Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 261
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phong Lăng nghiến răng nghiến lợi, không phải chỉ là một vài trò chơi thôi sao? Anh ta sẽ chơi! Advertisement"Ha ha, sao lại sợ chứ, hồi ở Pháp tôi cũng từng chơi một số môn thể thao mạo hiểm, tôi cũng từng chơi nhảy dù độ cao nghìn thước. Đây có là gì chứ?" Khương Mạn lén lút liếc nhìn anh ta một cái: Advertisement"Oa, anh giỏi vậy, bái phục." Nụ cười của Phong Lăng mang nét cao quý của một người đàn ông thành đạt. Hai người đi thẳng tới khu trò chơi, trong nháy mắt đã lên đến độ cao ngang với tòa nhà một trăm tầng, Phong Lăng liếc mắt nhìn xuống, bắt đầu thắt thở d0"c. PD chịu trách nhiệm quay bọn họ bây giờ chân cũng đã hơi run rồi. Đây là loại đau khổ gì vậy? Đây không phải là gameshow tình yêu sao? Tại sao nó lại biến thành đại hội thử thách lòng dũng cảm! Lúc này chương trình phát sóng trực tiếp lúc cũng bùng nổ. (Mẹ kiếp! Không hổ là Khương võ thần, đây là muốn người ta chơi đến sợ chết khiếp à!) (Anh cho rằng "Heartbeat" là chương trình ngọt ngào, được ăn cơm chó ư? Không, Khương võ thần sẽ nói với anh biết "Heartbeat" thực sự đáng sợ khiếp vía!) (Ban đầu nói biết anh ta đã từng chơi thể thao mạo hiểm nhưng hình như sắc mặt và lời nói có vẻ không khớp với nhau.) (Chợt nhớ tới con rồng độc ác và công chúa mà Bạc Thần vừa nói, ai có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng của con rồng độc ác, ha ha ha!) (Con rồng bị chơi đùa đến chết nhưng công chúa lại vô tội!) Phong Lăng đã hoàn toàn bị rớt khỏi đài rồi, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi, trừ khi anh ta sẵn sàng học theo Tôn Đại Ngọc, tự mình phá hỏng hình tượng đã xây dựng! Không có nhiều người chơi các trò chơi trên cao. Sau khi các PD trao đổi một chút, việc quay phim cũng trở nên thuận lợi hơn nhiều. Trò chơi đầu tiên mà Khương Mạn chọn là nhảy cực hạn + từng bước rất mình. Ở độ cao 100 mét có một đoạn đường này khoảng 10 mét được làm từ 2 thanh sắt lớn lắp song song với nhau, ở giữa có gắn các tấm ván ngang. Mỗi tấm ván cách nhau 1,5m, người chơi muốn di chuyển thì buộc phải nhảy qua. Nhân viên giúp Khương Mạn thắt dây an toàn, nhìn dáng vẻ phấn khích của cô, không khỏi nói:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phong Lăng nghiến răng nghiến lợi, không phải chỉ là một vài trò chơi thôi sao?
Anh ta sẽ chơi!
Advertisement
"Ha ha, sao lại sợ chứ, hồi ở Pháp tôi cũng từng chơi một số môn thể thao mạo hiểm, tôi cũng từng chơi nhảy dù độ cao nghìn thước. Đây có là gì chứ?"
Khương Mạn lén lút liếc nhìn anh ta một cái:
Advertisement
"Oa, anh giỏi vậy, bái phục."
Nụ cười của Phong Lăng mang nét cao quý của một người đàn ông thành đạt.
Hai người đi thẳng tới khu trò chơi, trong nháy mắt đã lên đến độ cao ngang với tòa nhà một trăm tầng, Phong Lăng liếc mắt nhìn xuống, bắt đầu thắt thở d0"c.
PD chịu trách nhiệm quay bọn họ bây giờ chân cũng đã hơi run rồi.
Đây là loại đau khổ gì vậy?
Đây không phải là gameshow tình yêu sao? Tại sao nó lại biến thành đại hội thử thách lòng dũng cảm!
Lúc này chương trình phát sóng trực tiếp lúc cũng bùng nổ.
(Mẹ kiếp! Không hổ là Khương võ thần, đây là muốn người ta chơi đến sợ chết khiếp à!)
(Anh cho rằng "Heartbeat" là chương trình ngọt ngào, được ăn cơm chó ư? Không, Khương võ thần sẽ nói với anh biết "Heartbeat" thực sự đáng sợ khiếp vía!)
(Ban đầu nói biết anh ta đã từng chơi thể thao mạo hiểm nhưng hình như sắc mặt và lời nói có vẻ không khớp với nhau.)
(Chợt nhớ tới con rồng độc ác và công chúa mà Bạc Thần vừa nói, ai có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng của con rồng độc ác, ha ha ha!)
(Con rồng bị chơi đùa đến chết nhưng công chúa lại vô tội!)
Phong Lăng đã hoàn toàn bị rớt khỏi đài rồi, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi, trừ khi anh ta sẵn sàng học theo Tôn Đại Ngọc, tự mình phá hỏng hình tượng đã xây dựng!
Không có nhiều người chơi các trò chơi trên cao.
Sau khi các PD trao đổi một chút, việc quay phim cũng trở nên thuận lợi hơn nhiều.
Trò chơi đầu tiên mà Khương Mạn chọn là nhảy cực hạn + từng bước rất mình.
Ở độ cao 100 mét có một đoạn đường này khoảng 10 mét được làm từ 2 thanh sắt lớn lắp song song với nhau, ở giữa có gắn các tấm ván ngang. Mỗi tấm ván cách nhau 1,5m, người chơi muốn di chuyển thì buộc phải nhảy qua.
Nhân viên giúp Khương Mạn thắt dây an toàn, nhìn dáng vẻ phấn khích của cô, không khỏi nói:
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phong Lăng nghiến răng nghiến lợi, không phải chỉ là một vài trò chơi thôi sao? Anh ta sẽ chơi! Advertisement"Ha ha, sao lại sợ chứ, hồi ở Pháp tôi cũng từng chơi một số môn thể thao mạo hiểm, tôi cũng từng chơi nhảy dù độ cao nghìn thước. Đây có là gì chứ?" Khương Mạn lén lút liếc nhìn anh ta một cái: Advertisement"Oa, anh giỏi vậy, bái phục." Nụ cười của Phong Lăng mang nét cao quý của một người đàn ông thành đạt. Hai người đi thẳng tới khu trò chơi, trong nháy mắt đã lên đến độ cao ngang với tòa nhà một trăm tầng, Phong Lăng liếc mắt nhìn xuống, bắt đầu thắt thở d0"c. PD chịu trách nhiệm quay bọn họ bây giờ chân cũng đã hơi run rồi. Đây là loại đau khổ gì vậy? Đây không phải là gameshow tình yêu sao? Tại sao nó lại biến thành đại hội thử thách lòng dũng cảm! Lúc này chương trình phát sóng trực tiếp lúc cũng bùng nổ. (Mẹ kiếp! Không hổ là Khương võ thần, đây là muốn người ta chơi đến sợ chết khiếp à!) (Anh cho rằng "Heartbeat" là chương trình ngọt ngào, được ăn cơm chó ư? Không, Khương võ thần sẽ nói với anh biết "Heartbeat" thực sự đáng sợ khiếp vía!) (Ban đầu nói biết anh ta đã từng chơi thể thao mạo hiểm nhưng hình như sắc mặt và lời nói có vẻ không khớp với nhau.) (Chợt nhớ tới con rồng độc ác và công chúa mà Bạc Thần vừa nói, ai có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng của con rồng độc ác, ha ha ha!) (Con rồng bị chơi đùa đến chết nhưng công chúa lại vô tội!) Phong Lăng đã hoàn toàn bị rớt khỏi đài rồi, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi, trừ khi anh ta sẵn sàng học theo Tôn Đại Ngọc, tự mình phá hỏng hình tượng đã xây dựng! Không có nhiều người chơi các trò chơi trên cao. Sau khi các PD trao đổi một chút, việc quay phim cũng trở nên thuận lợi hơn nhiều. Trò chơi đầu tiên mà Khương Mạn chọn là nhảy cực hạn + từng bước rất mình. Ở độ cao 100 mét có một đoạn đường này khoảng 10 mét được làm từ 2 thanh sắt lớn lắp song song với nhau, ở giữa có gắn các tấm ván ngang. Mỗi tấm ván cách nhau 1,5m, người chơi muốn di chuyển thì buộc phải nhảy qua. Nhân viên giúp Khương Mạn thắt dây an toàn, nhìn dáng vẻ phấn khích của cô, không khỏi nói: