Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 405

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bộp một tiếng, Tôn Hiểu Hiểu dập máy. Hít một hơi thật sâu lòng nghĩ: để xem cô thế nào! Bây giờ tôi là người nắm tang chứng cô phạm tội, xem cô còn vênh váo được không!   Khương Mạn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mím môi: “Tính khí ngày càng thất  thường, cứ sống vậy thì sao được chứ……”  AdvertisementTing –  Tiếng tin nhắn WeChat vang lên.  AdvertisementTôn Đại Ngọc: (Quên rồi à? không sao, tôi nhắc giúp cô.)  Tôn Đại Ngọc: (Xem xong nhớ trả tiền, làm ăn nhỏ lẻ nên không nhận ghi nợ, cám ơn đã quan tâm moah moah!)  Kèm theo đó là một đoạn clip. Khương Mạn nhìn chai dịch cũng sắp truyền xong, tự mình rút kim truyền ra. Sau đó ngồi xuống cái ghế ở gần đó khoanh hai chân lại bắt đầu bật clip.  Máy quay lia một hồi thì nhìn thấy một người đàn ông quấn khăn tắm. Phần trên để trần phủ đầy dấu hồng hồng lại còn có thêm vết cắn, cứ như bị ai ấn cốc giác hơi lên người, khung cảnh cũng có chút doạ người. Khương Mạn hơi sửng sốt, bỏ hai chân xuống ngồi tử tế hẳn.   Sau đó trong clip chuyền đến tiếng cười khả ố của nữ. “Hahahahahaha--- ”  “Trốn đi đâu! Trốn được không?”  Tiếng như dã thú, sau đó là một bóng người lao ra, người đàn ông chạy ở trước, người con gái đuổi theo sau…….Tay Khương Mạn phát run, bộp một tiếng điện thoại rơi xuống đất.   Mặt nóng rực, tim như ngừng đập, hai chân run run. Không sợ mất trí nhớ, chỉ sợ được người khác giúp lấy lại trí nhớ kiểu này……  Những mảnh ký ức khó coi bắt đầu hiện dần ra.   “Bánh crepe trứng…….”  m thanh của Khương Mạn bắt đầu run run, đưa tay lên che miệng. Trên môi, trên ngón tay……cảm giác tê tái giống như lần chạm vào cơ thể người đàn ông vào buổi tối hôm đó.   Tiếng thở d0"c nam tính trầm thấp bên tai.   - -Yêu Nhi, có vấn đề ở đâu ……  “A! Aaaaaaaaa!!!!”  Da đầu của Khương Mạn tê tái.   Bộp bộp bộp!!! Khương Mạn tát vào mặt mình, ngón chân như muốn đâm thủng giày.   Trời ơi! A Di Đà Phật! Thượng Đế! Nữ Oa!!!!  Cô! Đã! Làm! Gì! Bạc! Hạc! Hiên!!!!  “Không sống nổi nữa, không sống nổi nữa……”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bộp một tiếng, Tôn Hiểu Hiểu dập máy. Hít một hơi thật sâu lòng nghĩ: để xem cô thế nào! Bây giờ tôi là người nắm tang chứng cô phạm tội, xem cô còn vênh váo được không!   

Khương Mạn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mím môi: “Tính khí ngày càng thất  thường, cứ sống vậy thì sao được chứ……”  

Advertisement

Ting –  

Tiếng tin nhắn WeChat vang lên.  

Advertisement

Tôn Đại Ngọc: (Quên rồi à? không sao, tôi nhắc giúp cô.)  

Tôn Đại Ngọc: (Xem xong nhớ trả tiền, làm ăn nhỏ lẻ nên không nhận ghi nợ, cám ơn đã quan tâm moah moah!)  

Kèm theo đó là một đoạn clip. Khương Mạn nhìn chai dịch cũng sắp truyền xong, tự mình rút kim truyền ra. Sau đó ngồi xuống cái ghế ở gần đó khoanh hai chân lại bắt đầu bật clip.  

Máy quay lia một hồi thì nhìn thấy một người đàn ông quấn khăn tắm. Phần trên để trần phủ đầy dấu hồng hồng lại còn có thêm vết cắn, cứ như bị ai ấn cốc giác hơi lên người, khung cảnh cũng có chút doạ người. Khương Mạn hơi sửng sốt, bỏ hai chân xuống ngồi tử tế hẳn.   

Sau đó trong clip chuyền đến tiếng cười khả ố của nữ. “Hahahahahaha--- ”  

“Trốn đi đâu! Trốn được không?”  

Tiếng như dã thú, sau đó là một bóng người lao ra, người đàn ông chạy ở trước, người con gái đuổi theo sau…….Tay Khương Mạn phát run, bộp một tiếng điện thoại rơi xuống đất.   

Mặt nóng rực, tim như ngừng đập, hai chân run run. Không sợ mất trí nhớ, chỉ sợ được người khác giúp lấy lại trí nhớ kiểu này……  

Những mảnh ký ức khó coi bắt đầu hiện dần ra.   

“Bánh crepe trứng…….”  

m thanh của Khương Mạn bắt đầu run run, đưa tay lên che miệng. Trên môi, trên ngón tay……cảm giác tê tái giống như lần chạm vào cơ thể người đàn ông vào buổi tối hôm đó.   

Tiếng thở d0"c nam tính trầm thấp bên tai.   

- -Yêu Nhi, có vấn đề ở đâu ……  

“A! Aaaaaaaaa!!!!”  

Da đầu của Khương Mạn tê tái.   

Bộp bộp bộp!!! Khương Mạn tát vào mặt mình, ngón chân như muốn đâm thủng giày.   

Trời ơi! A Di Đà Phật! Thượng Đế! Nữ Oa!!!!  

Cô! Đã! Làm! Gì! Bạc! Hạc! Hiên!!!!  

“Không sống nổi nữa, không sống nổi nữa……”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bộp một tiếng, Tôn Hiểu Hiểu dập máy. Hít một hơi thật sâu lòng nghĩ: để xem cô thế nào! Bây giờ tôi là người nắm tang chứng cô phạm tội, xem cô còn vênh váo được không!   Khương Mạn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mím môi: “Tính khí ngày càng thất  thường, cứ sống vậy thì sao được chứ……”  AdvertisementTing –  Tiếng tin nhắn WeChat vang lên.  AdvertisementTôn Đại Ngọc: (Quên rồi à? không sao, tôi nhắc giúp cô.)  Tôn Đại Ngọc: (Xem xong nhớ trả tiền, làm ăn nhỏ lẻ nên không nhận ghi nợ, cám ơn đã quan tâm moah moah!)  Kèm theo đó là một đoạn clip. Khương Mạn nhìn chai dịch cũng sắp truyền xong, tự mình rút kim truyền ra. Sau đó ngồi xuống cái ghế ở gần đó khoanh hai chân lại bắt đầu bật clip.  Máy quay lia một hồi thì nhìn thấy một người đàn ông quấn khăn tắm. Phần trên để trần phủ đầy dấu hồng hồng lại còn có thêm vết cắn, cứ như bị ai ấn cốc giác hơi lên người, khung cảnh cũng có chút doạ người. Khương Mạn hơi sửng sốt, bỏ hai chân xuống ngồi tử tế hẳn.   Sau đó trong clip chuyền đến tiếng cười khả ố của nữ. “Hahahahahaha--- ”  “Trốn đi đâu! Trốn được không?”  Tiếng như dã thú, sau đó là một bóng người lao ra, người đàn ông chạy ở trước, người con gái đuổi theo sau…….Tay Khương Mạn phát run, bộp một tiếng điện thoại rơi xuống đất.   Mặt nóng rực, tim như ngừng đập, hai chân run run. Không sợ mất trí nhớ, chỉ sợ được người khác giúp lấy lại trí nhớ kiểu này……  Những mảnh ký ức khó coi bắt đầu hiện dần ra.   “Bánh crepe trứng…….”  m thanh của Khương Mạn bắt đầu run run, đưa tay lên che miệng. Trên môi, trên ngón tay……cảm giác tê tái giống như lần chạm vào cơ thể người đàn ông vào buổi tối hôm đó.   Tiếng thở d0"c nam tính trầm thấp bên tai.   - -Yêu Nhi, có vấn đề ở đâu ……  “A! Aaaaaaaaa!!!!”  Da đầu của Khương Mạn tê tái.   Bộp bộp bộp!!! Khương Mạn tát vào mặt mình, ngón chân như muốn đâm thủng giày.   Trời ơi! A Di Đà Phật! Thượng Đế! Nữ Oa!!!!  Cô! Đã! Làm! Gì! Bạc! Hạc! Hiên!!!!  “Không sống nổi nữa, không sống nổi nữa……”  

Chương 405