Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 344
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nội tâm Đại Ngọc: Cảm ơn thực phẩm chức năng giúp tiêu hoá Giang Trung đã cứu mạng chó của tôi! Cô nuốt thuốc xuống xong thì điện thoại trong túi rung một hồi, là một tin nhắn. AdvertisementNgười gửi: Khương đáng ghét. Khương đáng ghét: (Tôi hôm nay tới nhà anh Bạc ăn lẩu, bọn trẻ con ở đây hết rồi. Hành chết tên ngu đó thì mau đến đây.) AdvertisementKhoé miệng Tôn Đại Ngọc cong lên, nhìn tên ngu ở đối diện nhiệt tình nâng ly: “Phong tổng, chúng ta cùng cụng ly nào.” …… Bên biệt thự, sau khi Khương Mạn gửi tin nhắn cho Đại Ngọc xong thì cất điện thoại đi, dùng cái khăn lông quấn tóc lại. Trên người mặc bộ quần áo ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn dĩ cơ thể anh cao lớn cho nên cô mặc bộ quần áo này rộng thùng thình. Mới mặc cái áo mà cảm tưởng như cái váy ngủ. Trong khoảnh khắc này cô như quay lại cái đêm thần kỳ bên thác nước ở thôn Hổ Khẩu. Khương Mạn cong môi lẩm bẩm: “Đêm đó anh ta cởi tr@n để cho mình mượn áo……” Sợ tổ chương trình phát hiện mà đêm đó Bạc Hạc Hiên đi mượn quần áo của mấy cụ bà trong làng. Lúc đó thì thấy cực kỳ buồn cười, bây giờ nhớ lại lòng thấy vô cùng ấm áp. Bụng dạ đen tối nhưng mà Đại Yêu Nhi cũng tốt lắm chứ. Cốc cốc cốc – Tiếng gõ cửa vang lên. “Vào đi.” Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài đi vào, tầm mắt nhìn vào cái cổ trắng nõn của cô, sau đó lại trượt xuống đôi chân trần, ánh mắt có chút mờ mịt. Khương Mạn nhún vai bất lực: “Quần áo……hình như to quá rồi.” Bạc Hạc Hiên cũng vừa tắm xong, trên người vẫn còn chút hơi nước và hương thơm của sữa tắm. Anh ừ một tiếng đi vào phòng, biểu cảm bình tĩnh: “Trong nhà vẫn còn đàn ông khác, em mặc thế này đi ra ngoài không ổn lắm.” Khương Mạn ý thức được hỏi lại: “Anh không phải đàn ông à?” “Không giống nhau.” Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nói ra, khóe miệng cong lên mang chút ác ý, cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ: “Tôi từng nhìn qua rồi.” Bịch bịch! Có hai tiếng động lớn vang lên trong biệt thự. Các bạn nhỏ đang chơi ở tầng dưới cũng đều nghe thấy. Khương Vân Sênh và Cố Trầm nhìn nhau rồi cùng nhau đi lên tầng, hai người đi thẳng vào phòng ngủ của Bạc Hạc Hiên. Cửa phòng không đóng, hai người vừa tới cửa thì thấy Khương Mạn đang vặn vẹo cổ, các khớp xương kêu răng rắc, Bạc ảnh đế nằm trên mặt đất, ánh mắt có chút trống rỗng. Tư thế đó... rõ ràng là đã bị quật ngã xuống... Cố Trầm cắn môi, không cười. Khương Vân Sênh cau mày, gõ cửa rồi mới bước vào. Anh ta mở miệng hỏi Khương Mạn: "Cậu ấy bắt nạt cô à?"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nội tâm Đại Ngọc: Cảm ơn thực phẩm chức năng giúp tiêu hoá Giang Trung đã cứu mạng chó của tôi!
Cô nuốt thuốc xuống xong thì điện thoại trong túi rung một hồi, là một tin nhắn.
Advertisement
Người gửi: Khương đáng ghét.
Khương đáng ghét: (Tôi hôm nay tới nhà anh Bạc ăn lẩu, bọn trẻ con ở đây hết rồi. Hành chết tên ngu đó thì mau đến đây.)
Advertisement
Khoé miệng Tôn Đại Ngọc cong lên, nhìn tên ngu ở đối diện nhiệt tình nâng ly: “Phong tổng, chúng ta cùng cụng ly nào.”
……
Bên biệt thự, sau khi Khương Mạn gửi tin nhắn cho Đại Ngọc xong thì cất điện thoại đi, dùng cái khăn lông quấn tóc lại. Trên người mặc bộ quần áo ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn dĩ cơ thể anh cao lớn cho nên cô mặc bộ quần áo này rộng thùng thình. Mới mặc cái áo mà cảm tưởng như cái váy ngủ.
Trong khoảnh khắc này cô như quay lại cái đêm thần kỳ bên thác nước ở thôn Hổ Khẩu. Khương Mạn cong môi lẩm bẩm: “Đêm đó anh ta cởi tr@n để cho mình mượn áo……”
Sợ tổ chương trình phát hiện mà đêm đó Bạc Hạc Hiên đi mượn quần áo của mấy cụ bà trong làng. Lúc đó thì thấy cực kỳ buồn cười, bây giờ nhớ lại lòng thấy vô cùng ấm áp. Bụng dạ đen tối nhưng mà Đại Yêu Nhi cũng tốt lắm chứ.
Cốc cốc cốc –
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài đi vào, tầm mắt nhìn vào cái cổ trắng nõn của cô, sau đó lại trượt xuống đôi chân trần, ánh mắt có chút mờ mịt.
Khương Mạn nhún vai bất lực: “Quần áo……hình như to quá rồi.”
Bạc Hạc Hiên cũng vừa tắm xong, trên người vẫn còn chút hơi nước và hương thơm của sữa tắm. Anh ừ một tiếng đi vào phòng, biểu cảm bình tĩnh: “Trong nhà vẫn còn đàn ông khác, em mặc thế này đi ra ngoài không ổn lắm.”
Khương Mạn ý thức được hỏi lại: “Anh không phải đàn ông à?”
“Không giống nhau.” Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nói ra, khóe miệng cong lên mang chút ác ý, cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ: “Tôi từng nhìn qua rồi.”
Bịch bịch! Có hai tiếng động lớn vang lên trong biệt thự. Các bạn nhỏ đang chơi ở tầng dưới cũng đều nghe thấy. Khương Vân Sênh và Cố Trầm nhìn nhau rồi cùng nhau đi lên tầng, hai người đi thẳng vào phòng ngủ của Bạc Hạc Hiên.
Cửa phòng không đóng, hai người vừa tới cửa thì thấy Khương Mạn đang vặn vẹo cổ, các khớp xương kêu răng rắc, Bạc ảnh đế nằm trên mặt đất, ánh mắt có chút trống rỗng. Tư thế đó... rõ ràng là đã bị quật ngã xuống...
Cố Trầm cắn môi, không cười. Khương Vân Sênh cau mày, gõ cửa rồi mới bước vào. Anh ta mở miệng hỏi Khương Mạn:
"Cậu ấy bắt nạt cô à?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nội tâm Đại Ngọc: Cảm ơn thực phẩm chức năng giúp tiêu hoá Giang Trung đã cứu mạng chó của tôi! Cô nuốt thuốc xuống xong thì điện thoại trong túi rung một hồi, là một tin nhắn. AdvertisementNgười gửi: Khương đáng ghét. Khương đáng ghét: (Tôi hôm nay tới nhà anh Bạc ăn lẩu, bọn trẻ con ở đây hết rồi. Hành chết tên ngu đó thì mau đến đây.) AdvertisementKhoé miệng Tôn Đại Ngọc cong lên, nhìn tên ngu ở đối diện nhiệt tình nâng ly: “Phong tổng, chúng ta cùng cụng ly nào.” …… Bên biệt thự, sau khi Khương Mạn gửi tin nhắn cho Đại Ngọc xong thì cất điện thoại đi, dùng cái khăn lông quấn tóc lại. Trên người mặc bộ quần áo ngủ của Bạc Hạc Hiên, vốn dĩ cơ thể anh cao lớn cho nên cô mặc bộ quần áo này rộng thùng thình. Mới mặc cái áo mà cảm tưởng như cái váy ngủ. Trong khoảnh khắc này cô như quay lại cái đêm thần kỳ bên thác nước ở thôn Hổ Khẩu. Khương Mạn cong môi lẩm bẩm: “Đêm đó anh ta cởi tr@n để cho mình mượn áo……” Sợ tổ chương trình phát hiện mà đêm đó Bạc Hạc Hiên đi mượn quần áo của mấy cụ bà trong làng. Lúc đó thì thấy cực kỳ buồn cười, bây giờ nhớ lại lòng thấy vô cùng ấm áp. Bụng dạ đen tối nhưng mà Đại Yêu Nhi cũng tốt lắm chứ. Cốc cốc cốc – Tiếng gõ cửa vang lên. “Vào đi.” Bạc Hạc Hiên từ bên ngoài đi vào, tầm mắt nhìn vào cái cổ trắng nõn của cô, sau đó lại trượt xuống đôi chân trần, ánh mắt có chút mờ mịt. Khương Mạn nhún vai bất lực: “Quần áo……hình như to quá rồi.” Bạc Hạc Hiên cũng vừa tắm xong, trên người vẫn còn chút hơi nước và hương thơm của sữa tắm. Anh ừ một tiếng đi vào phòng, biểu cảm bình tĩnh: “Trong nhà vẫn còn đàn ông khác, em mặc thế này đi ra ngoài không ổn lắm.” Khương Mạn ý thức được hỏi lại: “Anh không phải đàn ông à?” “Không giống nhau.” Bạc Hạc Hiên nhẹ nhàng nói ra, khóe miệng cong lên mang chút ác ý, cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ: “Tôi từng nhìn qua rồi.” Bịch bịch! Có hai tiếng động lớn vang lên trong biệt thự. Các bạn nhỏ đang chơi ở tầng dưới cũng đều nghe thấy. Khương Vân Sênh và Cố Trầm nhìn nhau rồi cùng nhau đi lên tầng, hai người đi thẳng vào phòng ngủ của Bạc Hạc Hiên. Cửa phòng không đóng, hai người vừa tới cửa thì thấy Khương Mạn đang vặn vẹo cổ, các khớp xương kêu răng rắc, Bạc ảnh đế nằm trên mặt đất, ánh mắt có chút trống rỗng. Tư thế đó... rõ ràng là đã bị quật ngã xuống... Cố Trầm cắn môi, không cười. Khương Vân Sênh cau mày, gõ cửa rồi mới bước vào. Anh ta mở miệng hỏi Khương Mạn: "Cậu ấy bắt nạt cô à?"