Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 329
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn chế nhạo anh: "Xương của anh có đủ cứng không?" AdvertisementÁnh mắt của người đàn ông lóe lên, anh cầm bàn tay nhỏ đang chuẩn bị hành động của cô đặt lên ngực mình. AdvertisementAnh nói đầy ẩn ý: "Em được phép kiểm tra hàng trước, sau đó quyết định có muốn hay không, nhưng..." Bạc Hạc Hiên dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mu bàn tay cô, cơ thể uể oải tựa vào ghế sô pha, giọng điệu vui đùa: "Trước khi kiểm tra hàng, em có thể động não để nhớ lại, vết răng trên người tôi là do đâu mà ra?" Khương Mạn chế nhạo: “Không phải chó cắn thì là người cắn.” Cô cong môi, chuẩn bị thu tay lại, tặc lưỡi nói: "Anh Bạc chơi hàng nóng à..." Người bình thường ai mà cắn được thành hai nốt ruồi trên ngực người ta như vậy, chắc chắn là yêu tinh! Khương Mạn định giữ khoảng cách với anh, thời đại này dính dáng đến hoa đã có chủ sẽ rất phiền phức! Bạc Hạc Hiên không cho cô cơ hội chạy thoát, vì nên anh đã siết chặt cổ tay cô, dùng sức kéo cô vào lòng. Khương Mạn vô ý ngã vào vòng tay anh, đụng phải khuôn mặt đẹp trai đó... Trong cuộc va chạm bình thường, giữa môi với môi không thể không nhen nhóm chút gì đó. Cảm giác nguy hiểm của Khương Mạn nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm. Bàn tay đó nóng như thiết sa chưởng, ngay lúc mặt hai người sắp chạm vào nhau thì “bốp” một cái tát giáng xuống. Cô lấy khuôn mặt đẹp trai kia làm điểm tựa để dựng phần thân trên của mình lên! Ngay sau đó… Chiếc kính gọng vàng rơi xuống đất, người đàn ông cau mày, từ từ mở mắt, nhìn cô chằm chằm một lúc. Tay của Khương Mạn không phải tay mà là cái quạt hương bồ không có cảm xúc, nó cứ như vậy che đi nửa dưới khuôn mặt của người đàn ông. Từ âm thanh trước đó phát ra có thể thấy lực của cái tát này không hề nhẹ... "Ừm... Phản, phản xạ có điều kiện..." Khương Mạn lúng túng, lòng bàn tay cô thật sự rất nóng, cô cảm thấy như có thứ gì đó ấm ấm, nóng nóng đang chảy... Cô từ từ thu bàn tay tội lỗi lại, trong lòng Khương Mạn hồi hộp. Đôi môi của người đàn ông khẽ mở, môi dưới đã bị rách rồi, thậm chí còn sứt một chút, máu chảy ra, nhuộm đỏ đôi môi của anh.
Khương Mạn chế nhạo anh: "Xương của anh có đủ cứng không?"
Advertisement
Ánh mắt của người đàn ông lóe lên, anh cầm bàn tay nhỏ đang chuẩn bị hành động của cô đặt lên ngực mình.
Advertisement
Anh nói đầy ẩn ý: "Em được phép kiểm tra hàng trước, sau đó quyết định có muốn hay không, nhưng..."
Bạc Hạc Hiên dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mu bàn tay cô, cơ thể uể oải tựa vào ghế sô pha, giọng điệu vui đùa:
"Trước khi kiểm tra hàng, em có thể động não để nhớ lại, vết răng trên người tôi là do đâu mà ra?"
Khương Mạn chế nhạo: “Không phải chó cắn thì là người cắn.” Cô cong môi, chuẩn bị thu tay lại, tặc lưỡi nói:
"Anh Bạc chơi hàng nóng à..."
Người bình thường ai mà cắn được thành hai nốt ruồi trên ngực người ta như vậy, chắc chắn là yêu tinh!
Khương Mạn định giữ khoảng cách với anh, thời đại này dính dáng đến hoa đã có chủ sẽ rất phiền phức!
Bạc Hạc Hiên không cho cô cơ hội chạy thoát, vì nên anh đã siết chặt cổ tay cô, dùng sức kéo cô vào lòng. Khương Mạn vô ý ngã vào vòng tay anh, đụng phải khuôn mặt đẹp trai đó...
Trong cuộc va chạm bình thường, giữa môi với môi không thể không nhen nhóm chút gì đó. Cảm giác nguy hiểm của Khương Mạn nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm.
Bàn tay đó nóng như thiết sa chưởng, ngay lúc mặt hai người sắp chạm vào nhau thì “bốp” một cái tát giáng xuống. Cô lấy khuôn mặt đẹp trai kia làm điểm tựa để dựng phần thân trên của mình lên!
Ngay sau đó… Chiếc kính gọng vàng rơi xuống đất, người đàn ông cau mày, từ từ mở mắt, nhìn cô chằm chằm một lúc.
Tay của Khương Mạn không phải tay mà là cái quạt hương bồ không có cảm xúc, nó cứ như vậy che đi nửa dưới khuôn mặt của người đàn ông. Từ âm thanh trước đó phát ra có thể thấy lực của cái tát này không hề nhẹ...
"Ừm... Phản, phản xạ có điều kiện..."
Khương Mạn lúng túng, lòng bàn tay cô thật sự rất nóng, cô cảm thấy như có thứ gì đó ấm ấm, nóng nóng đang chảy...
Cô từ từ thu bàn tay tội lỗi lại, trong lòng Khương Mạn hồi hộp.
Đôi môi của người đàn ông khẽ mở, môi dưới đã bị rách rồi, thậm chí còn sứt một chút, máu chảy ra, nhuộm đỏ đôi môi của anh.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn chế nhạo anh: "Xương của anh có đủ cứng không?" AdvertisementÁnh mắt của người đàn ông lóe lên, anh cầm bàn tay nhỏ đang chuẩn bị hành động của cô đặt lên ngực mình. AdvertisementAnh nói đầy ẩn ý: "Em được phép kiểm tra hàng trước, sau đó quyết định có muốn hay không, nhưng..." Bạc Hạc Hiên dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mu bàn tay cô, cơ thể uể oải tựa vào ghế sô pha, giọng điệu vui đùa: "Trước khi kiểm tra hàng, em có thể động não để nhớ lại, vết răng trên người tôi là do đâu mà ra?" Khương Mạn chế nhạo: “Không phải chó cắn thì là người cắn.” Cô cong môi, chuẩn bị thu tay lại, tặc lưỡi nói: "Anh Bạc chơi hàng nóng à..." Người bình thường ai mà cắn được thành hai nốt ruồi trên ngực người ta như vậy, chắc chắn là yêu tinh! Khương Mạn định giữ khoảng cách với anh, thời đại này dính dáng đến hoa đã có chủ sẽ rất phiền phức! Bạc Hạc Hiên không cho cô cơ hội chạy thoát, vì nên anh đã siết chặt cổ tay cô, dùng sức kéo cô vào lòng. Khương Mạn vô ý ngã vào vòng tay anh, đụng phải khuôn mặt đẹp trai đó... Trong cuộc va chạm bình thường, giữa môi với môi không thể không nhen nhóm chút gì đó. Cảm giác nguy hiểm của Khương Mạn nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm. Bàn tay đó nóng như thiết sa chưởng, ngay lúc mặt hai người sắp chạm vào nhau thì “bốp” một cái tát giáng xuống. Cô lấy khuôn mặt đẹp trai kia làm điểm tựa để dựng phần thân trên của mình lên! Ngay sau đó… Chiếc kính gọng vàng rơi xuống đất, người đàn ông cau mày, từ từ mở mắt, nhìn cô chằm chằm một lúc. Tay của Khương Mạn không phải tay mà là cái quạt hương bồ không có cảm xúc, nó cứ như vậy che đi nửa dưới khuôn mặt của người đàn ông. Từ âm thanh trước đó phát ra có thể thấy lực của cái tát này không hề nhẹ... "Ừm... Phản, phản xạ có điều kiện..." Khương Mạn lúng túng, lòng bàn tay cô thật sự rất nóng, cô cảm thấy như có thứ gì đó ấm ấm, nóng nóng đang chảy... Cô từ từ thu bàn tay tội lỗi lại, trong lòng Khương Mạn hồi hộp. Đôi môi của người đàn ông khẽ mở, môi dưới đã bị rách rồi, thậm chí còn sứt một chút, máu chảy ra, nhuộm đỏ đôi môi của anh.