Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 277

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Nếu đổi lại là người khác chắc đã chết cứng rồi?"  "Quả nhiên là tình đồng chí vô cùng bền vững. Khương võ thần đã thương hại anh ấy biết nhường nào..."  Advertisement“Không đúng.” PD lại hỏi:   “Cô Khương tức giận thì nhịp tim vượt quá mức quy định là đúng rồi, tại sao anh Bạc cũng như vậy?  Advertisement(Tôi cùng rất tò mò?)  (Tóm lại không thể nào là bị dọa cho sợ hãi được?)  Khương Mạn nhìn anh chằm chằm, khóe miệng nhếch lên ý cười: "Hừ!"  Nói đi! Tên khốn nhà anh!  Bạc Hạc Hiên nhìn cô đang tức giận, thở hổn hển, kìm nén để cố không bật cười, nhăn mặt như vẫn còn có chút sợ hãi.  "Bởi vì tôi sợ chết..."  Khương Mạn trợn tròn mắt: Anh mà sợ chết sao? Anh còn biết sợ chết nữa sao?  Tạch tạch!  Nhịp tim của Khương Mạn: 133.  "Phụt!"  "Ha ha ha ha!!!"  Mọi người đều không nhịn được cười.  Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngày Khương võ thần phải nhận thua rồi!  Màn phía sau này còn kịch liệt hơn, chẳng phải vừa rồi nhịp tim của cô luôn ở mức 120 sao?  Khương Mạn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái, nhịp tim dần dần ổn định lại, cô nhìn Tôn Hiểu Hiểu đang cười nắc nẻ.  Cô nhướng mày: "Chúc mừng Đại Ngọc, cô chẳng cần làm gì mà cũng thắng rồi."  Tôn Đại Ngọc đang cười bỗng im bắt, cô ta lập tức trở lại với vẻ mặt không biểu cảm, vẩy tóc kiêu ngạo nói:   "Bình thường thôi, nhờ sự giúp đỡ của Gia Cát Bạc mà tôi vẫn chưa bị loại."  Ôi, ôi! Hai mắt Khương Mạn sáng lên, bây giờ còn nói đạo lý nữa.  Đại Ngọc, cô bây giờ thì giỏi rồi!  Khương Mạn ngứa răng, tức giận nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm:   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Nếu đổi lại là người khác chắc đã chết cứng rồi?"  

"Quả nhiên là tình đồng chí vô cùng bền vững. Khương võ thần đã thương hại anh ấy biết nhường nào..."  

Advertisement

“Không đúng.” PD lại hỏi:   

“Cô Khương tức giận thì nhịp tim vượt quá mức quy định là đúng rồi, tại sao anh Bạc cũng như vậy?  

Advertisement

(Tôi cùng rất tò mò?)  

(Tóm lại không thể nào là bị dọa cho sợ hãi được?)  

Khương Mạn nhìn anh chằm chằm, khóe miệng nhếch lên ý cười: "Hừ!"  

Nói đi! Tên khốn nhà anh!  

Bạc Hạc Hiên nhìn cô đang tức giận, thở hổn hển, kìm nén để cố không bật cười, nhăn mặt như vẫn còn có chút sợ hãi.  

"Bởi vì tôi sợ chết..."  

Khương Mạn trợn tròn mắt: Anh mà sợ chết sao? Anh còn biết sợ chết nữa sao?  

Tạch tạch!  

Nhịp tim của Khương Mạn: 133.  

"Phụt!"  

"Ha ha ha ha!!!"  

Mọi người đều không nhịn được cười.  

Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngày Khương võ thần phải nhận thua rồi!  

Màn phía sau này còn kịch liệt hơn, chẳng phải vừa rồi nhịp tim của cô luôn ở mức 120 sao?  

Khương Mạn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái, nhịp tim dần dần ổn định lại, cô nhìn Tôn Hiểu Hiểu đang cười nắc nẻ.  

Cô nhướng mày: "Chúc mừng Đại Ngọc, cô chẳng cần làm gì mà cũng thắng rồi."  

Tôn Đại Ngọc đang cười bỗng im bắt, cô ta lập tức trở lại với vẻ mặt không biểu cảm, vẩy tóc kiêu ngạo nói:   

"Bình thường thôi, nhờ sự giúp đỡ của Gia Cát Bạc mà tôi vẫn chưa bị loại."  

Ôi, ôi! Hai mắt Khương Mạn sáng lên, bây giờ còn nói đạo lý nữa.  

Đại Ngọc, cô bây giờ thì giỏi rồi!  

Khương Mạn ngứa răng, tức giận nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm:   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Nếu đổi lại là người khác chắc đã chết cứng rồi?"  "Quả nhiên là tình đồng chí vô cùng bền vững. Khương võ thần đã thương hại anh ấy biết nhường nào..."  Advertisement“Không đúng.” PD lại hỏi:   “Cô Khương tức giận thì nhịp tim vượt quá mức quy định là đúng rồi, tại sao anh Bạc cũng như vậy?  Advertisement(Tôi cùng rất tò mò?)  (Tóm lại không thể nào là bị dọa cho sợ hãi được?)  Khương Mạn nhìn anh chằm chằm, khóe miệng nhếch lên ý cười: "Hừ!"  Nói đi! Tên khốn nhà anh!  Bạc Hạc Hiên nhìn cô đang tức giận, thở hổn hển, kìm nén để cố không bật cười, nhăn mặt như vẫn còn có chút sợ hãi.  "Bởi vì tôi sợ chết..."  Khương Mạn trợn tròn mắt: Anh mà sợ chết sao? Anh còn biết sợ chết nữa sao?  Tạch tạch!  Nhịp tim của Khương Mạn: 133.  "Phụt!"  "Ha ha ha ha!!!"  Mọi người đều không nhịn được cười.  Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngày Khương võ thần phải nhận thua rồi!  Màn phía sau này còn kịch liệt hơn, chẳng phải vừa rồi nhịp tim của cô luôn ở mức 120 sao?  Khương Mạn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái, nhịp tim dần dần ổn định lại, cô nhìn Tôn Hiểu Hiểu đang cười nắc nẻ.  Cô nhướng mày: "Chúc mừng Đại Ngọc, cô chẳng cần làm gì mà cũng thắng rồi."  Tôn Đại Ngọc đang cười bỗng im bắt, cô ta lập tức trở lại với vẻ mặt không biểu cảm, vẩy tóc kiêu ngạo nói:   "Bình thường thôi, nhờ sự giúp đỡ của Gia Cát Bạc mà tôi vẫn chưa bị loại."  Ôi, ôi! Hai mắt Khương Mạn sáng lên, bây giờ còn nói đạo lý nữa.  Đại Ngọc, cô bây giờ thì giỏi rồi!  Khương Mạn ngứa răng, tức giận nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm:   

Chương 277