tới, giọng điệu oán giận: “Lâu lắm không gặp, anh cũng chẳng nhớ tới em.”  

“Đồ ngốc, anh không nhớ em thì nhớ ai?” Giọng Phong Lăng dịu dàng dỗ dành cô ta.  

Ánh mắt Hoa Viện khẽ động, đẩy anh ta ra một chút, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Anh nói xem? Bao nhiêu năm rồi, có phải là anh nên cho em một câu trả lời rõ ràng không, trên người Khương Mạn kia rốt cuộc có thứ gì đáng để anh phải tốn công tốn sức vậy?”  

Phong Lăng nhăn mày, lại là chuyện này!  

Anh ta chỉnh lại cổ áo, mất kiên nhẫn nói: “Anh nói rồi, chuyện của Khương Mạn em đừng nhúng tay vào, cô ta có giá trị lợi dụng đối với anh.”  

“Cô ta thì có giá trị lợi dùng gì chứ! Ba ruột là kẻ nghiện cờ bạc, mẹ ruột thì làm vợ lẽ của ba em, ban đầu nếu không phải vì anh, em sẽ đồng ý cho mẹ cô ta bước vào cửa nhà em sao?” giọng nói chói tai của Hoa Viện vang lên.  

Hoa Viện và Phong Lăng cũng coi như là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, ai người đã mập mờ với nhau từ sớm, nhưng tất cả đã thay đổi sau khi Phong Lăng tình cờ gặp Khương Mạn!  

Hoa Viện tới nay vẫn không rõ, trên người Khương Mạn kia có thứ gì đáng giá để Phong Lăng tốn công sức đến vậy.  

Ban đầu âm thầm để Thiên Phong Entertainment ký hợp đồng với Khương Mạn người chẳng có lấy một tác phẩm kinh điển nào, sau khi tới trường đại học lại cố ý tiếp cận đối phương.  

Hai năm nay nhìn thì có vẻ là không quan tâm tới Khương Mạn, kết quả là vừa về nước liền đi gặp Khương Mạn!  

“Anh đã nói là anh không thích Khương Mạn, nếu anh thực sự thích cô ta, anh sẽ mặc kệ em ra tay đối phó với cô ta sao?” 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Con khốn! Cái con khốn Khương Mạn!”  Hoa Viện tức đến nghiến răng nghiến lợi, gọi ngay cho Lý Vân:   Advertisement“Đừng cho rằng chuyện của Tề Lỗi cứ vậy mà cho qua, tôi không cần biết bà dùng cách gì, chỉ cần Khương Mạn sống tốt một ngày, thì bà đừng mong được sống yên ổn!”  AdvertisementTiếp theo đó, cô lại gọi điện thoại cho một người khác.  “Ra tay đi, tôi muốn anh bằng bất cứ giá nào cũng phải nắm trong tay toàn bộ động tĩnh của Khương Mạn.”  Đầu dây bên kia, đối phương phát ra tiếng cười: “Không thành vấn đề.”  Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, sự căm tức trong mắt Hoa Viện vẫn chưa vơi đi, mãi tới khi bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, cô ta nhanh chóng chỉnh lại sắc mặt, đi ra mở cửa.  Cửa mở ra, người đứng bên ngoài chính là Phong Lăng.  Hoa Viện kéo anh ta vào, không kịp chờ đợi mà tiến tới hôn.  Trong mắt Phong Lăng lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn, trên mặt vẫn bày ra ý cười, đẩy cô ta ra, tiện tay đóng cửa.  “Viện Viện, trước hết em đừng gấp.”  “Không.” Hoa Viện cọ người tới, giọng điệu oán giận: “Lâu lắm không gặp, anh cũng chẳng nhớ tới em.”  “Đồ ngốc, anh không nhớ em thì nhớ ai?” Giọng Phong Lăng dịu dàng dỗ dành cô ta.  Ánh mắt Hoa Viện khẽ động, đẩy anh ta ra một chút, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Anh nói xem? Bao nhiêu năm rồi, có phải là anh nên cho em một câu trả lời rõ ràng không, trên người Khương Mạn kia rốt cuộc có thứ gì đáng để anh phải tốn công tốn sức vậy?”  Phong Lăng nhăn mày, lại là chuyện này!  Anh ta chỉnh lại cổ áo, mất kiên nhẫn nói: “Anh nói rồi, chuyện của Khương Mạn em đừng nhúng tay vào, cô ta có giá trị lợi dụng đối với anh.”  “Cô ta thì có giá trị lợi dùng gì chứ! Ba ruột là kẻ nghiện cờ bạc, mẹ ruột thì làm vợ lẽ của ba em, ban đầu nếu không phải vì anh, em sẽ đồng ý cho mẹ cô ta bước vào cửa nhà em sao?” giọng nói chói tai của Hoa Viện vang lên.  Hoa Viện và Phong Lăng cũng coi như là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, ai người đã mập mờ với nhau từ sớm, nhưng tất cả đã thay đổi sau khi Phong Lăng tình cờ gặp Khương Mạn!  Hoa Viện tới nay vẫn không rõ, trên người Khương Mạn kia có thứ gì đáng giá để Phong Lăng tốn công sức đến vậy.  Ban đầu âm thầm để Thiên Phong Entertainment ký hợp đồng với Khương Mạn người chẳng có lấy một tác phẩm kinh điển nào, sau khi tới trường đại học lại cố ý tiếp cận đối phương.  Hai năm nay nhìn thì có vẻ là không quan tâm tới Khương Mạn, kết quả là vừa về nước liền đi gặp Khương Mạn!  “Anh đã nói là anh không thích Khương Mạn, nếu anh thực sự thích cô ta, anh sẽ mặc kệ em ra tay đối phó với cô ta sao?” 

Chương 223