Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 378

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cô nói: "Ồ ~~" "Hiểu rồi!"  Cô rất biết điều túm lấy tay Bạc Hạc Hiên, tay còn lại túm lấy cổ tay Khương Nhuệ Trạch rồi đan tay của hai người đàn ông vào nhau.  AdvertisementLễ phép cười với hai người: "Không cần cảm ơn!"  AdvertisementNói xong, cô đi vòng qua hai người họ rồi chạy đi ăn sáng! Hai người đàn ông cúi đầu nhìn bàn tay đang đan vào nhau.  Khương Nhuệ Trạch rút tay của mình ra như bị điện giật, không ngừng lau vào mông mình. Ánh mắt anh ta từ vẻ chê bai đến cảm thấy gớm ghiếc.   Bạc ảnh đế bình tĩnh đi rửa tay, sau đó lấy bình rửa tay bằng cồn ra, xịt thẳng lên tay sau đó mới đi ăn sáng.  Khương Nhuệ Trạch nhanh chóng chạy tới chiếm vị trí của Bạc Hạc Hiên và nhìn anh chằm chằm: Tránh xa em gái tôi ra!!  Bữa sáng này vô cùng phong phú, bánh sandwich kẹp trứng chiên, còn có cháo ninh nhừ, há cảo và bánh bao chiên. Các bạn nhỏ ăn lấy ăn để, ăn ngon đến mức tạo ra tiếng sùm sùm.  Khương Nhuệ Trạch ngồi ở ghế chính còn chủ nhà Bạc Hạc Hiên không có chỗ ngồi, phải đứng cạnh bàn ăn, điều này vô cùng đột ngột.  Trong nhà tổng cộng có ba người lớn và sáu trẻ con nhưng bữa sáng chỉ chuẩn bị cho tám người.  “Anh đang làm cái gì vậy?” Mắt Khương Mạn như dao đâm nhìn qua đó.  "Anh... anh đang ăn sáng..." Giọng của Khương Nhuệ Trạch lập tức trở nên khiêm tốn.  Bạc ảnh đế chậm rãi nói: "Không sao, tôi không đói." Anh cau mày, tháo kính xuống và thở dài.  Anh cố ý xoa xoa bụng mình, Khương Mạn còn đang ngậm một miếng trứng ốp trong miệng, nhìn dáng vẻ anh như vậy liền biết người đàn ông này lại bắt đầu giở tính tiểu thư rồi!  Khương Nhuệ Trạch căng thẳng, thở d0"c: Bạc xấu xa, cậu làm một chút chuyện con người nên làm đi!! Cậu có biết xấu hổ không, lại còn diễn nữa?  Khương Mạn tức giận trừng mắt nhìn husky hình người nào đó: "Tình anh em chỉ là giả tạo à?"  Khương Nhuệ Trạch:!!! Là diễn đó! Cậu ta đang diễn đó! Em gái ruột của anh à!  Khương Đần Trạch cuối cùng vẫn hạ thấp giọng với Khương – Em gái ruột – Mạn. Anh ta bê cái đĩa rồi bị ‘lưu đày’ ra ngoài vườn hoa, chỉ có thể trơ mắt nhìn trong nhà qua tấm kính ở cửa sổ.   Khương Nhuệ Trạch cắn từng miếng từng miếng như đang ăn tươi nuốt sống ai đó, ánh mắt hung ác nhìn xuyên qua ô cửa kính đâm thẳng vào ai đó. Bất lực thở dài một hơi, Khương Nhuệ Trạch nghiêng đầu thì bắt gặp ánh mắt của một con chó.   Chó ngốc: Con dã thú hai chân này nhìn cái gì?  Khương husky nhìn con husky, xem ai cứng hơn ai…….

Cô nói: "Ồ ~~" "Hiểu rồi!"  

Cô rất biết điều túm lấy tay Bạc Hạc Hiên, tay còn lại túm lấy cổ tay Khương Nhuệ Trạch rồi đan tay của hai người đàn ông vào nhau.  

Advertisement

Lễ phép cười với hai người: "Không cần cảm ơn!"  

Advertisement

Nói xong, cô đi vòng qua hai người họ rồi chạy đi ăn sáng! Hai người đàn ông cúi đầu nhìn bàn tay đang đan vào nhau.  

Khương Nhuệ Trạch rút tay của mình ra như bị điện giật, không ngừng lau vào mông mình. Ánh mắt anh ta từ vẻ chê bai đến cảm thấy gớm ghiếc.   

Bạc ảnh đế bình tĩnh đi rửa tay, sau đó lấy bình rửa tay bằng cồn ra, xịt thẳng lên tay sau đó mới đi ăn sáng.  

Khương Nhuệ Trạch nhanh chóng chạy tới chiếm vị trí của Bạc Hạc Hiên và nhìn anh chằm chằm: Tránh xa em gái tôi ra!!  

Bữa sáng này vô cùng phong phú, bánh sandwich kẹp trứng chiên, còn có cháo ninh nhừ, há cảo và bánh bao chiên. Các bạn nhỏ ăn lấy ăn để, ăn ngon đến mức tạo ra tiếng sùm sùm.  

Khương Nhuệ Trạch ngồi ở ghế chính còn chủ nhà Bạc Hạc Hiên không có chỗ ngồi, phải đứng cạnh bàn ăn, điều này vô cùng đột ngột.  

Trong nhà tổng cộng có ba người lớn và sáu trẻ con nhưng bữa sáng chỉ chuẩn bị cho tám người.  

“Anh đang làm cái gì vậy?” Mắt Khương Mạn như dao đâm nhìn qua đó.  

"Anh... anh đang ăn sáng..." Giọng của Khương Nhuệ Trạch lập tức trở nên khiêm tốn.  

Bạc ảnh đế chậm rãi nói: "Không sao, tôi không đói." Anh cau mày, tháo kính xuống và thở dài.  

Anh cố ý xoa xoa bụng mình, Khương Mạn còn đang ngậm một miếng trứng ốp trong miệng, nhìn dáng vẻ anh như vậy liền biết người đàn ông này lại bắt đầu giở tính tiểu thư rồi!  

Khương Nhuệ Trạch căng thẳng, thở d0"c: Bạc xấu xa, cậu làm một chút chuyện con người nên làm đi!! Cậu có biết xấu hổ không, lại còn diễn nữa?  

Khương Mạn tức giận trừng mắt nhìn husky hình người nào đó: "Tình anh em chỉ là giả tạo à?"  

Khương Nhuệ Trạch:!!! Là diễn đó! Cậu ta đang diễn đó! Em gái ruột của anh à!  

Khương Đần Trạch cuối cùng vẫn hạ thấp giọng với Khương – Em gái ruột – Mạn. Anh ta bê cái đĩa rồi bị ‘lưu đày’ ra ngoài vườn hoa, chỉ có thể trơ mắt nhìn trong nhà qua tấm kính ở cửa sổ.   

Khương Nhuệ Trạch cắn từng miếng từng miếng như đang ăn tươi nuốt sống ai đó, ánh mắt hung ác nhìn xuyên qua ô cửa kính đâm thẳng vào ai đó. Bất lực thở dài một hơi, Khương Nhuệ Trạch nghiêng đầu thì bắt gặp ánh mắt của một con chó.   

Chó ngốc: Con dã thú hai chân này nhìn cái gì?  

Khương husky nhìn con husky, xem ai cứng hơn ai…….

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cô nói: "Ồ ~~" "Hiểu rồi!"  Cô rất biết điều túm lấy tay Bạc Hạc Hiên, tay còn lại túm lấy cổ tay Khương Nhuệ Trạch rồi đan tay của hai người đàn ông vào nhau.  AdvertisementLễ phép cười với hai người: "Không cần cảm ơn!"  AdvertisementNói xong, cô đi vòng qua hai người họ rồi chạy đi ăn sáng! Hai người đàn ông cúi đầu nhìn bàn tay đang đan vào nhau.  Khương Nhuệ Trạch rút tay của mình ra như bị điện giật, không ngừng lau vào mông mình. Ánh mắt anh ta từ vẻ chê bai đến cảm thấy gớm ghiếc.   Bạc ảnh đế bình tĩnh đi rửa tay, sau đó lấy bình rửa tay bằng cồn ra, xịt thẳng lên tay sau đó mới đi ăn sáng.  Khương Nhuệ Trạch nhanh chóng chạy tới chiếm vị trí của Bạc Hạc Hiên và nhìn anh chằm chằm: Tránh xa em gái tôi ra!!  Bữa sáng này vô cùng phong phú, bánh sandwich kẹp trứng chiên, còn có cháo ninh nhừ, há cảo và bánh bao chiên. Các bạn nhỏ ăn lấy ăn để, ăn ngon đến mức tạo ra tiếng sùm sùm.  Khương Nhuệ Trạch ngồi ở ghế chính còn chủ nhà Bạc Hạc Hiên không có chỗ ngồi, phải đứng cạnh bàn ăn, điều này vô cùng đột ngột.  Trong nhà tổng cộng có ba người lớn và sáu trẻ con nhưng bữa sáng chỉ chuẩn bị cho tám người.  “Anh đang làm cái gì vậy?” Mắt Khương Mạn như dao đâm nhìn qua đó.  "Anh... anh đang ăn sáng..." Giọng của Khương Nhuệ Trạch lập tức trở nên khiêm tốn.  Bạc ảnh đế chậm rãi nói: "Không sao, tôi không đói." Anh cau mày, tháo kính xuống và thở dài.  Anh cố ý xoa xoa bụng mình, Khương Mạn còn đang ngậm một miếng trứng ốp trong miệng, nhìn dáng vẻ anh như vậy liền biết người đàn ông này lại bắt đầu giở tính tiểu thư rồi!  Khương Nhuệ Trạch căng thẳng, thở d0"c: Bạc xấu xa, cậu làm một chút chuyện con người nên làm đi!! Cậu có biết xấu hổ không, lại còn diễn nữa?  Khương Mạn tức giận trừng mắt nhìn husky hình người nào đó: "Tình anh em chỉ là giả tạo à?"  Khương Nhuệ Trạch:!!! Là diễn đó! Cậu ta đang diễn đó! Em gái ruột của anh à!  Khương Đần Trạch cuối cùng vẫn hạ thấp giọng với Khương – Em gái ruột – Mạn. Anh ta bê cái đĩa rồi bị ‘lưu đày’ ra ngoài vườn hoa, chỉ có thể trơ mắt nhìn trong nhà qua tấm kính ở cửa sổ.   Khương Nhuệ Trạch cắn từng miếng từng miếng như đang ăn tươi nuốt sống ai đó, ánh mắt hung ác nhìn xuyên qua ô cửa kính đâm thẳng vào ai đó. Bất lực thở dài một hơi, Khương Nhuệ Trạch nghiêng đầu thì bắt gặp ánh mắt của một con chó.   Chó ngốc: Con dã thú hai chân này nhìn cái gì?  Khương husky nhìn con husky, xem ai cứng hơn ai…….

Chương 378