Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 311
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đại Ngọc à.” Khương Mạn dịu dàng nhìn sang: “Răng dính rau kìa.” Tôn Đại Ngọc: “……” AdvertisementCô lại bắt đầu rồi đúng không! Cảnh yêu nhau lắm cắn nhau đau của Đại Ngọc và Khương Mạn lại bắt đầu rồi. AdvertisementBên phía khách mời nam, Lý Thiên Nguyên cảm khái: “Không hổ là nữ thần của tôi, đúng là khác biệt.” Phong-dầu gió: “Không ngờ A Mạn sợ lạnh như vậy, nhưng mà không sao, hôm nay chúng ta hoạt động trong phòng.” Tiêu Tranh không nói gì, ánh mắt vẫn luôn nhìn lén Lam Tâm. Còn về Bạc Hạc Hiên…… Anh mặc một chiếc áo khoác dạ dài màu sáng và một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khiến anh trông rất cao. Trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng vàng, càng tăng thêm cảm giác trí thức, nghiêm túc. Lúc Khương Mạn xuất hiện, nụ cười trên khuôn mặt anh đều chưa từng biến mất. Mà nụ cười còn rõ ràng hơn những người khác, thậm chí còn có vẻ không kìm lòng được. Cổ Khương Mạn vươn ra, khuôn mặt ló ra khỏi cổ áo, bĩu môi với anh, ánh mắt biểu thị: Anh nhìn cái gì? Lúc này Bạc Hạc Hiên mới rời mắt đi, mím môi, hiển nhiên là đang nén cười. Tổng đạo diễn cũng không trì hoãn, trực tiếp bắt đầu nói về lịch trình. “Dựa trên kết quả hẹn hò lần trước, cô Tôn có quyền ưu tiên chọn lựa, có thể trực tiếp chỉ định khách mời nam mà mình thích. “Sáu khách mời còn lại xin mời tiến lên phía trước nhận giấy và bút, trong tờ giấy, hãy viết tên khách mời mà mình thích, kết quả nếu tương đồng thì sẽ tự động ghép thành một cặp.” Nếu không tương đồng, sẽ tiến hành chơi một trò chơi nhỏ tại chỗ để chọn ra người thắng cuộc, người thắng có quyền chỉ định đối tượng để ghép cặp.” “Bây giờ mời cô Tôn chọn trước.” Thời khắc tỏa sáng của đồng chí Đại Ngọc tới rồi, cô ấy bước về phía trước, ánh mắt quét qua bốn vị khách mời. Ánh mắt Tiêu Tranh sáng rực nhìn cô ấy, hiển nhiên là có ý với cô ấy. Tôn Hiểu Hiểu mỉm cười, không nói nhiều: “Sự lựa chọn của tôi là tổng giám đốc Phong - Phong Lăng.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Đại Ngọc à.” Khương Mạn dịu dàng nhìn sang: “Răng dính rau kìa.”
Tôn Đại Ngọc: “……”
Advertisement
Cô lại bắt đầu rồi đúng không!
Cảnh yêu nhau lắm cắn nhau đau của Đại Ngọc và Khương Mạn lại bắt đầu rồi.
Advertisement
Bên phía khách mời nam, Lý Thiên Nguyên cảm khái: “Không hổ là nữ thần của tôi, đúng là khác biệt.”
Phong-dầu gió: “Không ngờ A Mạn sợ lạnh như vậy, nhưng mà không sao, hôm nay chúng ta hoạt động trong phòng.”
Tiêu Tranh không nói gì, ánh mắt vẫn luôn nhìn lén Lam Tâm.
Còn về Bạc Hạc Hiên……
Anh mặc một chiếc áo khoác dạ dài màu sáng và một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khiến anh trông rất cao.
Trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng vàng, càng tăng thêm cảm giác trí thức, nghiêm túc.
Lúc Khương Mạn xuất hiện, nụ cười trên khuôn mặt anh đều chưa từng biến mất.
Mà nụ cười còn rõ ràng hơn những người khác, thậm chí còn có vẻ không kìm lòng được.
Cổ Khương Mạn vươn ra, khuôn mặt ló ra khỏi cổ áo, bĩu môi với anh, ánh mắt biểu thị: Anh nhìn cái gì?
Lúc này Bạc Hạc Hiên mới rời mắt đi, mím môi, hiển nhiên là đang nén cười.
Tổng đạo diễn cũng không trì hoãn, trực tiếp bắt đầu nói về lịch trình.
“Dựa trên kết quả hẹn hò lần trước, cô Tôn có quyền ưu tiên chọn lựa, có thể trực tiếp chỉ định khách mời nam mà mình thích.
“Sáu khách mời còn lại xin mời tiến lên phía trước nhận giấy và bút, trong tờ giấy, hãy viết tên khách mời mà mình thích, kết quả nếu tương đồng thì sẽ tự động ghép thành một cặp.”
Nếu không tương đồng, sẽ tiến hành chơi một trò chơi nhỏ tại chỗ để chọn ra người thắng cuộc, người thắng có quyền chỉ định đối tượng để ghép cặp.”
“Bây giờ mời cô Tôn chọn trước.”
Thời khắc tỏa sáng của đồng chí Đại Ngọc tới rồi, cô ấy bước về phía trước, ánh mắt quét qua bốn vị khách mời.
Ánh mắt Tiêu Tranh sáng rực nhìn cô ấy, hiển nhiên là có ý với cô ấy.
Tôn Hiểu Hiểu mỉm cười, không nói nhiều: “Sự lựa chọn của tôi là tổng giám đốc Phong - Phong Lăng.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đại Ngọc à.” Khương Mạn dịu dàng nhìn sang: “Răng dính rau kìa.” Tôn Đại Ngọc: “……” AdvertisementCô lại bắt đầu rồi đúng không! Cảnh yêu nhau lắm cắn nhau đau của Đại Ngọc và Khương Mạn lại bắt đầu rồi. AdvertisementBên phía khách mời nam, Lý Thiên Nguyên cảm khái: “Không hổ là nữ thần của tôi, đúng là khác biệt.” Phong-dầu gió: “Không ngờ A Mạn sợ lạnh như vậy, nhưng mà không sao, hôm nay chúng ta hoạt động trong phòng.” Tiêu Tranh không nói gì, ánh mắt vẫn luôn nhìn lén Lam Tâm. Còn về Bạc Hạc Hiên…… Anh mặc một chiếc áo khoác dạ dài màu sáng và một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khiến anh trông rất cao. Trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng vàng, càng tăng thêm cảm giác trí thức, nghiêm túc. Lúc Khương Mạn xuất hiện, nụ cười trên khuôn mặt anh đều chưa từng biến mất. Mà nụ cười còn rõ ràng hơn những người khác, thậm chí còn có vẻ không kìm lòng được. Cổ Khương Mạn vươn ra, khuôn mặt ló ra khỏi cổ áo, bĩu môi với anh, ánh mắt biểu thị: Anh nhìn cái gì? Lúc này Bạc Hạc Hiên mới rời mắt đi, mím môi, hiển nhiên là đang nén cười. Tổng đạo diễn cũng không trì hoãn, trực tiếp bắt đầu nói về lịch trình. “Dựa trên kết quả hẹn hò lần trước, cô Tôn có quyền ưu tiên chọn lựa, có thể trực tiếp chỉ định khách mời nam mà mình thích. “Sáu khách mời còn lại xin mời tiến lên phía trước nhận giấy và bút, trong tờ giấy, hãy viết tên khách mời mà mình thích, kết quả nếu tương đồng thì sẽ tự động ghép thành một cặp.” Nếu không tương đồng, sẽ tiến hành chơi một trò chơi nhỏ tại chỗ để chọn ra người thắng cuộc, người thắng có quyền chỉ định đối tượng để ghép cặp.” “Bây giờ mời cô Tôn chọn trước.” Thời khắc tỏa sáng của đồng chí Đại Ngọc tới rồi, cô ấy bước về phía trước, ánh mắt quét qua bốn vị khách mời. Ánh mắt Tiêu Tranh sáng rực nhìn cô ấy, hiển nhiên là có ý với cô ấy. Tôn Hiểu Hiểu mỉm cười, không nói nhiều: “Sự lựa chọn của tôi là tổng giám đốc Phong - Phong Lăng.”