Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 441
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Đỉnh thật, cả màn hình đều là hint, ship CP mà không chế hint* thì làm gì! Kết hôn đi! Lập tức kết hôn rồi sinh con!!) (*hint: những cảnh tình cảm, tiếp xúc thân mật) AdvertisementHai đương sự vẫn không hề có một chút tự giác kết hôn nào cả. Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Làm cái nào trước?” AdvertisementBạc ảnh đế chỉ có thể tuân theo: “Mọi chuyện nghe theo em sắp xếp.” “Vậy đầu tiên chúng ta đi phòng xông hơi, sau đó đi tắm suối nước nóng? Rồi đi ra massage chân kiểu Thái?” Khương Mạn sắp xếp một cách ổn thỏa. Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Đi thôi.” Ngay lúc hai người đi tới phòng xông hơi, một bóng người lén la lén lút đi theo sau. Mặc áo choàng tắm, trên đầu đội một cái mũ lưỡi chai, trên sống mũi còn có một chiếc kính màu đen, thu hút sự chú ý của các nhân viên phục vụ xung quanh. Khương Mạn quay đầu lại nhìn một cái, người đó lập tức nép người vào một góc, tránh khỏi tầm nhìn. Khương Mạn: “……” Cô nhìn Bạc Hạc Hiên: “Tôi nhìn thấy một người.” “Tôi nhìn thấy từ lâu rồi.” Bạc Hạc Hiên cau mày bất lực, đâu chỉ là nhìn thấy, vừa mới vào phòng thay đồ, đối phương đã lộ mặt ra rồi, nếu không cũng chẳng tốn nhiều thời gian đến thế mới bước ra …… Khương Mạn không biết nên khóc hay nên cười. Đợi khi tới phòng xông hơi, nhiệt độ ở bên trong khỏi cần nói cũng biết, Bạc Hạc Hiên cởi áo choàng tắm, Khương Mạn nhìn thấy anh mặc trên người một chiếc quần đùi màu đen, cô trợn trừng mắt. “Cái quần đùi này ở đâu ra vậy? Cái tôi tặng anh đâu?” Bạc Hạc Hiên thở dài bất lực: “Lúc nãy ở phòng thay đồ bị người ta cướp mất……” (Bạc thần giả dối quá nha! Ngại không dám mặc thì cứ nói thẳng, mọi người đều có thể thông cảm mà hahahahaha——) (Không dám tưởng tượng chiếc quần bơi màu đỏ đó mà mặc lên thì trông như thế nào, Bạc thần biết quay đầu là bờ thế là tốt đấy!) (Tôi không quan tâm cái quần bơi gì hết, tôi chỉ quan tâm những vết trên người Bạc thần kia là cái quỷ gì vậy?) (Bạc thần bị đánh sao? Sao mà nhiều vết tím vậy??) Khóe miệng Khương Mạn giật giật, nhìn vào góc, chỉ nói hai từ: “Ra đây!” Một giây sau, một thân hình cao to lọt vào ống kính. Khương Nhuệ Trạch cởi mũ, tháo kính đen, vênh váo đi tới, trực tiếp chen vào giữa hai người, nét mặt không thân thiện nhìn Bạc Hạc Hiên:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đỉnh thật, cả màn hình đều là hint, ship CP mà không chế hint* thì làm gì! Kết hôn đi! Lập tức kết hôn rồi sinh con!!)
(*hint: những cảnh tình cảm, tiếp xúc thân mật)
Advertisement
Hai đương sự vẫn không hề có một chút tự giác kết hôn nào cả.
Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Làm cái nào trước?”
Advertisement
Bạc ảnh đế chỉ có thể tuân theo: “Mọi chuyện nghe theo em sắp xếp.”
“Vậy đầu tiên chúng ta đi phòng xông hơi, sau đó đi tắm suối nước nóng? Rồi đi ra massage chân kiểu Thái?”
Khương Mạn sắp xếp một cách ổn thỏa.
Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Đi thôi.”
Ngay lúc hai người đi tới phòng xông hơi, một bóng người lén la lén lút đi theo sau.
Mặc áo choàng tắm, trên đầu đội một cái mũ lưỡi chai, trên sống mũi còn có một chiếc kính màu đen, thu hút sự chú ý của các nhân viên phục vụ xung quanh.
Khương Mạn quay đầu lại nhìn một cái, người đó lập tức nép người vào một góc, tránh khỏi tầm nhìn.
Khương Mạn: “……”
Cô nhìn Bạc Hạc Hiên: “Tôi nhìn thấy một người.”
“Tôi nhìn thấy từ lâu rồi.” Bạc Hạc Hiên cau mày bất lực, đâu chỉ là nhìn thấy, vừa mới vào phòng thay đồ, đối phương đã lộ mặt ra rồi, nếu không cũng chẳng tốn nhiều thời gian đến thế mới bước ra ……
Khương Mạn không biết nên khóc hay nên cười.
Đợi khi tới phòng xông hơi, nhiệt độ ở bên trong khỏi cần nói cũng biết, Bạc Hạc Hiên cởi áo choàng tắm, Khương Mạn nhìn thấy anh mặc trên người một chiếc quần đùi màu đen, cô trợn trừng mắt.
“Cái quần đùi này ở đâu ra vậy? Cái tôi tặng anh đâu?”
Bạc Hạc Hiên thở dài bất lực: “Lúc nãy ở phòng thay đồ bị người ta cướp mất……”
(Bạc thần giả dối quá nha! Ngại không dám mặc thì cứ nói thẳng, mọi người đều có thể thông cảm mà hahahahaha——)
(Không dám tưởng tượng chiếc quần bơi màu đỏ đó mà mặc lên thì trông như thế nào, Bạc thần biết quay đầu là bờ thế là tốt đấy!)
(Tôi không quan tâm cái quần bơi gì hết, tôi chỉ quan tâm những vết trên người Bạc thần kia là cái quỷ gì vậy?)
(Bạc thần bị đánh sao? Sao mà nhiều vết tím vậy??)
Khóe miệng Khương Mạn giật giật, nhìn vào góc, chỉ nói hai từ: “Ra đây!”
Một giây sau, một thân hình cao to lọt vào ống kính.
Khương Nhuệ Trạch cởi mũ, tháo kính đen, vênh váo đi tới, trực tiếp chen vào giữa hai người, nét mặt không thân thiện nhìn Bạc Hạc Hiên:
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Đỉnh thật, cả màn hình đều là hint, ship CP mà không chế hint* thì làm gì! Kết hôn đi! Lập tức kết hôn rồi sinh con!!) (*hint: những cảnh tình cảm, tiếp xúc thân mật) AdvertisementHai đương sự vẫn không hề có một chút tự giác kết hôn nào cả. Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Làm cái nào trước?” AdvertisementBạc ảnh đế chỉ có thể tuân theo: “Mọi chuyện nghe theo em sắp xếp.” “Vậy đầu tiên chúng ta đi phòng xông hơi, sau đó đi tắm suối nước nóng? Rồi đi ra massage chân kiểu Thái?” Khương Mạn sắp xếp một cách ổn thỏa. Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Đi thôi.” Ngay lúc hai người đi tới phòng xông hơi, một bóng người lén la lén lút đi theo sau. Mặc áo choàng tắm, trên đầu đội một cái mũ lưỡi chai, trên sống mũi còn có một chiếc kính màu đen, thu hút sự chú ý của các nhân viên phục vụ xung quanh. Khương Mạn quay đầu lại nhìn một cái, người đó lập tức nép người vào một góc, tránh khỏi tầm nhìn. Khương Mạn: “……” Cô nhìn Bạc Hạc Hiên: “Tôi nhìn thấy một người.” “Tôi nhìn thấy từ lâu rồi.” Bạc Hạc Hiên cau mày bất lực, đâu chỉ là nhìn thấy, vừa mới vào phòng thay đồ, đối phương đã lộ mặt ra rồi, nếu không cũng chẳng tốn nhiều thời gian đến thế mới bước ra …… Khương Mạn không biết nên khóc hay nên cười. Đợi khi tới phòng xông hơi, nhiệt độ ở bên trong khỏi cần nói cũng biết, Bạc Hạc Hiên cởi áo choàng tắm, Khương Mạn nhìn thấy anh mặc trên người một chiếc quần đùi màu đen, cô trợn trừng mắt. “Cái quần đùi này ở đâu ra vậy? Cái tôi tặng anh đâu?” Bạc Hạc Hiên thở dài bất lực: “Lúc nãy ở phòng thay đồ bị người ta cướp mất……” (Bạc thần giả dối quá nha! Ngại không dám mặc thì cứ nói thẳng, mọi người đều có thể thông cảm mà hahahahaha——) (Không dám tưởng tượng chiếc quần bơi màu đỏ đó mà mặc lên thì trông như thế nào, Bạc thần biết quay đầu là bờ thế là tốt đấy!) (Tôi không quan tâm cái quần bơi gì hết, tôi chỉ quan tâm những vết trên người Bạc thần kia là cái quỷ gì vậy?) (Bạc thần bị đánh sao? Sao mà nhiều vết tím vậy??) Khóe miệng Khương Mạn giật giật, nhìn vào góc, chỉ nói hai từ: “Ra đây!” Một giây sau, một thân hình cao to lọt vào ống kính. Khương Nhuệ Trạch cởi mũ, tháo kính đen, vênh váo đi tới, trực tiếp chen vào giữa hai người, nét mặt không thân thiện nhìn Bạc Hạc Hiên: