Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 242
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nơi quay ‘Heartbeat Bang Bang Bang’ ở tòa nhà đài phát thanh và truyền hình ở Đào Thái. Khương Mạn tới phòng chờ từ sớm, đợi một tiếng mà chuyên viên trang điểm vẫn chưa tới. AdvertisementLộ Lộ gọi điện thoại xong, sắc mặt u ám, “Chuyên viên K bảo là tắc đường, sắp tới cửa đài truyền hình rồi.” AdvertisementChuyên viên K này là người trước đây trang điểm cho Lam Tâm, bây giờ được phân cho Khương Mạn. Khương Mạn uống một ngụm trà táo đỏ, cười cười với cô ấy: “Bình tĩnh.” “Nhưng mà……” Lộ Lộ còn chưa nói hết thì một vị trợ lý khác bước vào, là một nam trợ lý do công ty mới điều tới, gọi là A Triết, vào nghề này muộn hơn Lộ Lộ ba năm, cao bằng Khương Mạn, mặt mũi sáng sủa. “Chị, em thấy chuyên viên K tới rồi, anh ta đang ở phòng chờ của Lam Tâm.” “Anh ta thật quá đáng, rõ ràng nói là tắc đường, hoá ra là lừa người?” Lộ Lộ phẫn nộ nói. Khương Mạn lại vô cùng ung dung, nhìn thời gian cũng sắp tới lúc quay chương trình rồi. “Đi thôi, chúng ta đến trường quay.” “Nhưng mà chị Khương đã trang điểm đâu.” “Như thế này cũng đẹp mà, chị cũng có phải tới đây để tìm tình yêu đâu.” Khương Mạn nhún vai, thả một viên kẹo bạc hà vào miệng rồi đi ra ngoài. Vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy một người đàn ông béo mặc quần rách bên trong đi tất lưới, thân trên mặc áo sơ mi lụa loè loẹt xách theo một cái hộp đồ trang điểm đi tới. Trên dưới khí chất ẻo lả đon đả, uốn éo như con sâu. “Ôi thật xin lỗi cô Khương, để cô đợi lâu rồi, đường tắc quá.” “Chúng ta mau trang điểm thôi, tôi chuẩn bị trang phục cho cô rồi đây, hôm nay cô sẽ là người đẹp nhất.” Khương Mạn nhai viên kẹo, cười híp cả mắt nhìn anh ta, cũng học theo giọng điệu của anh ta: “Váy thì anh cứ để lại mà mặc đi.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nơi quay ‘Heartbeat Bang Bang Bang’ ở tòa nhà đài phát thanh và truyền hình ở Đào Thái. Khương Mạn tới phòng chờ từ sớm, đợi một tiếng mà chuyên viên trang điểm vẫn chưa tới.
Advertisement
Lộ Lộ gọi điện thoại xong, sắc mặt u ám, “Chuyên viên K bảo là tắc đường, sắp tới cửa đài truyền hình rồi.”
Advertisement
Chuyên viên K này là người trước đây trang điểm cho Lam Tâm, bây giờ được phân cho Khương Mạn. Khương Mạn uống một ngụm trà táo đỏ, cười cười với cô ấy: “Bình tĩnh.”
“Nhưng mà……”
Lộ Lộ còn chưa nói hết thì một vị trợ lý khác bước vào, là một nam trợ lý do công ty mới điều tới, gọi là A Triết, vào nghề này muộn hơn Lộ Lộ ba năm, cao bằng Khương Mạn, mặt mũi sáng sủa.
“Chị, em thấy chuyên viên K tới rồi, anh ta đang ở phòng chờ của Lam Tâm.”
“Anh ta thật quá đáng, rõ ràng nói là tắc đường, hoá ra là lừa người?” Lộ Lộ phẫn nộ nói.
Khương Mạn lại vô cùng ung dung, nhìn thời gian cũng sắp tới lúc quay chương trình rồi. “Đi thôi, chúng ta đến trường quay.”
“Nhưng mà chị Khương đã trang điểm đâu.”
“Như thế này cũng đẹp mà, chị cũng có phải tới đây để tìm tình yêu đâu.”
Khương Mạn nhún vai, thả một viên kẹo bạc hà vào miệng rồi đi ra ngoài. Vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy một người đàn ông béo mặc quần rách bên trong đi tất lưới, thân trên mặc áo sơ mi lụa loè loẹt xách theo một cái hộp đồ trang điểm đi tới. Trên dưới khí chất ẻo lả đon đả, uốn éo như con sâu.
“Ôi thật xin lỗi cô Khương, để cô đợi lâu rồi, đường tắc quá.”
“Chúng ta mau trang điểm thôi, tôi chuẩn bị trang phục cho cô rồi đây, hôm nay cô sẽ là người đẹp nhất.”
Khương Mạn nhai viên kẹo, cười híp cả mắt nhìn anh ta, cũng học theo giọng điệu của anh ta: “Váy thì anh cứ để lại mà mặc đi.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nơi quay ‘Heartbeat Bang Bang Bang’ ở tòa nhà đài phát thanh và truyền hình ở Đào Thái. Khương Mạn tới phòng chờ từ sớm, đợi một tiếng mà chuyên viên trang điểm vẫn chưa tới. AdvertisementLộ Lộ gọi điện thoại xong, sắc mặt u ám, “Chuyên viên K bảo là tắc đường, sắp tới cửa đài truyền hình rồi.” AdvertisementChuyên viên K này là người trước đây trang điểm cho Lam Tâm, bây giờ được phân cho Khương Mạn. Khương Mạn uống một ngụm trà táo đỏ, cười cười với cô ấy: “Bình tĩnh.” “Nhưng mà……” Lộ Lộ còn chưa nói hết thì một vị trợ lý khác bước vào, là một nam trợ lý do công ty mới điều tới, gọi là A Triết, vào nghề này muộn hơn Lộ Lộ ba năm, cao bằng Khương Mạn, mặt mũi sáng sủa. “Chị, em thấy chuyên viên K tới rồi, anh ta đang ở phòng chờ của Lam Tâm.” “Anh ta thật quá đáng, rõ ràng nói là tắc đường, hoá ra là lừa người?” Lộ Lộ phẫn nộ nói. Khương Mạn lại vô cùng ung dung, nhìn thời gian cũng sắp tới lúc quay chương trình rồi. “Đi thôi, chúng ta đến trường quay.” “Nhưng mà chị Khương đã trang điểm đâu.” “Như thế này cũng đẹp mà, chị cũng có phải tới đây để tìm tình yêu đâu.” Khương Mạn nhún vai, thả một viên kẹo bạc hà vào miệng rồi đi ra ngoài. Vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy một người đàn ông béo mặc quần rách bên trong đi tất lưới, thân trên mặc áo sơ mi lụa loè loẹt xách theo một cái hộp đồ trang điểm đi tới. Trên dưới khí chất ẻo lả đon đả, uốn éo như con sâu. “Ôi thật xin lỗi cô Khương, để cô đợi lâu rồi, đường tắc quá.” “Chúng ta mau trang điểm thôi, tôi chuẩn bị trang phục cho cô rồi đây, hôm nay cô sẽ là người đẹp nhất.” Khương Mạn nhai viên kẹo, cười híp cả mắt nhìn anh ta, cũng học theo giọng điệu của anh ta: “Váy thì anh cứ để lại mà mặc đi.”