Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 353
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cất bản kiểm điểm, cô lập tức chạy ra ngoài. …… AdvertisementTôn Hiểu Hiểu được Khương Vân Sênh đưa vào phòng khách. Có thể do trèo cây đã tiêu hao hết sức lực, nên lúc này cô ấy ngủ say như chết. “Chắc không có vấn đề gì lớn, đợi cô ấy ngủ một giấc, chắc là sẽ tỉnh rượu thôi.” AdvertisementKhương Vân Sênh lắc đầu nói. Khương Mạn đi tới vỗ vỗ vào mặt Tôn Hiểu Hiểu, thấy đối phương ngủ như lợn, cả người bốc mùi rượu. “Rốt cuộc là cô ấy uống bao nhiêu rượu vậy?” Trợ lý cười ngại ngùng: “Chắc là một thùng?” “Bia?” “Rượu vang……” Khương Mạn vỗ tay, rượu vang mà uống theo thùng, đây là dũng sĩ nơi nào vậy? “Cô ấy uống cùng với Phong dầu gió đấy à?” Trợ lý gật đầu, nói nhỏ: “Tổng giám đốc Phong kia say còn ghê hơn, đi còn không nổi, được thư ký vác về rồi.” Khương Mạn và Khương Vân Sênh nhìn nhau, một người nói: “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.” Khương Mạn cười phì: “Đại Ngọc không thể coi thường được.” Cô phải đi xem buổi chiếu lại của ‘Heartbeat’ mới được, Đại Ngọc không hổ danh là báu vật, vậy mà lại có thể khiến Phong dầu gió gục ngã! Người phụ nữ này, đỉnh đấy! Lúc đang nói chuyện, Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, đôi mắt cô nhìn thẳng, hiển nhiên là đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, trực tiếp bịt miệng lại. Mọi người xung quanh nào có hiểu. Khương Mạn ôm cô ấy lên, đi vào nhà vệ sinh: “Cố nhịn đi! Tôi lập tức đưa cô tới nhà vệ sinh!” “Ọe——” Tiếng ọe long trời lở đất, nghe như muốn nôn hết cả tim gan phèo phổi ra vậy. Đại Ngọc say rượu ngồi trên mặt đất, gần như là cắm đầu vào bồn cầu, Khương Mạn ở đằng sau đỡ tóc cho cô ấy, vỗ nhẹ vào lưng. “Tôi nói này Đại Ngọc……cô như này là hại người hại luôn cả mình đấy ……” “Ọe……Cô im miệng, cái đồ họ Khương đáng ghét ọe……” Tôn Hiểu Hiểu lúc này không biết là ọe hay là khóc nữa rồi, cô ấy hình như đã nôn xong, ngẩng đầu chửi lớn: “Đôi nam nữ chó má đáng chết!!!Ọe——”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cất bản kiểm điểm, cô lập tức chạy ra ngoài.
……
Advertisement
Tôn Hiểu Hiểu được Khương Vân Sênh đưa vào phòng khách.
Có thể do trèo cây đã tiêu hao hết sức lực, nên lúc này cô ấy ngủ say như chết.
“Chắc không có vấn đề gì lớn, đợi cô ấy ngủ một giấc, chắc là sẽ tỉnh rượu thôi.”
Advertisement
Khương Vân Sênh lắc đầu nói.
Khương Mạn đi tới vỗ vỗ vào mặt Tôn Hiểu Hiểu, thấy đối phương ngủ như lợn, cả người bốc mùi rượu.
“Rốt cuộc là cô ấy uống bao nhiêu rượu vậy?”
Trợ lý cười ngại ngùng: “Chắc là một thùng?”
“Bia?”
“Rượu vang……”
Khương Mạn vỗ tay, rượu vang mà uống theo thùng, đây là dũng sĩ nơi nào vậy?
“Cô ấy uống cùng với Phong dầu gió đấy à?”
Trợ lý gật đầu, nói nhỏ: “Tổng giám đốc Phong kia say còn ghê hơn, đi còn không nổi, được thư ký vác về rồi.”
Khương Mạn và Khương Vân Sênh nhìn nhau, một người nói: “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Khương Mạn cười phì: “Đại Ngọc không thể coi thường được.”
Cô phải đi xem buổi chiếu lại của ‘Heartbeat’ mới được, Đại Ngọc không hổ danh là báu vật, vậy mà lại có thể khiến Phong dầu gió gục ngã!
Người phụ nữ này, đỉnh đấy!
Lúc đang nói chuyện, Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, đôi mắt cô nhìn thẳng, hiển nhiên là đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, trực tiếp bịt miệng lại.
Mọi người xung quanh nào có hiểu.
Khương Mạn ôm cô ấy lên, đi vào nhà vệ sinh: “Cố nhịn đi! Tôi lập tức đưa cô tới nhà vệ sinh!”
“Ọe——”
Tiếng ọe long trời lở đất, nghe như muốn nôn hết cả tim gan phèo phổi ra vậy.
Đại Ngọc say rượu ngồi trên mặt đất, gần như là cắm đầu vào bồn cầu, Khương Mạn ở đằng sau đỡ tóc cho cô ấy, vỗ nhẹ vào lưng.
“Tôi nói này Đại Ngọc……cô như này là hại người hại luôn cả mình đấy ……”
“Ọe……Cô im miệng, cái đồ họ Khương đáng ghét ọe……” Tôn Hiểu Hiểu lúc này không biết là ọe hay là khóc nữa rồi, cô ấy hình như đã nôn xong, ngẩng đầu chửi lớn: “Đôi nam nữ chó má đáng chết!!!Ọe——”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cất bản kiểm điểm, cô lập tức chạy ra ngoài. …… AdvertisementTôn Hiểu Hiểu được Khương Vân Sênh đưa vào phòng khách. Có thể do trèo cây đã tiêu hao hết sức lực, nên lúc này cô ấy ngủ say như chết. “Chắc không có vấn đề gì lớn, đợi cô ấy ngủ một giấc, chắc là sẽ tỉnh rượu thôi.” AdvertisementKhương Vân Sênh lắc đầu nói. Khương Mạn đi tới vỗ vỗ vào mặt Tôn Hiểu Hiểu, thấy đối phương ngủ như lợn, cả người bốc mùi rượu. “Rốt cuộc là cô ấy uống bao nhiêu rượu vậy?” Trợ lý cười ngại ngùng: “Chắc là một thùng?” “Bia?” “Rượu vang……” Khương Mạn vỗ tay, rượu vang mà uống theo thùng, đây là dũng sĩ nơi nào vậy? “Cô ấy uống cùng với Phong dầu gió đấy à?” Trợ lý gật đầu, nói nhỏ: “Tổng giám đốc Phong kia say còn ghê hơn, đi còn không nổi, được thư ký vác về rồi.” Khương Mạn và Khương Vân Sênh nhìn nhau, một người nói: “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.” Khương Mạn cười phì: “Đại Ngọc không thể coi thường được.” Cô phải đi xem buổi chiếu lại của ‘Heartbeat’ mới được, Đại Ngọc không hổ danh là báu vật, vậy mà lại có thể khiến Phong dầu gió gục ngã! Người phụ nữ này, đỉnh đấy! Lúc đang nói chuyện, Tôn Hiểu Hiểu đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, đôi mắt cô nhìn thẳng, hiển nhiên là đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, trực tiếp bịt miệng lại. Mọi người xung quanh nào có hiểu. Khương Mạn ôm cô ấy lên, đi vào nhà vệ sinh: “Cố nhịn đi! Tôi lập tức đưa cô tới nhà vệ sinh!” “Ọe——” Tiếng ọe long trời lở đất, nghe như muốn nôn hết cả tim gan phèo phổi ra vậy. Đại Ngọc say rượu ngồi trên mặt đất, gần như là cắm đầu vào bồn cầu, Khương Mạn ở đằng sau đỡ tóc cho cô ấy, vỗ nhẹ vào lưng. “Tôi nói này Đại Ngọc……cô như này là hại người hại luôn cả mình đấy ……” “Ọe……Cô im miệng, cái đồ họ Khương đáng ghét ọe……” Tôn Hiểu Hiểu lúc này không biết là ọe hay là khóc nữa rồi, cô ấy hình như đã nôn xong, ngẩng đầu chửi lớn: “Đôi nam nữ chó má đáng chết!!!Ọe——”