Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 338

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (*Bắt nguồn từ câu: cái miếu nhỏ không chứa được vị phật lớn)      Advertisement“Thế chẳng phải sau này tôi sẽ thật sự phải gọi anh là kim chủ papa sao?”  Bạc Hạc Hiên mỉm cười: “Bây giờ gọi luôn cũng được.”  Khương Mạn lườm anh: “Yêu Nhi lớn, anh láo xược!”  AdvertisementCố Trầm đang uống cà phê, vừa nghe liền phun luôn ngụm cà phê ra khắp thảm như tiên nữ rải hoa.  Bạc Hạc Hiên nhếch mày, liếc anh ta, ánh mắt có hàm ý.  Cố Trầm tìm giấy lau miệng nói, nói: “Tôi hiểu, tôi lập tức đi thay thảm cho cậu đây.”  Mễ Kỳ ở bên cạnh trừng mắt nhìn, bộ dạng chưa trải sự đời, chỉ giận bản thân đã tắt GoPro, không thể ghi hình lại cảnh vừa rồi.  Tiếp theo đó anh ta phát hiện……  “Anh Bạc, miệng của anh sao lại bị thương rồi?”  Khương Mạn lập tức ho một tiếng, đoạt lời: Vừa nãy không cẩn thận.... bị cây xương rồng đâm vào.”  “Không đúng……” Mễ Kỳ buồn bực nói: “Gai xương rồng này cũng có móc ngược vào trong đâu mà làm rách da được nhỉ? Anh Bạc rảnh rỗi chạy tới hôn cây xương rồng à? Nếu không thì làm sao……”  “Người trẻ tuổi ở đâu ra cái tính hiếu kỳ mạnh mẽ vậy!”  Khương Mạn ngắt lời anh ta: “Đúng rồi, kênh phát trực tiếp cũng ngỏm rồi, cậu còn ngây ngốc ở đây làm gì vậy?”  Mễ Kỳ: wtf?  Khương Mạn lấy trái cây trên bàn, nhét vào tay Mễ Kỳ: “Hôm nay anh có thể tan làm sớm rồi, thỏa sức tung cánh bay đi, cậu bé à, đừng cảm kích tôi quá.”  Mễ Kỳ: “……”  Khóe miệng cậu ta ngập ngừng: “Vậy……tôi đi nhé?”  Khương Mạn chớp mắt: “Anh đi đi.”  Mễ Kỳ: Đồ vô tình!  Cuối cùng cũng tiễn được nhân viên công tác của ‘Heartbeat’ đi, Khương Mạn còn chưa kịp thở phào, Hổ Tử và Vân Đóa đã vội vàng chạy từ vườn hoa về.  “Chị mau đi xem xem, cún con Yên Nhi và ngỗng trắng đánh nhau rồi!”  Ánh mắt của Khương Mạn sáng rỡ: “Thế đánh chết chưa?”  Cô chờ đợi ngày này quá lâu rồi, cuối cùng cũng có thể ăn thịt rồi sao?  Hổ Tử gấp gáp nói: “Con chó ngu ngốc sắp bị ngỗng trắng đánh chết rồi! Bị đánh kêu áu áu ấy!”  Khương Mạn nghẹn hơi trong họng.  Đó là tiếng sói kêu, không phải tiếng chó!  “Con chó vô dụng! Buông con ngỗng đó ra, để ta tới!!” 

(*Bắt nguồn từ câu: cái miếu nhỏ không chứa được vị phật lớn)  

    

Advertisement

“Thế chẳng phải sau này tôi sẽ thật sự phải gọi anh là kim chủ papa sao?”  

Bạc Hạc Hiên mỉm cười: “Bây giờ gọi luôn cũng được.”  

Khương Mạn lườm anh: “Yêu Nhi lớn, anh láo xược!”  

Advertisement

Cố Trầm đang uống cà phê, vừa nghe liền phun luôn ngụm cà phê ra khắp thảm như tiên nữ rải hoa.  

Bạc Hạc Hiên nhếch mày, liếc anh ta, ánh mắt có hàm ý.  

Cố Trầm tìm giấy lau miệng nói, nói: “Tôi hiểu, tôi lập tức đi thay thảm cho cậu đây.”  

Mễ Kỳ ở bên cạnh trừng mắt nhìn, bộ dạng chưa trải sự đời, chỉ giận bản thân đã tắt GoPro, không thể ghi hình lại cảnh vừa rồi.  

Tiếp theo đó anh ta phát hiện……  

“Anh Bạc, miệng của anh sao lại bị thương rồi?”  

Khương Mạn lập tức ho một tiếng, đoạt lời: Vừa nãy không cẩn thận.... bị cây xương rồng đâm vào.”  

“Không đúng……” Mễ Kỳ buồn bực nói: “Gai xương rồng này cũng có móc ngược vào trong đâu mà làm rách da được nhỉ? Anh Bạc rảnh rỗi chạy tới hôn cây xương rồng à? Nếu không thì làm sao……”  

“Người trẻ tuổi ở đâu ra cái tính hiếu kỳ mạnh mẽ vậy!”  

Khương Mạn ngắt lời anh ta: “Đúng rồi, kênh phát trực tiếp cũng ngỏm rồi, cậu còn ngây ngốc ở đây làm gì vậy?”  

Mễ Kỳ: wtf?  

Khương Mạn lấy trái cây trên bàn, nhét vào tay Mễ Kỳ: “Hôm nay anh có thể tan làm sớm rồi, thỏa sức tung cánh bay đi, cậu bé à, đừng cảm kích tôi quá.”  

Mễ Kỳ: “……”  

Khóe miệng cậu ta ngập ngừng: “Vậy……tôi đi nhé?”  

Khương Mạn chớp mắt: “Anh đi đi.”  

Mễ Kỳ: Đồ vô tình!  

Cuối cùng cũng tiễn được nhân viên công tác của ‘Heartbeat’ đi, Khương Mạn còn chưa kịp thở phào, Hổ Tử và Vân Đóa đã vội vàng chạy từ vườn hoa về.  

“Chị mau đi xem xem, cún con Yên Nhi và ngỗng trắng đánh nhau rồi!”  

Ánh mắt của Khương Mạn sáng rỡ: “Thế đánh chết chưa?”  

Cô chờ đợi ngày này quá lâu rồi, cuối cùng cũng có thể ăn thịt rồi sao?  

Hổ Tử gấp gáp nói: “Con chó ngu ngốc sắp bị ngỗng trắng đánh chết rồi! Bị đánh kêu áu áu ấy!”  

Khương Mạn nghẹn hơi trong họng.  

Đó là tiếng sói kêu, không phải tiếng chó!  

“Con chó vô dụng! Buông con ngỗng đó ra, để ta tới!!” 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (*Bắt nguồn từ câu: cái miếu nhỏ không chứa được vị phật lớn)      Advertisement“Thế chẳng phải sau này tôi sẽ thật sự phải gọi anh là kim chủ papa sao?”  Bạc Hạc Hiên mỉm cười: “Bây giờ gọi luôn cũng được.”  Khương Mạn lườm anh: “Yêu Nhi lớn, anh láo xược!”  AdvertisementCố Trầm đang uống cà phê, vừa nghe liền phun luôn ngụm cà phê ra khắp thảm như tiên nữ rải hoa.  Bạc Hạc Hiên nhếch mày, liếc anh ta, ánh mắt có hàm ý.  Cố Trầm tìm giấy lau miệng nói, nói: “Tôi hiểu, tôi lập tức đi thay thảm cho cậu đây.”  Mễ Kỳ ở bên cạnh trừng mắt nhìn, bộ dạng chưa trải sự đời, chỉ giận bản thân đã tắt GoPro, không thể ghi hình lại cảnh vừa rồi.  Tiếp theo đó anh ta phát hiện……  “Anh Bạc, miệng của anh sao lại bị thương rồi?”  Khương Mạn lập tức ho một tiếng, đoạt lời: Vừa nãy không cẩn thận.... bị cây xương rồng đâm vào.”  “Không đúng……” Mễ Kỳ buồn bực nói: “Gai xương rồng này cũng có móc ngược vào trong đâu mà làm rách da được nhỉ? Anh Bạc rảnh rỗi chạy tới hôn cây xương rồng à? Nếu không thì làm sao……”  “Người trẻ tuổi ở đâu ra cái tính hiếu kỳ mạnh mẽ vậy!”  Khương Mạn ngắt lời anh ta: “Đúng rồi, kênh phát trực tiếp cũng ngỏm rồi, cậu còn ngây ngốc ở đây làm gì vậy?”  Mễ Kỳ: wtf?  Khương Mạn lấy trái cây trên bàn, nhét vào tay Mễ Kỳ: “Hôm nay anh có thể tan làm sớm rồi, thỏa sức tung cánh bay đi, cậu bé à, đừng cảm kích tôi quá.”  Mễ Kỳ: “……”  Khóe miệng cậu ta ngập ngừng: “Vậy……tôi đi nhé?”  Khương Mạn chớp mắt: “Anh đi đi.”  Mễ Kỳ: Đồ vô tình!  Cuối cùng cũng tiễn được nhân viên công tác của ‘Heartbeat’ đi, Khương Mạn còn chưa kịp thở phào, Hổ Tử và Vân Đóa đã vội vàng chạy từ vườn hoa về.  “Chị mau đi xem xem, cún con Yên Nhi và ngỗng trắng đánh nhau rồi!”  Ánh mắt của Khương Mạn sáng rỡ: “Thế đánh chết chưa?”  Cô chờ đợi ngày này quá lâu rồi, cuối cùng cũng có thể ăn thịt rồi sao?  Hổ Tử gấp gáp nói: “Con chó ngu ngốc sắp bị ngỗng trắng đánh chết rồi! Bị đánh kêu áu áu ấy!”  Khương Mạn nghẹn hơi trong họng.  Đó là tiếng sói kêu, không phải tiếng chó!  “Con chó vô dụng! Buông con ngỗng đó ra, để ta tới!!” 

Chương 338