Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 305
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi cửa thang máy mở ra, người đó mở cái lọ đang cầm trên tay ra và hất vào trong thang máy. "Ơ? Người đâu?" Người phụ nữ đó vô cùng bất ngờ. AdvertisementKhương Mạn đưa điện thoại cho Lộ Lộ rồi bước ra ngoài. "Đang tìm tôi à?" AdvertisementKhi người phụ nữ đó nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở phía thang bộ, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó bà ta vội chạy đến, tạt nốt nửa phần dung dịch còn lại trong lọ ra. Khương Mạn đứng yên tại chỗ, giơ tay phải lên, chiếc ô kêu “soạt” một tiếng rồi mở ra. Chất lỏng đập vào bề mặt của chiếc ô, dội ngược trở lại và bắn thẳng vào người phụ nữ đó. “A!!” Một tiếng hét vang lên. Một cảnh tượng hỗn độn ở hành lang, thứ người phụ nữ đó tạt là sơn màu đỏ tươi. Khương Mạn hạ thấp ô xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước: "Bà nên cảm thấy may mắn vì trong lọ không phải acid sulfuric." Lý Vân cởi mũ và khẩu trang ra, toàn thân nhuốm đầy sơn đỏ, trong lòng vô cùng tức giận. Lộ Lộ và A Triết còn tức giận hơn: "Tôi khuyên bà nên thành thật, đừng làm loạn nữa! Chúng tôi đều đã ghi hình lại bằng chứng rồi!" "Báo cảnh sát đi! Mau bắt người phụ nữ điên này lại!" "Sasaeng fan này điên rồi sao?Còn theo đuổi đến tận cửa nhà." Khi Lý Vân nhìn thấy chiếc điện thoại mà Lộ Lộ đang cầm, vẻ mặt bà ta liền thay đổi, vội vàng nói: "Ai dám báo cảnh sát! Tôi là mẹ nó!" Lộ Lộ mở miệng phản bác: "Tôi mới là mẹ bà thì có! Người đàn bà điên này.." “Xét về phương diện s1nh lý học, bà ta có vẻ là mẹ của chị, nhưng từ góc độ đạo đức, bà ta không xứng đáng được gọi là mẹ.” Khương Mạn nhẹ giọng nói. Lộ Lộ như nghẹn lại, mắt mở to, không thể tin nổi. Ôi trời ơi! Người phụ nữ xấu xa này thực sự là mẹ của chị Khương Mạn sao? A Triết cũng không thể tin nổi, làm gì có người mẹ nào lại tạt sơn vào con gái mình như vậy? Đặc biệt người mẹ này có vẻ như... còn khá giàu có. Ai trong giới mà không biết các nhãn hiệu nổi tiếng, trị giá chiếc túi trên tay Lý Vân ít nhất cũng phải sáu chữ số. Lý Vân thở gấp, lồng ngực phập phồng lên xuống, chỉ vào Khương Mạn nói: "Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai, rốt cuộc mày còn muốn nhận người mẹ này không?" Khương Mạn cắn viên kẹo bạc hà trong miệng, cười thành tiếng: "Đương nhiên… là không nhận!"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khi cửa thang máy mở ra, người đó mở cái lọ đang cầm trên tay ra và hất vào trong thang máy.
"Ơ? Người đâu?" Người phụ nữ đó vô cùng bất ngờ.
Advertisement
Khương Mạn đưa điện thoại cho Lộ Lộ rồi bước ra ngoài.
"Đang tìm tôi à?"
Advertisement
Khi người phụ nữ đó nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở phía thang bộ, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó bà ta vội chạy đến, tạt nốt nửa phần dung dịch còn lại trong lọ ra.
Khương Mạn đứng yên tại chỗ, giơ tay phải lên, chiếc ô kêu “soạt” một tiếng rồi mở ra. Chất lỏng đập vào bề mặt của chiếc ô, dội ngược trở lại và bắn thẳng vào người phụ nữ đó.
“A!!” Một tiếng hét vang lên.
Một cảnh tượng hỗn độn ở hành lang, thứ người phụ nữ đó tạt là sơn màu đỏ tươi.
Khương Mạn hạ thấp ô xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước: "Bà nên cảm thấy may mắn vì trong lọ không phải acid sulfuric."
Lý Vân cởi mũ và khẩu trang ra, toàn thân nhuốm đầy sơn đỏ, trong lòng vô cùng tức giận.
Lộ Lộ và A Triết còn tức giận hơn: "Tôi khuyên bà nên thành thật, đừng làm loạn nữa! Chúng tôi đều đã ghi hình lại bằng chứng rồi!"
"Báo cảnh sát đi! Mau bắt người phụ nữ điên này lại!"
"Sasaeng fan này điên rồi sao?Còn theo đuổi đến tận cửa nhà."
Khi Lý Vân nhìn thấy chiếc điện thoại mà Lộ Lộ đang cầm, vẻ mặt bà ta liền thay đổi, vội vàng nói: "Ai dám báo cảnh sát! Tôi là mẹ nó!"
Lộ Lộ mở miệng phản bác: "Tôi mới là mẹ bà thì có! Người đàn bà điên này.."
“Xét về phương diện s1nh lý học, bà ta có vẻ là mẹ của chị, nhưng từ góc độ đạo đức, bà ta không xứng đáng được gọi là mẹ.” Khương Mạn nhẹ giọng nói.
Lộ Lộ như nghẹn lại, mắt mở to, không thể tin nổi.
Ôi trời ơi! Người phụ nữ xấu xa này thực sự là mẹ của chị Khương Mạn sao?
A Triết cũng không thể tin nổi, làm gì có người mẹ nào lại tạt sơn vào con gái mình như vậy? Đặc biệt người mẹ này có vẻ như... còn khá giàu có. Ai trong giới mà không biết các nhãn hiệu nổi tiếng, trị giá chiếc túi trên tay Lý Vân ít nhất cũng phải sáu chữ số.
Lý Vân thở gấp, lồng ngực phập phồng lên xuống, chỉ vào Khương Mạn nói:
"Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai, rốt cuộc mày còn muốn nhận người mẹ này không?"
Khương Mạn cắn viên kẹo bạc hà trong miệng, cười thành tiếng:
"Đương nhiên… là không nhận!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khi cửa thang máy mở ra, người đó mở cái lọ đang cầm trên tay ra và hất vào trong thang máy. "Ơ? Người đâu?" Người phụ nữ đó vô cùng bất ngờ. AdvertisementKhương Mạn đưa điện thoại cho Lộ Lộ rồi bước ra ngoài. "Đang tìm tôi à?" AdvertisementKhi người phụ nữ đó nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở phía thang bộ, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó bà ta vội chạy đến, tạt nốt nửa phần dung dịch còn lại trong lọ ra. Khương Mạn đứng yên tại chỗ, giơ tay phải lên, chiếc ô kêu “soạt” một tiếng rồi mở ra. Chất lỏng đập vào bề mặt của chiếc ô, dội ngược trở lại và bắn thẳng vào người phụ nữ đó. “A!!” Một tiếng hét vang lên. Một cảnh tượng hỗn độn ở hành lang, thứ người phụ nữ đó tạt là sơn màu đỏ tươi. Khương Mạn hạ thấp ô xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước: "Bà nên cảm thấy may mắn vì trong lọ không phải acid sulfuric." Lý Vân cởi mũ và khẩu trang ra, toàn thân nhuốm đầy sơn đỏ, trong lòng vô cùng tức giận. Lộ Lộ và A Triết còn tức giận hơn: "Tôi khuyên bà nên thành thật, đừng làm loạn nữa! Chúng tôi đều đã ghi hình lại bằng chứng rồi!" "Báo cảnh sát đi! Mau bắt người phụ nữ điên này lại!" "Sasaeng fan này điên rồi sao?Còn theo đuổi đến tận cửa nhà." Khi Lý Vân nhìn thấy chiếc điện thoại mà Lộ Lộ đang cầm, vẻ mặt bà ta liền thay đổi, vội vàng nói: "Ai dám báo cảnh sát! Tôi là mẹ nó!" Lộ Lộ mở miệng phản bác: "Tôi mới là mẹ bà thì có! Người đàn bà điên này.." “Xét về phương diện s1nh lý học, bà ta có vẻ là mẹ của chị, nhưng từ góc độ đạo đức, bà ta không xứng đáng được gọi là mẹ.” Khương Mạn nhẹ giọng nói. Lộ Lộ như nghẹn lại, mắt mở to, không thể tin nổi. Ôi trời ơi! Người phụ nữ xấu xa này thực sự là mẹ của chị Khương Mạn sao? A Triết cũng không thể tin nổi, làm gì có người mẹ nào lại tạt sơn vào con gái mình như vậy? Đặc biệt người mẹ này có vẻ như... còn khá giàu có. Ai trong giới mà không biết các nhãn hiệu nổi tiếng, trị giá chiếc túi trên tay Lý Vân ít nhất cũng phải sáu chữ số. Lý Vân thở gấp, lồng ngực phập phồng lên xuống, chỉ vào Khương Mạn nói: "Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai, rốt cuộc mày còn muốn nhận người mẹ này không?" Khương Mạn cắn viên kẹo bạc hà trong miệng, cười thành tiếng: "Đương nhiên… là không nhận!"