Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 385
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Lệ Sính hít sâu một hơi. Dù gì cũng đang ở ngoài, có mặt người ngoài, anh ta cũng không tiện làm quá, làm xấu mặt gia đình mình. AdvertisementTrong nhà có thằng em trai thiểu năng trí tuệ, chuyện này truyền ra ngoài cũng không hay. Khương Lệ Sính đổi đề tài: “Có cần tìm bạn gái cậu về không.” “Không cần.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười: “Cô ấy lúc này đang rất vui vẻ.” AdvertisementKhương Nhuệ Trạch quay qua lườm. Khương Lệ Sính nói: “Xem ra cậu là thật lòng rồi nhỉ.” Bạc Hạc Hiên ừ một tiếng, ngước nhìn Khương Lệ Sính, trịnh trọng nói: “Vô cùng nghiêm túc.” Khương Lệ Sính gật đầu, không hề để trong lòng. “Tiểu Mạn quả thực rất tốt.” Khương Vân Sênh mở miệng nói: “Nhưng mà Hạc Hiên này, cậu phải cố gắng hơn nữa đấy, cô gái tốt như này, để người khác giành mất thì không hay.” Khương Nhuệ Trạch ở một bên buột miệng chen vào: “Khương lão nhị, anh điên rồi à?” Khương Vân Sênh: “……” mày ngứa đòn à? Nụ cười của Bạc ảnh đế sâu hơn và anh gật đầu: "Anh hai nói có lý." Nụ cười của Khương Vân Sênh có chút gượng gạo, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc: Anh hai? Anh ta nghi ngờ nhìn Bạc Hạc Hiên và em trai của mình, cảm thấy hôm nay hai người đều rất kỳ lạ. Khương Nhuệ Trạch nhịn đến mức sắp biến thành cá nóc rồi, da đầu của anh ta đã trở nên tê dại… Bố ơi! Mẹ ơi! Hãy nhìn con trai cả và con trai thứ hai của hai người đi! Bọn họ không phải là hai kẻ ngốc chứ! Khương Lệ Sính hùa theo một cách lịch sự: "Một cô gái tốt nên được trân trọng." Vừa dứt lời liền đã có người đá anh ta một cái. Khương Nhuệ Trạch không chịu nổi nữa, mặt như muốn khóc, cầu xin: "Anh cả ơi, anh đừng nói, đừng nói nữa..." "Anh hai, anh cũng vậy, coi như em cầu xin hai anh đó..." Hai người sẽ hối hận đó... Khương Lệ Sính liếc mắt nhìn chân mình, ngẩng đầu vô cảm nhìn anh ta: "Xem ra em rất có thành kiến với anh." Khương Vân Sênh: "Anh biết em và Tiểu Mạn từng có mâu thuẫn, nhưng mình là đàn ông thì nên rộng lượng một chút!" Khương husky nghẹt thở: "Anh cả, em không có thành kiến gì với anh cả! Anh là anh ruột của em mà!" "Anh hai, anh đừng nói lung tung. Em với em ấy có mâu thuẫn khi nào? Anh đừng đổ oan cho em, quan hệ giữa em với em ấy vẫn rất tốt mà!" Khương Vân Sênh: "..."
Khương Lệ Sính hít sâu một hơi.
Dù gì cũng đang ở ngoài, có mặt người ngoài, anh ta cũng không tiện làm quá, làm xấu mặt gia đình mình.
Advertisement
Trong nhà có thằng em trai thiểu năng trí tuệ, chuyện này truyền ra ngoài cũng không hay.
Khương Lệ Sính đổi đề tài: “Có cần tìm bạn gái cậu về không.”
“Không cần.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười: “Cô ấy lúc này đang rất vui vẻ.”
Advertisement
Khương Nhuệ Trạch quay qua lườm.
Khương Lệ Sính nói: “Xem ra cậu là thật lòng rồi nhỉ.”
Bạc Hạc Hiên ừ một tiếng, ngước nhìn Khương Lệ Sính, trịnh trọng nói: “Vô cùng nghiêm túc.”
Khương Lệ Sính gật đầu, không hề để trong lòng.
“Tiểu Mạn quả thực rất tốt.” Khương Vân Sênh mở miệng nói: “Nhưng mà Hạc Hiên này, cậu phải cố gắng hơn nữa đấy, cô gái tốt như này, để người khác giành mất thì không hay.”
Khương Nhuệ Trạch ở một bên buột miệng chen vào: “Khương lão nhị, anh điên rồi à?”
Khương Vân Sênh: “……” mày ngứa đòn à?
Nụ cười của Bạc ảnh đế sâu hơn và anh gật đầu: "Anh hai nói có lý."
Nụ cười của Khương Vân Sênh có chút gượng gạo, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc: Anh hai?
Anh ta nghi ngờ nhìn Bạc Hạc Hiên và em trai của mình, cảm thấy hôm nay hai người đều rất kỳ lạ.
Khương Nhuệ Trạch nhịn đến mức sắp biến thành cá nóc rồi, da đầu của anh ta đã trở nên tê dại… Bố ơi! Mẹ ơi! Hãy nhìn con trai cả và con trai thứ hai của hai người đi! Bọn họ không phải là hai kẻ ngốc chứ!
Khương Lệ Sính hùa theo một cách lịch sự:
"Một cô gái tốt nên được trân trọng." Vừa dứt lời liền đã có người đá anh ta một cái.
Khương Nhuệ Trạch không chịu nổi nữa, mặt như muốn khóc, cầu xin:
"Anh cả ơi, anh đừng nói, đừng nói nữa..."
"Anh hai, anh cũng vậy, coi như em cầu xin hai anh đó..."
Hai người sẽ hối hận đó...
Khương Lệ Sính liếc mắt nhìn chân mình, ngẩng đầu vô cảm nhìn anh ta:
"Xem ra em rất có thành kiến với anh."
Khương Vân Sênh: "Anh biết em và Tiểu Mạn từng có mâu thuẫn, nhưng mình là đàn ông thì nên rộng lượng một chút!"
Khương husky nghẹt thở: "Anh cả, em không có thành kiến gì với anh cả! Anh là anh ruột của em mà!"
"Anh hai, anh đừng nói lung tung. Em với em ấy có mâu thuẫn khi nào? Anh đừng đổ oan cho em, quan hệ giữa em với em ấy vẫn rất tốt mà!"
Khương Vân Sênh: "..."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Lệ Sính hít sâu một hơi. Dù gì cũng đang ở ngoài, có mặt người ngoài, anh ta cũng không tiện làm quá, làm xấu mặt gia đình mình. AdvertisementTrong nhà có thằng em trai thiểu năng trí tuệ, chuyện này truyền ra ngoài cũng không hay. Khương Lệ Sính đổi đề tài: “Có cần tìm bạn gái cậu về không.” “Không cần.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười: “Cô ấy lúc này đang rất vui vẻ.” AdvertisementKhương Nhuệ Trạch quay qua lườm. Khương Lệ Sính nói: “Xem ra cậu là thật lòng rồi nhỉ.” Bạc Hạc Hiên ừ một tiếng, ngước nhìn Khương Lệ Sính, trịnh trọng nói: “Vô cùng nghiêm túc.” Khương Lệ Sính gật đầu, không hề để trong lòng. “Tiểu Mạn quả thực rất tốt.” Khương Vân Sênh mở miệng nói: “Nhưng mà Hạc Hiên này, cậu phải cố gắng hơn nữa đấy, cô gái tốt như này, để người khác giành mất thì không hay.” Khương Nhuệ Trạch ở một bên buột miệng chen vào: “Khương lão nhị, anh điên rồi à?” Khương Vân Sênh: “……” mày ngứa đòn à? Nụ cười của Bạc ảnh đế sâu hơn và anh gật đầu: "Anh hai nói có lý." Nụ cười của Khương Vân Sênh có chút gượng gạo, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc: Anh hai? Anh ta nghi ngờ nhìn Bạc Hạc Hiên và em trai của mình, cảm thấy hôm nay hai người đều rất kỳ lạ. Khương Nhuệ Trạch nhịn đến mức sắp biến thành cá nóc rồi, da đầu của anh ta đã trở nên tê dại… Bố ơi! Mẹ ơi! Hãy nhìn con trai cả và con trai thứ hai của hai người đi! Bọn họ không phải là hai kẻ ngốc chứ! Khương Lệ Sính hùa theo một cách lịch sự: "Một cô gái tốt nên được trân trọng." Vừa dứt lời liền đã có người đá anh ta một cái. Khương Nhuệ Trạch không chịu nổi nữa, mặt như muốn khóc, cầu xin: "Anh cả ơi, anh đừng nói, đừng nói nữa..." "Anh hai, anh cũng vậy, coi như em cầu xin hai anh đó..." Hai người sẽ hối hận đó... Khương Lệ Sính liếc mắt nhìn chân mình, ngẩng đầu vô cảm nhìn anh ta: "Xem ra em rất có thành kiến với anh." Khương Vân Sênh: "Anh biết em và Tiểu Mạn từng có mâu thuẫn, nhưng mình là đàn ông thì nên rộng lượng một chút!" Khương husky nghẹt thở: "Anh cả, em không có thành kiến gì với anh cả! Anh là anh ruột của em mà!" "Anh hai, anh đừng nói lung tung. Em với em ấy có mâu thuẫn khi nào? Anh đừng đổ oan cho em, quan hệ giữa em với em ấy vẫn rất tốt mà!" Khương Vân Sênh: "..."