Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 287
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lấy tay che mic, nói nhỏ với Bạc Hạc Hiên: “Hay là bắt đầu lại từ đầu đi, ngài mau đem cô ấy về giùm đi.” Bạc Hạc Hiên cười lạnh, “Không cần thiết.” AdvertisementTôn Hiểu Hiểu lén bĩu môi, lại còn không cần thiết, trên đầu ngài sắp mọc cỏ xanh* rồi đấy, ngài thật là bình tĩnh! *(đầu mọc cỏ xanh=đội nón xanh/bị cắm sừng) Advertisement Trong trường quay, bầu không khí ngượng ngùng, nếu không phải e ngại đang phát trực tiếp, Phong Lăng tuyệt đối sẽ lôi thân phận tổng giám đốc bá đạo của mình ra, chèn ép cái tên thô lỗ Lý Thiên Nguyên này rồi mới nói chuyện tiếp. Nam Mục thấy bầu không khí ngượng ngùng, đang định làm nóng sân khấu, Hoa Viện, người vẫn luôn im lặng lại lên tiếng: “Tôi lại cảm thấy tổng giám đốc Phong nói không sai, chương trình hẹn hò của chúng ta chính là để các khách mời tìm hiểu lẫn nhau, từ đó tìm ra người khiến mình rung động.” “Nữ khách mời số 1 vừa tới đã rủ tổng giám đốc Phong nhảy bungee, vì để thể hiện sự can đảm của mình sao? Hay cảm thấy như vậy là có sức hút? Hoàn toàn không suy nghĩ cho sự an toàn của người bắt cặp với mình, thật là ích kỷ.” “Còn về kết quả của lần hẹn hò đầu tiên này, tôi cho rằng cũng không nhất thiết phải hủy bỏ, chỉ là quy định của lần hẹn hò thứ hai nhất định phải thay đổi.” Lời này của Hoa Viện vừa nói ra, xem chừng chính là để lấy lòng Phong Lăng. Thực tế là bên cạnh việc đạp lên Khương Mạn, đồng thời còn cắt đứt ý định tiếp tục ghép cặp với Khương Mạn của Phong Lăng. Bầu không khí không chỉ không tốt hơn mà còn khó xử hơn nữa. Khương Mạn nâng mắt nhìn qua, Hoa Viện cũng không né tránh, bốn mắt nhìn nhau, mùi thuốc súng bốc lên. Tới thế giới này một khoảng thời gian rồi, lần này mới coi như là lần đầu tiên Khương Mạn đấu chính diện với Hoa Viện. Không thể không nói, Khương Mạn rất thất vọng với cô ta. Sự thất vọng này trực tiếp thể hiện ra mặt, cô nheo mắt hỏi: “Sao cái gì cũng là ‘cô cho rằng’, vị chuyên gia tư vấn này, nhà cô ở Đông Hải Long Cung à?” “Cô có ý gì?” Hoa Viện sắc mặt sa sầm. Lý Thiên Nguyên cười phì, “Ý nói là nhà cô ở ngoài biển lớn, quản rộng quá đó, cứ làm như là nữ thần của tôi đang hẹn hò với con trai cô không bằng......” Lời này vừa nói ra, sức tổn thương tăng gấp đôi! Khương Mạn tặng cho người chiến hữu này một ánh mắt tán thưởng: “Có bà mẹ chồng như này, thì ai mà dám hẹn hò với tổng giám đốc Phong nữa, mẹ đẻ của tổng giám đốc Phong chắc không như này đâu nhỉ?” Cái đồ chậm tiêu Lý Thiên Nguyên hét lớn: “Hả? Không phải chứ! Vị chuyên gia tư vấn này thật sự là mẹ của tổng giám đốc Phong sao? Mẹ kế à? Vậy chắc cũng lớn tuổi rồi......”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lấy tay che mic, nói nhỏ với Bạc Hạc Hiên: “Hay là bắt đầu lại từ đầu đi, ngài mau đem cô ấy về giùm đi.”
Bạc Hạc Hiên cười lạnh, “Không cần thiết.”
Advertisement
Tôn Hiểu Hiểu lén bĩu môi, lại còn không cần thiết, trên đầu ngài sắp mọc cỏ xanh* rồi đấy, ngài thật là bình tĩnh!
*(đầu mọc cỏ xanh=đội nón xanh/bị cắm sừng)
Advertisement
Trong trường quay, bầu không khí ngượng ngùng, nếu không phải e ngại đang phát trực tiếp, Phong Lăng tuyệt đối sẽ lôi thân phận tổng giám đốc bá đạo của mình ra, chèn ép cái tên thô lỗ Lý Thiên Nguyên này rồi mới nói chuyện tiếp.
Nam Mục thấy bầu không khí ngượng ngùng, đang định làm nóng sân khấu, Hoa Viện, người vẫn luôn im lặng lại lên tiếng:
“Tôi lại cảm thấy tổng giám đốc Phong nói không sai, chương trình hẹn hò của chúng ta chính là để các khách mời tìm hiểu lẫn nhau, từ đó tìm ra người khiến mình rung động.”
“Nữ khách mời số 1 vừa tới đã rủ tổng giám đốc Phong nhảy bungee, vì để thể hiện sự can đảm của mình sao? Hay cảm thấy như vậy là có sức hút? Hoàn toàn không suy nghĩ cho sự an toàn của người bắt cặp với mình, thật là ích kỷ.”
“Còn về kết quả của lần hẹn hò đầu tiên này, tôi cho rằng cũng không nhất thiết phải hủy bỏ, chỉ là quy định của lần hẹn hò thứ hai nhất định phải thay đổi.”
Lời này của Hoa Viện vừa nói ra, xem chừng chính là để lấy lòng Phong Lăng.
Thực tế là bên cạnh việc đạp lên Khương Mạn, đồng thời còn cắt đứt ý định tiếp tục ghép cặp với Khương Mạn của Phong Lăng.
Bầu không khí không chỉ không tốt hơn mà còn khó xử hơn nữa.
Khương Mạn nâng mắt nhìn qua, Hoa Viện cũng không né tránh, bốn mắt nhìn nhau, mùi thuốc súng bốc lên.
Tới thế giới này một khoảng thời gian rồi, lần này mới coi như là lần đầu tiên Khương Mạn đấu chính diện với Hoa Viện.
Không thể không nói, Khương Mạn rất thất vọng với cô ta.
Sự thất vọng này trực tiếp thể hiện ra mặt, cô nheo mắt hỏi: “Sao cái gì cũng là ‘cô cho rằng’, vị chuyên gia tư vấn này, nhà cô ở Đông Hải Long Cung à?”
“Cô có ý gì?” Hoa Viện sắc mặt sa sầm.
Lý Thiên Nguyên cười phì, “Ý nói là nhà cô ở ngoài biển lớn, quản rộng quá đó, cứ làm như là nữ thần của tôi đang hẹn hò với con trai cô không bằng......”
Lời này vừa nói ra, sức tổn thương tăng gấp đôi!
Khương Mạn tặng cho người chiến hữu này một ánh mắt tán thưởng: “Có bà mẹ chồng như này, thì ai mà dám hẹn hò với tổng giám đốc Phong nữa, mẹ đẻ của tổng giám đốc Phong chắc không như này đâu nhỉ?”
Cái đồ chậm tiêu Lý Thiên Nguyên hét lớn: “Hả? Không phải chứ! Vị chuyên gia tư vấn này thật sự là mẹ của tổng giám đốc Phong sao? Mẹ kế à? Vậy chắc cũng lớn tuổi rồi......”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lấy tay che mic, nói nhỏ với Bạc Hạc Hiên: “Hay là bắt đầu lại từ đầu đi, ngài mau đem cô ấy về giùm đi.” Bạc Hạc Hiên cười lạnh, “Không cần thiết.” AdvertisementTôn Hiểu Hiểu lén bĩu môi, lại còn không cần thiết, trên đầu ngài sắp mọc cỏ xanh* rồi đấy, ngài thật là bình tĩnh! *(đầu mọc cỏ xanh=đội nón xanh/bị cắm sừng) Advertisement Trong trường quay, bầu không khí ngượng ngùng, nếu không phải e ngại đang phát trực tiếp, Phong Lăng tuyệt đối sẽ lôi thân phận tổng giám đốc bá đạo của mình ra, chèn ép cái tên thô lỗ Lý Thiên Nguyên này rồi mới nói chuyện tiếp. Nam Mục thấy bầu không khí ngượng ngùng, đang định làm nóng sân khấu, Hoa Viện, người vẫn luôn im lặng lại lên tiếng: “Tôi lại cảm thấy tổng giám đốc Phong nói không sai, chương trình hẹn hò của chúng ta chính là để các khách mời tìm hiểu lẫn nhau, từ đó tìm ra người khiến mình rung động.” “Nữ khách mời số 1 vừa tới đã rủ tổng giám đốc Phong nhảy bungee, vì để thể hiện sự can đảm của mình sao? Hay cảm thấy như vậy là có sức hút? Hoàn toàn không suy nghĩ cho sự an toàn của người bắt cặp với mình, thật là ích kỷ.” “Còn về kết quả của lần hẹn hò đầu tiên này, tôi cho rằng cũng không nhất thiết phải hủy bỏ, chỉ là quy định của lần hẹn hò thứ hai nhất định phải thay đổi.” Lời này của Hoa Viện vừa nói ra, xem chừng chính là để lấy lòng Phong Lăng. Thực tế là bên cạnh việc đạp lên Khương Mạn, đồng thời còn cắt đứt ý định tiếp tục ghép cặp với Khương Mạn của Phong Lăng. Bầu không khí không chỉ không tốt hơn mà còn khó xử hơn nữa. Khương Mạn nâng mắt nhìn qua, Hoa Viện cũng không né tránh, bốn mắt nhìn nhau, mùi thuốc súng bốc lên. Tới thế giới này một khoảng thời gian rồi, lần này mới coi như là lần đầu tiên Khương Mạn đấu chính diện với Hoa Viện. Không thể không nói, Khương Mạn rất thất vọng với cô ta. Sự thất vọng này trực tiếp thể hiện ra mặt, cô nheo mắt hỏi: “Sao cái gì cũng là ‘cô cho rằng’, vị chuyên gia tư vấn này, nhà cô ở Đông Hải Long Cung à?” “Cô có ý gì?” Hoa Viện sắc mặt sa sầm. Lý Thiên Nguyên cười phì, “Ý nói là nhà cô ở ngoài biển lớn, quản rộng quá đó, cứ làm như là nữ thần của tôi đang hẹn hò với con trai cô không bằng......” Lời này vừa nói ra, sức tổn thương tăng gấp đôi! Khương Mạn tặng cho người chiến hữu này một ánh mắt tán thưởng: “Có bà mẹ chồng như này, thì ai mà dám hẹn hò với tổng giám đốc Phong nữa, mẹ đẻ của tổng giám đốc Phong chắc không như này đâu nhỉ?” Cái đồ chậm tiêu Lý Thiên Nguyên hét lớn: “Hả? Không phải chứ! Vị chuyên gia tư vấn này thật sự là mẹ của tổng giám đốc Phong sao? Mẹ kế à? Vậy chắc cũng lớn tuổi rồi......”