Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 357

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi đi ngay đây!”  Khương Mạn lườm anh ta một cái, giọng điệu không tốt: “Anh ta ở bên tầng hai ngủ! Tôi đi thay quần áo trước, anh đứng yên đây chờ tôi!”  AdvertisementKhương Mạn nói xong, lấy quần áo của mình lên, lại quay về phòng tắm.  Khương Nhuệ Trạch lúc này mới bỏ tay xuống, bĩu môi: “Vẫn chưa tán đổ sao? Lão Bạc không được rồi ……vô dụng quá!”  AdvertisementAnh ta tối nay tới là để tóm Bạc Hạc Hiên, ai ngờ đối phương lại nhường phòng cho Khương Mạn rồi.  Lúc Khương Mạn đi thay quần áo, Khương Nhuệ Trạch ngang nhiên đi lại trong phòng, hiển nhiên không phải lần đầu tới nhà của Bạc Hạc Hiên.  Đột nhiên, tầm nhìn của anh ta bị bản báo cáo giám định trên bàn thu hút.  ……  Khương Mạn mặc lại chiếc áo lông màu hồng bước ra, liền thấy Khương Nhuệ Trạch đang cầm bản báo cáo giám định xem.  Giọng cô nhàn nhạt: “Dường như anh không hiểu cái gì gọi là phép lịch sự nhỉ?”  “Lát nữa rồi nói về phép lịch sự, ” Khương Nhuệ Trạch ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Bản báo cáo giám định này có vấn đề, con nhỏ xấu xa, cô gặp phải bệnh viện lừa đảo rồi hả?”  “Hử?” Khương Mạn nổi hứng.  Khương Husky còn hiểu mấy thứ này sao.  “Cô qua đây, tôi nói cô nghe.” Khương Nhuệ Trạch vẫy tay với cô, Khương Mạn bước tới phía trước, nghe anh ta nói: “Phần đầu tiên của báo cáo này trình bày sơ đồ chuỗi gen, bao gồm các số vị trí di truyền, mấy thứ này đều không vấn đề gì.”  “Vấn đề nằm ở phần kết luận!”  “Căn cứ vào số liệu kiểm tra, rõ ràng không tồn tại quan hệ huyết thống mới đúng!”  Khương Mạn cười như không cười, nhìn anh ta: “Không nhìn ra được là anh hiểu biết cũng khá nhiều đấy chứ.”  Khương Nhuệ Trạch từ ánh mắt của cô nhìn ra được sự trêu chọc: “Cô biết bản báo cáo này là giả rồi?”  “Biết chứ.” Khương Mạn nhún vai, “Chắc chắn là làm giả rồi! Bởi vì tôi dùng tóc của tôi và tóc của trợ lý đi làm giám định mà.”  Cô bĩu môi, tùy ý nói: “Nếu như tôi và Lộ Lộ có thể có quan hệ huyết thống thì tôi với anh có phải là cũng có quan hệ huyết thống không?”  Khương Nhuệ Trạch trong lòng nghe ‘ting’ một tiếng, ánh mắt nhìn cô chợt có chút thay đổi lạ kỳ.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Tôi đi ngay đây!”  

Khương Mạn lườm anh ta một cái, giọng điệu không tốt: “Anh ta ở bên tầng hai ngủ! Tôi đi thay quần áo trước, anh đứng yên đây chờ tôi!”  

Advertisement

Khương Mạn nói xong, lấy quần áo của mình lên, lại quay về phòng tắm.  

Khương Nhuệ Trạch lúc này mới bỏ tay xuống, bĩu môi: “Vẫn chưa tán đổ sao? Lão Bạc không được rồi ……vô dụng quá!”  

Advertisement

Anh ta tối nay tới là để tóm Bạc Hạc Hiên, ai ngờ đối phương lại nhường phòng cho Khương Mạn rồi.  

Lúc Khương Mạn đi thay quần áo, Khương Nhuệ Trạch ngang nhiên đi lại trong phòng, hiển nhiên không phải lần đầu tới nhà của Bạc Hạc Hiên.  

Đột nhiên, tầm nhìn của anh ta bị bản báo cáo giám định trên bàn thu hút.  

……  

Khương Mạn mặc lại chiếc áo lông màu hồng bước ra, liền thấy Khương Nhuệ Trạch đang cầm bản báo cáo giám định xem.  

Giọng cô nhàn nhạt: “Dường như anh không hiểu cái gì gọi là phép lịch sự nhỉ?”  

“Lát nữa rồi nói về phép lịch sự, ” Khương Nhuệ Trạch ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Bản báo cáo giám định này có vấn đề, con nhỏ xấu xa, cô gặp phải bệnh viện lừa đảo rồi hả?”  

“Hử?” Khương Mạn nổi hứng.  

Khương Husky còn hiểu mấy thứ này sao.  

“Cô qua đây, tôi nói cô nghe.” Khương Nhuệ Trạch vẫy tay với cô, Khương Mạn bước tới phía trước, nghe anh ta nói: “Phần đầu tiên của báo cáo này trình bày sơ đồ chuỗi gen, bao gồm các số vị trí di truyền, mấy thứ này đều không vấn đề gì.”  

“Vấn đề nằm ở phần kết luận!”  

“Căn cứ vào số liệu kiểm tra, rõ ràng không tồn tại quan hệ huyết thống mới đúng!”  

Khương Mạn cười như không cười, nhìn anh ta: “Không nhìn ra được là anh hiểu biết cũng khá nhiều đấy chứ.”  

Khương Nhuệ Trạch từ ánh mắt của cô nhìn ra được sự trêu chọc: “Cô biết bản báo cáo này là giả rồi?”  

“Biết chứ.” Khương Mạn nhún vai, “Chắc chắn là làm giả rồi! Bởi vì tôi dùng tóc của tôi và tóc của trợ lý đi làm giám định mà.”  

Cô bĩu môi, tùy ý nói: “Nếu như tôi và Lộ Lộ có thể có quan hệ huyết thống thì tôi với anh có phải là cũng có quan hệ huyết thống không?”  

Khương Nhuệ Trạch trong lòng nghe ‘ting’ một tiếng, ánh mắt nhìn cô chợt có chút thay đổi lạ kỳ.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi đi ngay đây!”  Khương Mạn lườm anh ta một cái, giọng điệu không tốt: “Anh ta ở bên tầng hai ngủ! Tôi đi thay quần áo trước, anh đứng yên đây chờ tôi!”  AdvertisementKhương Mạn nói xong, lấy quần áo của mình lên, lại quay về phòng tắm.  Khương Nhuệ Trạch lúc này mới bỏ tay xuống, bĩu môi: “Vẫn chưa tán đổ sao? Lão Bạc không được rồi ……vô dụng quá!”  AdvertisementAnh ta tối nay tới là để tóm Bạc Hạc Hiên, ai ngờ đối phương lại nhường phòng cho Khương Mạn rồi.  Lúc Khương Mạn đi thay quần áo, Khương Nhuệ Trạch ngang nhiên đi lại trong phòng, hiển nhiên không phải lần đầu tới nhà của Bạc Hạc Hiên.  Đột nhiên, tầm nhìn của anh ta bị bản báo cáo giám định trên bàn thu hút.  ……  Khương Mạn mặc lại chiếc áo lông màu hồng bước ra, liền thấy Khương Nhuệ Trạch đang cầm bản báo cáo giám định xem.  Giọng cô nhàn nhạt: “Dường như anh không hiểu cái gì gọi là phép lịch sự nhỉ?”  “Lát nữa rồi nói về phép lịch sự, ” Khương Nhuệ Trạch ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Bản báo cáo giám định này có vấn đề, con nhỏ xấu xa, cô gặp phải bệnh viện lừa đảo rồi hả?”  “Hử?” Khương Mạn nổi hứng.  Khương Husky còn hiểu mấy thứ này sao.  “Cô qua đây, tôi nói cô nghe.” Khương Nhuệ Trạch vẫy tay với cô, Khương Mạn bước tới phía trước, nghe anh ta nói: “Phần đầu tiên của báo cáo này trình bày sơ đồ chuỗi gen, bao gồm các số vị trí di truyền, mấy thứ này đều không vấn đề gì.”  “Vấn đề nằm ở phần kết luận!”  “Căn cứ vào số liệu kiểm tra, rõ ràng không tồn tại quan hệ huyết thống mới đúng!”  Khương Mạn cười như không cười, nhìn anh ta: “Không nhìn ra được là anh hiểu biết cũng khá nhiều đấy chứ.”  Khương Nhuệ Trạch từ ánh mắt của cô nhìn ra được sự trêu chọc: “Cô biết bản báo cáo này là giả rồi?”  “Biết chứ.” Khương Mạn nhún vai, “Chắc chắn là làm giả rồi! Bởi vì tôi dùng tóc của tôi và tóc của trợ lý đi làm giám định mà.”  Cô bĩu môi, tùy ý nói: “Nếu như tôi và Lộ Lộ có thể có quan hệ huyết thống thì tôi với anh có phải là cũng có quan hệ huyết thống không?”  Khương Nhuệ Trạch trong lòng nghe ‘ting’ một tiếng, ánh mắt nhìn cô chợt có chút thay đổi lạ kỳ.  

Chương 357