Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 228

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phải cùng anh sa ngã mới đúng……  Anh nâng cằm cô lên, nụ cười nguy hiểm như khiêu khích.  AdvertisementAnh là đồ chơi của em, em là tù nhân của anh, ai cũng đừng hòng thoát khỏi tay của đối phương ……  AdvertisementNhiếp ảnh gia ấn nút chụp điên cuồng, hô hấp cũng nóng lên.  Nhân viên công tác ở bên cạnh, ai cũng mặt đỏ bừng bừng, a ……thật là quá hoang dại!!  Tất cả mọi người đều lên cơn sốt adrenaline* vì màn k*ch th*ch này, đây rõ ràng là thần tiên đánh nhau mà, chỉ với ánh mắt của hai người, người bên cạnh nhìn thấy thì đã hét đến mềm nhũn cả chân ra rồi!  (*hiện tượng phản ứng của cơ thể khi gặp phải kinh sợ hoặc bị k*ch th*ch tâm lí)  Nhiếp ảnh gia không nỡ làm phiền, thực sự muốn tiếp tục để họ tự mình phát huy.   “Cái đó……thầy Bạc có thể nằm lên thảm không? Còn cô Khương thì ở bên trên.”  Sau khi Bạc Hạc Hiên nằm xuống, Khương Mạn trực tiếp ngồi lên eo của anh.  Cơ thể của người đàn ông khẽ cứng lại, trong lều chụp ảnh lúc này im ắng không một tiếng động, Khương Mạn dè dặt hỏi: “Tôi nặng quá à? Đè lên anh rồi à?”  Ánh mắt Bạc Hạc Hiên hơi tối xuống, “Không nặng.” Chỉ là……  Khương Mạn nhìn về phía nhiếp ảnh gia đang ngơ ngác, không ngại ngùng, hỏi: “Tôi……tư thế không đúng à?”  Nhiếp ảnh gia tỉnh táo lại, không nói lời nào liền ấn chụp một tấm.  Tư thế này ấy mà ……cũng không thể nói là không đúng.  Chính là……chính là cảm thấy không phải miễn phí là có thể xem được ……  Đặc biệt là chiếc váy của Khương Mạn vốn dĩ đã xẻ rất cao, sau khi ngồi xuống, đường cong vòng mông và đôi chân dài đem hai chữ ‘d*c v*ng’ thể hiện chính xác đến tuyệt đối.  Đừng nói là đàn ông ……lúc này các chị em nhìn thấy cũng có chút không chịu nổi rồi!  “Ồ, eo của cô Khương hơi thẳng lên một chút, thầy Bạc có thể nhẹ nhàng đặt tay lên eo của cô Khương.”  “Ây, đúng đúng đúng, chính là cảm giác này, giống như cô Khương sắp ăn luôn thầy Bạc ……”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phải cùng anh sa ngã mới đúng……  

Anh nâng cằm cô lên, nụ cười nguy hiểm như khiêu khích.  

Advertisement

Anh là đồ chơi của em, em là tù nhân của anh, ai cũng đừng hòng thoát khỏi tay của đối phương ……  

Advertisement

Nhiếp ảnh gia ấn nút chụp điên cuồng, hô hấp cũng nóng lên.  

Nhân viên công tác ở bên cạnh, ai cũng mặt đỏ bừng bừng, a ……thật là quá hoang dại!!  

Tất cả mọi người đều lên cơn sốt adrenaline* vì màn k*ch th*ch này, đây rõ ràng là thần tiên đánh nhau mà, chỉ với ánh mắt của hai người, người bên cạnh nhìn thấy thì đã hét đến mềm nhũn cả chân ra rồi!  

(*hiện tượng phản ứng của cơ thể khi gặp phải kinh sợ hoặc bị k*ch th*ch tâm lí)  

Nhiếp ảnh gia không nỡ làm phiền, thực sự muốn tiếp tục để họ tự mình phát huy.   

“Cái đó……thầy Bạc có thể nằm lên thảm không? Còn cô Khương thì ở bên trên.”  

Sau khi Bạc Hạc Hiên nằm xuống, Khương Mạn trực tiếp ngồi lên eo của anh.  

Cơ thể của người đàn ông khẽ cứng lại, trong lều chụp ảnh lúc này im ắng không một tiếng động, Khương Mạn dè dặt hỏi: “Tôi nặng quá à? Đè lên anh rồi à?”  

Ánh mắt Bạc Hạc Hiên hơi tối xuống, “Không nặng.” Chỉ là……  

Khương Mạn nhìn về phía nhiếp ảnh gia đang ngơ ngác, không ngại ngùng, hỏi: “Tôi……tư thế không đúng à?”  

Nhiếp ảnh gia tỉnh táo lại, không nói lời nào liền ấn chụp một tấm.  

Tư thế này ấy mà ……cũng không thể nói là không đúng.  

Chính là……chính là cảm thấy không phải miễn phí là có thể xem được ……  

Đặc biệt là chiếc váy của Khương Mạn vốn dĩ đã xẻ rất cao, sau khi ngồi xuống, đường cong vòng mông và đôi chân dài đem hai chữ ‘d*c v*ng’ thể hiện chính xác đến tuyệt đối.  

Đừng nói là đàn ông ……lúc này các chị em nhìn thấy cũng có chút không chịu nổi rồi!  

“Ồ, eo của cô Khương hơi thẳng lên một chút, thầy Bạc có thể nhẹ nhàng đặt tay lên eo của cô Khương.”  

“Ây, đúng đúng đúng, chính là cảm giác này, giống như cô Khương sắp ăn luôn thầy Bạc ……”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phải cùng anh sa ngã mới đúng……  Anh nâng cằm cô lên, nụ cười nguy hiểm như khiêu khích.  AdvertisementAnh là đồ chơi của em, em là tù nhân của anh, ai cũng đừng hòng thoát khỏi tay của đối phương ……  AdvertisementNhiếp ảnh gia ấn nút chụp điên cuồng, hô hấp cũng nóng lên.  Nhân viên công tác ở bên cạnh, ai cũng mặt đỏ bừng bừng, a ……thật là quá hoang dại!!  Tất cả mọi người đều lên cơn sốt adrenaline* vì màn k*ch th*ch này, đây rõ ràng là thần tiên đánh nhau mà, chỉ với ánh mắt của hai người, người bên cạnh nhìn thấy thì đã hét đến mềm nhũn cả chân ra rồi!  (*hiện tượng phản ứng của cơ thể khi gặp phải kinh sợ hoặc bị k*ch th*ch tâm lí)  Nhiếp ảnh gia không nỡ làm phiền, thực sự muốn tiếp tục để họ tự mình phát huy.   “Cái đó……thầy Bạc có thể nằm lên thảm không? Còn cô Khương thì ở bên trên.”  Sau khi Bạc Hạc Hiên nằm xuống, Khương Mạn trực tiếp ngồi lên eo của anh.  Cơ thể của người đàn ông khẽ cứng lại, trong lều chụp ảnh lúc này im ắng không một tiếng động, Khương Mạn dè dặt hỏi: “Tôi nặng quá à? Đè lên anh rồi à?”  Ánh mắt Bạc Hạc Hiên hơi tối xuống, “Không nặng.” Chỉ là……  Khương Mạn nhìn về phía nhiếp ảnh gia đang ngơ ngác, không ngại ngùng, hỏi: “Tôi……tư thế không đúng à?”  Nhiếp ảnh gia tỉnh táo lại, không nói lời nào liền ấn chụp một tấm.  Tư thế này ấy mà ……cũng không thể nói là không đúng.  Chính là……chính là cảm thấy không phải miễn phí là có thể xem được ……  Đặc biệt là chiếc váy của Khương Mạn vốn dĩ đã xẻ rất cao, sau khi ngồi xuống, đường cong vòng mông và đôi chân dài đem hai chữ ‘d*c v*ng’ thể hiện chính xác đến tuyệt đối.  Đừng nói là đàn ông ……lúc này các chị em nhìn thấy cũng có chút không chịu nổi rồi!  “Ồ, eo của cô Khương hơi thẳng lên một chút, thầy Bạc có thể nhẹ nhàng đặt tay lên eo của cô Khương.”  “Ây, đúng đúng đúng, chính là cảm giác này, giống như cô Khương sắp ăn luôn thầy Bạc ……”  

Chương 228