Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 272
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Trong chương trình phát sóng trực tiếp đã vô cùng sôi nổi. Trong livestream của khu vui chơi giải trí, một dòng chữ liên tục hiển thị lên trên màn hình: “Cơ thể khỏe khoắn, cam đảm, bền bỉ và thú vị!” Advertisement"Có vẻ như em vẫn chưa chơi đủ." Bạc Hạc Hiên nhìn cô: "Em vẫn muốn chơi tiếp sao?" Advertisement"Buổi hẹn hò của tôi kết thúc rồi. Tiếp theo là của anh và Đại Ngọc, đừng kéo cả tôi vào." Khương Mạn kiên quyết lắc đầu: "Chuyện đó phải với tính giá khác." Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi mời em ăn cơm." Đôi mắt của ai đó sáng lên. Tôn Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, nói: "Tôi sẽ bao cô trà sữa." Khương Mạn nở nụ cười tươi rói, chủ động đứng ở giữa, ôm cánh tay của hai người: "Vậy thì còn chần chừ gì nữa, chúng ta đi thôi, các bạn của tôi!" Khương Mạn được ăn là có thể làm việc! Các PD cũng không nói nên lời. Trong phòng điều khiển trung tâm ở hậu trường, tổng đạo diễn dụi mắt, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi về cuộc đời. Rối tung lên rồi, tất cả đều rối tung lên rồi... Hôm nay mới là ngày đầu tiên phát sóng. Tại sao gameshow tình yêu đang yên đang lành lại liên tục biến thành chương trình sinh tồn và chương trình về đạo đức? Tại sao câu chuyện của hai người lại biến thành ba người rồi? Nhưng tại sao lại vẫn hài hoà như vậy? Vì “tiết mục biểu diễn” của Phong Lăng mà không ai dám tới chơi trò nhảy cực hạn nữa. Khi nhân viên bên đó nhìn thấy đám người Khương Mạn đi tới, đột nhiên họ lại cảm thấy đau đầu. "Mọi người vẫn còn muốn chơi sao?" Những người hướng dẫn đó đương nhiên là vẫn nhớ Khương Mạn. "Chơi chứ, các người yên tâm đi, tôi gan lớn, sẽ không sợ hãi đến nỗi chân mềm nhũn đâu." Người hướng dẫn gật đầu: "Tôi có thể nhìn ra, cô và chàng trai này đều rất can đảm!" Anh ta giơ ngón tay cái lên. Hành động đánh Phong Lăng bất tỉnh trước đó của Bạc Hạc Hiên cũng khiến những nhân viên này nhớ rất rõ. "Tùy các người thôi, hôm nay có lẽ cũng không có ai khác dám tới chơi trò này nữa." Nghe vậy, Khương Mạn vô cùng thích thú, tự đi thắt dây an toàn lại, Bạc Hạc Hiên cũng không hề chậm chạp, chỉ có Tôn Hiểu Hiểu vẫn đang đứng đực ra đó. "Đại Ngọc, cô không chơi à?"
Trong chương trình phát sóng trực tiếp đã vô cùng sôi nổi.
Trong livestream của khu vui chơi giải trí, một dòng chữ liên tục hiển thị lên trên màn hình: “Cơ thể khỏe khoắn, cam đảm, bền bỉ và thú vị!”
Advertisement
"Có vẻ như em vẫn chưa chơi đủ."
Bạc Hạc Hiên nhìn cô: "Em vẫn muốn chơi tiếp sao?"
Advertisement
"Buổi hẹn hò của tôi kết thúc rồi. Tiếp theo là của anh và Đại Ngọc, đừng kéo cả tôi vào."
Khương Mạn kiên quyết lắc đầu: "Chuyện đó phải với tính giá khác."
Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi mời em ăn cơm."
Đôi mắt của ai đó sáng lên.
Tôn Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, nói: "Tôi sẽ bao cô trà sữa."
Khương Mạn nở nụ cười tươi rói, chủ động đứng ở giữa, ôm cánh tay của hai người:
"Vậy thì còn chần chừ gì nữa, chúng ta đi thôi, các bạn của tôi!"
Khương Mạn được ăn là có thể làm việc!
Các PD cũng không nói nên lời.
Trong phòng điều khiển trung tâm ở hậu trường, tổng đạo diễn dụi mắt, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi về cuộc đời.
Rối tung lên rồi, tất cả đều rối tung lên rồi...
Hôm nay mới là ngày đầu tiên phát sóng. Tại sao gameshow tình yêu đang yên đang lành lại liên tục biến thành chương trình sinh tồn và chương trình về đạo đức? Tại sao câu chuyện của hai người lại biến thành ba người rồi?
Nhưng tại sao lại vẫn hài hoà như vậy?
Vì “tiết mục biểu diễn” của Phong Lăng mà không ai dám tới chơi trò nhảy cực hạn nữa. Khi nhân viên bên đó nhìn thấy đám người Khương Mạn đi tới, đột nhiên họ lại cảm thấy đau đầu.
"Mọi người vẫn còn muốn chơi sao?"
Những người hướng dẫn đó đương nhiên là vẫn nhớ Khương Mạn.
"Chơi chứ, các người yên tâm đi, tôi gan lớn, sẽ không sợ hãi đến nỗi chân mềm nhũn đâu."
Người hướng dẫn gật đầu: "Tôi có thể nhìn ra, cô và chàng trai này đều rất can đảm!"
Anh ta giơ ngón tay cái lên.
Hành động đánh Phong Lăng bất tỉnh trước đó của Bạc Hạc Hiên cũng khiến những nhân viên này nhớ rất rõ.
"Tùy các người thôi, hôm nay có lẽ cũng không có ai khác dám tới chơi trò này nữa."
Nghe vậy, Khương Mạn vô cùng thích thú, tự đi thắt dây an toàn lại, Bạc Hạc Hiên cũng không hề chậm chạp, chỉ có Tôn Hiểu Hiểu vẫn đang đứng đực ra đó.
"Đại Ngọc, cô không chơi à?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Trong chương trình phát sóng trực tiếp đã vô cùng sôi nổi. Trong livestream của khu vui chơi giải trí, một dòng chữ liên tục hiển thị lên trên màn hình: “Cơ thể khỏe khoắn, cam đảm, bền bỉ và thú vị!” Advertisement"Có vẻ như em vẫn chưa chơi đủ." Bạc Hạc Hiên nhìn cô: "Em vẫn muốn chơi tiếp sao?" Advertisement"Buổi hẹn hò của tôi kết thúc rồi. Tiếp theo là của anh và Đại Ngọc, đừng kéo cả tôi vào." Khương Mạn kiên quyết lắc đầu: "Chuyện đó phải với tính giá khác." Bạc Hạc Hiên nói: "Tôi mời em ăn cơm." Đôi mắt của ai đó sáng lên. Tôn Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, nói: "Tôi sẽ bao cô trà sữa." Khương Mạn nở nụ cười tươi rói, chủ động đứng ở giữa, ôm cánh tay của hai người: "Vậy thì còn chần chừ gì nữa, chúng ta đi thôi, các bạn của tôi!" Khương Mạn được ăn là có thể làm việc! Các PD cũng không nói nên lời. Trong phòng điều khiển trung tâm ở hậu trường, tổng đạo diễn dụi mắt, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi về cuộc đời. Rối tung lên rồi, tất cả đều rối tung lên rồi... Hôm nay mới là ngày đầu tiên phát sóng. Tại sao gameshow tình yêu đang yên đang lành lại liên tục biến thành chương trình sinh tồn và chương trình về đạo đức? Tại sao câu chuyện của hai người lại biến thành ba người rồi? Nhưng tại sao lại vẫn hài hoà như vậy? Vì “tiết mục biểu diễn” của Phong Lăng mà không ai dám tới chơi trò nhảy cực hạn nữa. Khi nhân viên bên đó nhìn thấy đám người Khương Mạn đi tới, đột nhiên họ lại cảm thấy đau đầu. "Mọi người vẫn còn muốn chơi sao?" Những người hướng dẫn đó đương nhiên là vẫn nhớ Khương Mạn. "Chơi chứ, các người yên tâm đi, tôi gan lớn, sẽ không sợ hãi đến nỗi chân mềm nhũn đâu." Người hướng dẫn gật đầu: "Tôi có thể nhìn ra, cô và chàng trai này đều rất can đảm!" Anh ta giơ ngón tay cái lên. Hành động đánh Phong Lăng bất tỉnh trước đó của Bạc Hạc Hiên cũng khiến những nhân viên này nhớ rất rõ. "Tùy các người thôi, hôm nay có lẽ cũng không có ai khác dám tới chơi trò này nữa." Nghe vậy, Khương Mạn vô cùng thích thú, tự đi thắt dây an toàn lại, Bạc Hạc Hiên cũng không hề chậm chạp, chỉ có Tôn Hiểu Hiểu vẫn đang đứng đực ra đó. "Đại Ngọc, cô không chơi à?"