Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 294

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tuỳ cô, cô thấy vui là được.”  Khương Mạn nhún vai, mỗi người có cách trả thù khác nhau, cô không biết Hoa Viện và Tôn Hiểu Hiểu có thù hằn gì. Nhưng đều là người lớn rồi, mỗi người có lực chọn khác nhau, không ai dạy được ai cái gì.   Advertisement“Thật ra cô không cần giải thích cho tôi đâu.” Khương Mạn cười như không cười nhìn cô ta, giọng điệu ngả ngớn: “Sợ tôi hiểu nhầm cô à, Đại Ngọc?”  Mặt Tôn Hiểu Hiểu nóng rực, vừa giận vừa xấu hổ nói: “Đừng có mà tự mãn, ai quan tâm cô hiểu nhầm hay không!”  AdvertisementKhương Mạn hehe đưa tay nhéo cằm cô ấy, “Đúng là mồm nói có là không, Tiểu Đại Ngọc.”  Tôn Hiểu Hiểu hít vào một hơi, khoảnh khắc tiết theo, cô bạo phát! Đáng ghét! Cô bị Khương Mạn trêu chọc! Đồ súc sinh Khương Mạn này!   “Cô……không hỏi xem giữa tôi và Hoa Viện xảy ra chuyện gì à?” Tôn Hiểu Hiểu ngập ngừng.   Nếu là người bình thường đã hỏi từ lâu rồi, nhưng Khương Mạn lại nhịn được. Bởi vì cô không quan tâm sao?  Chả hiểu vì sao Tôn Hiểu Hiểu lại thấy không quen, lòng có chút thất vọng.   “Cô bằng lòng nói cho tôi?” Giọng Khương Mạn hơi ngạc nhiên, cô cười rộ lên một cái, “Cô bằng lòng nói, tôi sẽ bằng lòng nghe.”  Giây phút này mắt Tôn Hiểu Hiểu lóng lánh như sau trời, có một cảm giác ấm áp nói không lên lời, mũi còn có chút cay cay. Chết thật, Khương Mạn đúng là …….gây nghiện!   Tôn Hiểu Hiểu lúng túng quay đầu, không nhìn cô nửa, có phần ủ rũ nói: “Thật ra chuyện cũng không có gì, những năm đầu mới vào nghề não tôi hơi úng nước, yêu đương với một tên tiểu thịt tươi của Hoa Thị Entertainment.”  “Kết quả là Hoa Viện cũng thích tên đó, hai người qua lại gian dâm với nhau. Tôi mắt mù, còn Hoa Viện bị thần kinh.”  “Cô ta đào góc tường nhà tôi thì thôi đi, còn bôi đen tôi.” Tôn Hiểu Hiểu nói một lúc thì dừng, nhìn Khương Mạn nói tiếp: “Thủ đoạn của cô ta thì cô cũng biết rồi đấy.”   Khương Mạn nhướng mày, lại là photoshop ảnh khiêu dâm ấy hả? Vậy là trình độ nghiệp vụ của Hoa Viện từ bấy tới giờ chả tiến bộ chút nào?   “Hoa Viện là một con phụ nữ có d*c vọng chiếm hữu cao, chỉ cần là thứ cô ta thích, không cần biết nó có thuộc về ai không cô ta sẽ chiếm bằng được!”  “Cô ta nhắm vào cô cũng chỉ vì muốn tên Phong Lăng kia.”  Khương Mạn gật đầu, “Tôi cũng đoán ra được, nhưng mà trước đây tôi thích mấy tiểu thịt tươi kiểu đó hả? eo, nhai cỏ dại còn thấy ngon hơn.”  Tôn Hiểu Hiểu phút chốc biến thành Đại Ngọc: “Cô bình thường chút được không!!”  Lúc hai người từ nhà vệ sinh đi ra, Bạc Hạc Hiên và Khương Nhuệ Trạch cũng từ trong phòng đi ra.  “Tôi đi trước đây.” Khương Nhuệ Trạch chào một câu lạnh lùng, nhìn thấy không ai thèm để ý tới mình thì cắn răng đeo kính râm đi mất.   Khương Vân Sênh cũng không ở lại lâu, lúc đi còn nói chuyện cuối tuần này nhóm bạn nhỏ Tiểu Lý Quân sẽ tới Bắc Thành.   “Nếu là cuối tuần, sẽ quay ‘HeartBeat’ số thứ hai, sợ là không đi đón được……” Khương Mạn nhăn mày nói.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Tuỳ cô, cô thấy vui là được.”  

Khương Mạn nhún vai, mỗi người có cách trả thù khác nhau, cô không biết Hoa Viện và Tôn Hiểu Hiểu có thù hằn gì. Nhưng đều là người lớn rồi, mỗi người có lực chọn khác nhau, không ai dạy được ai cái gì.   

Advertisement

“Thật ra cô không cần giải thích cho tôi đâu.” Khương Mạn cười như không cười nhìn cô ta, giọng điệu ngả ngớn: “Sợ tôi hiểu nhầm cô à, Đại Ngọc?”  

Mặt Tôn Hiểu Hiểu nóng rực, vừa giận vừa xấu hổ nói: “Đừng có mà tự mãn, ai quan tâm cô hiểu nhầm hay không!”  

Advertisement

Khương Mạn hehe đưa tay nhéo cằm cô ấy, “Đúng là mồm nói có là không, Tiểu Đại Ngọc.”  

Tôn Hiểu Hiểu hít vào một hơi, khoảnh khắc tiết theo, cô bạo phát! Đáng ghét! Cô bị Khương Mạn trêu chọc! Đồ súc sinh Khương Mạn này!   

“Cô……không hỏi xem giữa tôi và Hoa Viện xảy ra chuyện gì à?” Tôn Hiểu Hiểu ngập ngừng.   

Nếu là người bình thường đã hỏi từ lâu rồi, nhưng Khương Mạn lại nhịn được. Bởi vì cô không quan tâm sao?  

Chả hiểu vì sao Tôn Hiểu Hiểu lại thấy không quen, lòng có chút thất vọng.   

“Cô bằng lòng nói cho tôi?” Giọng Khương Mạn hơi ngạc nhiên, cô cười rộ lên một cái, “Cô bằng lòng nói, tôi sẽ bằng lòng nghe.”  

Giây phút này mắt Tôn Hiểu Hiểu lóng lánh như sau trời, có một cảm giác ấm áp nói không lên lời, mũi còn có chút cay cay. Chết thật, Khương Mạn đúng là …….gây nghiện!   

Tôn Hiểu Hiểu lúng túng quay đầu, không nhìn cô nửa, có phần ủ rũ nói: “Thật ra chuyện cũng không có gì, những năm đầu mới vào nghề não tôi hơi úng nước, yêu đương với một tên tiểu thịt tươi của Hoa Thị Entertainment.”  

“Kết quả là Hoa Viện cũng thích tên đó, hai người qua lại gian dâm với nhau. Tôi mắt mù, còn Hoa Viện bị thần kinh.”  

“Cô ta đào góc tường nhà tôi thì thôi đi, còn bôi đen tôi.” Tôn Hiểu Hiểu nói một lúc thì dừng, nhìn Khương Mạn nói tiếp: “Thủ đoạn của cô ta thì cô cũng biết rồi đấy.”   

Khương Mạn nhướng mày, lại là photoshop ảnh khiêu dâm ấy hả? Vậy là trình độ nghiệp vụ của Hoa Viện từ bấy tới giờ chả tiến bộ chút nào?   

“Hoa Viện là một con phụ nữ có d*c vọng chiếm hữu cao, chỉ cần là thứ cô ta thích, không cần biết nó có thuộc về ai không cô ta sẽ chiếm bằng được!”  

“Cô ta nhắm vào cô cũng chỉ vì muốn tên Phong Lăng kia.”  

Khương Mạn gật đầu, “Tôi cũng đoán ra được, nhưng mà trước đây tôi thích mấy tiểu thịt tươi kiểu đó hả? eo, nhai cỏ dại còn thấy ngon hơn.”  

Tôn Hiểu Hiểu phút chốc biến thành Đại Ngọc: “Cô bình thường chút được không!!”  

Lúc hai người từ nhà vệ sinh đi ra, Bạc Hạc Hiên và Khương Nhuệ Trạch cũng từ trong phòng đi ra.  

“Tôi đi trước đây.” Khương Nhuệ Trạch chào một câu lạnh lùng, nhìn thấy không ai thèm để ý tới mình thì cắn răng đeo kính râm đi mất.   

Khương Vân Sênh cũng không ở lại lâu, lúc đi còn nói chuyện cuối tuần này nhóm bạn nhỏ Tiểu Lý Quân sẽ tới Bắc Thành.   

“Nếu là cuối tuần, sẽ quay ‘HeartBeat’ số thứ hai, sợ là không đi đón được……” Khương Mạn nhăn mày nói.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tuỳ cô, cô thấy vui là được.”  Khương Mạn nhún vai, mỗi người có cách trả thù khác nhau, cô không biết Hoa Viện và Tôn Hiểu Hiểu có thù hằn gì. Nhưng đều là người lớn rồi, mỗi người có lực chọn khác nhau, không ai dạy được ai cái gì.   Advertisement“Thật ra cô không cần giải thích cho tôi đâu.” Khương Mạn cười như không cười nhìn cô ta, giọng điệu ngả ngớn: “Sợ tôi hiểu nhầm cô à, Đại Ngọc?”  Mặt Tôn Hiểu Hiểu nóng rực, vừa giận vừa xấu hổ nói: “Đừng có mà tự mãn, ai quan tâm cô hiểu nhầm hay không!”  AdvertisementKhương Mạn hehe đưa tay nhéo cằm cô ấy, “Đúng là mồm nói có là không, Tiểu Đại Ngọc.”  Tôn Hiểu Hiểu hít vào một hơi, khoảnh khắc tiết theo, cô bạo phát! Đáng ghét! Cô bị Khương Mạn trêu chọc! Đồ súc sinh Khương Mạn này!   “Cô……không hỏi xem giữa tôi và Hoa Viện xảy ra chuyện gì à?” Tôn Hiểu Hiểu ngập ngừng.   Nếu là người bình thường đã hỏi từ lâu rồi, nhưng Khương Mạn lại nhịn được. Bởi vì cô không quan tâm sao?  Chả hiểu vì sao Tôn Hiểu Hiểu lại thấy không quen, lòng có chút thất vọng.   “Cô bằng lòng nói cho tôi?” Giọng Khương Mạn hơi ngạc nhiên, cô cười rộ lên một cái, “Cô bằng lòng nói, tôi sẽ bằng lòng nghe.”  Giây phút này mắt Tôn Hiểu Hiểu lóng lánh như sau trời, có một cảm giác ấm áp nói không lên lời, mũi còn có chút cay cay. Chết thật, Khương Mạn đúng là …….gây nghiện!   Tôn Hiểu Hiểu lúng túng quay đầu, không nhìn cô nửa, có phần ủ rũ nói: “Thật ra chuyện cũng không có gì, những năm đầu mới vào nghề não tôi hơi úng nước, yêu đương với một tên tiểu thịt tươi của Hoa Thị Entertainment.”  “Kết quả là Hoa Viện cũng thích tên đó, hai người qua lại gian dâm với nhau. Tôi mắt mù, còn Hoa Viện bị thần kinh.”  “Cô ta đào góc tường nhà tôi thì thôi đi, còn bôi đen tôi.” Tôn Hiểu Hiểu nói một lúc thì dừng, nhìn Khương Mạn nói tiếp: “Thủ đoạn của cô ta thì cô cũng biết rồi đấy.”   Khương Mạn nhướng mày, lại là photoshop ảnh khiêu dâm ấy hả? Vậy là trình độ nghiệp vụ của Hoa Viện từ bấy tới giờ chả tiến bộ chút nào?   “Hoa Viện là một con phụ nữ có d*c vọng chiếm hữu cao, chỉ cần là thứ cô ta thích, không cần biết nó có thuộc về ai không cô ta sẽ chiếm bằng được!”  “Cô ta nhắm vào cô cũng chỉ vì muốn tên Phong Lăng kia.”  Khương Mạn gật đầu, “Tôi cũng đoán ra được, nhưng mà trước đây tôi thích mấy tiểu thịt tươi kiểu đó hả? eo, nhai cỏ dại còn thấy ngon hơn.”  Tôn Hiểu Hiểu phút chốc biến thành Đại Ngọc: “Cô bình thường chút được không!!”  Lúc hai người từ nhà vệ sinh đi ra, Bạc Hạc Hiên và Khương Nhuệ Trạch cũng từ trong phòng đi ra.  “Tôi đi trước đây.” Khương Nhuệ Trạch chào một câu lạnh lùng, nhìn thấy không ai thèm để ý tới mình thì cắn răng đeo kính râm đi mất.   Khương Vân Sênh cũng không ở lại lâu, lúc đi còn nói chuyện cuối tuần này nhóm bạn nhỏ Tiểu Lý Quân sẽ tới Bắc Thành.   “Nếu là cuối tuần, sẽ quay ‘HeartBeat’ số thứ hai, sợ là không đi đón được……” Khương Mạn nhăn mày nói.   

Chương 294