Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 454
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi chỉ không ở công ty ba ngày, mà các ông đã loạn thành một đống.” Bạc Thiên Y khụ một tiếng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, “Tôi hoài nghi mấy cái lý lịch bóng bẩy của các vị, hay quên hết não ở nhà rồi –” AdvertisementCô vừa nói xong thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Bạc Thiên Y cau mày, mặc kệ không để ý thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Đang định mắng một câu thì bên ngoài lại vang lên tiếng mở khoá. Bạc Thiên Y nhíu mày, cửa thư phòng của cô dùng khoá thông minh, chỉ có thể quét con ngươi hoặc vân tay. Có thể mở được cửa thư phòng ngoài bản thân và…… AdvertisementNhững người đang họp với cô lần đầu thấy biểu tình bối rối hoảng loạn của con nhóc này. Một giây sau thì họ nghe thấy giọng nói thâm trầm của đàn ông. “Bạc Thiên Y, còn muốn sống nữa không?” Bạc Thiên Y dừng cuộc họp lại, hoảng loạn nhìn về phía người đàn ông đứng ở cửa: “Anh…..” Bạc Hạc Hiên bước nhanh qua, quét mắt nhìn tay trái của cô. Lý Mộ cũng vội vàng đi vào, đằng sau là bác sĩ và y tá. Mặt Bạc Thiên Y méo xệch, giọng điệu nghiêm nghị: “Lý Mộ, anh gọi cho anh tôi đúng không?” Lý Mộ mím môi: “Giám đốc Bạc tự ý chạy ra khỏi bệnh viện, còn trốn vào trong thư phòng, tôi đành nhờ Bạc tổng qua giúp.” Lý Mộ nói xong thì chuẩn bị đi lên đẩy xe lăn. Bạc Hiên Y kích động hét lên, “Đừng có đụng vào tôi.” “Vẫn còn có sức mắng người, không cần giúp nó đâu.” Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nhìn qua: “Muốn anh phải mời nữa à?” Bạc Thiên Y mím môi, nhấn nút trên chiếc xe lăn hiện đại, mặt mũi không tình nguyện đi ra sofa ở phòng khách. Cô muốn tự mình ngồi lên ghế, nhưng trong người đang có bệnh, lại thêm tay đang cắm kim, nếu làm vậy sẽ cực kỳ mất sức. Tính cách của cô cứng đầu, không chịu để ai giúp đỡ. Bạc Hạc Hiên nhìn thấy em mình như vậy thì đưa tay qua sốc nách nhấc cô lên. Giống như một người bố đang bế con mình. Mặc dù Bạc Thiên Y bị cắt cụt chân nhưng về phương diện khác….Vẫn giống một thiếu nữ đang trong thời kỳ nổi loạn. Đương nhiên cô cũng sợ sệt khi ở trước mặt anh trai mình, ở tập đoàn Đế Quốc, mọi người đều phải sợ con quỷ nhỏ này. Vậy mà bây giờ khung cảnh này có chút buồn cười. “Anh!!” Bạc Thiên Y dựng hết cả tóc gáy lên. “Làm sao? Em còn biết xấu hổ à?” Bạc Hạc Hiên vô cảm nhìn em mình: “Hai mươi tuổi rồi bị bệnh còn giấu giếm, còn trốn bệnh viện?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tôi chỉ không ở công ty ba ngày, mà các ông đã loạn thành một đống.”
Bạc Thiên Y khụ một tiếng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, “Tôi hoài nghi mấy cái lý lịch bóng bẩy của các vị, hay quên hết não ở nhà rồi –”
Advertisement
Cô vừa nói xong thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Bạc Thiên Y cau mày, mặc kệ không để ý thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Đang định mắng một câu thì bên ngoài lại vang lên tiếng mở khoá.
Bạc Thiên Y nhíu mày, cửa thư phòng của cô dùng khoá thông minh, chỉ có thể quét con ngươi hoặc vân tay. Có thể mở được cửa thư phòng ngoài bản thân và……
Advertisement
Những người đang họp với cô lần đầu thấy biểu tình bối rối hoảng loạn của con nhóc này.
Một giây sau thì họ nghe thấy giọng nói thâm trầm của đàn ông.
“Bạc Thiên Y, còn muốn sống nữa không?”
Bạc Thiên Y dừng cuộc họp lại, hoảng loạn nhìn về phía người đàn ông đứng ở cửa: “Anh…..”
Bạc Hạc Hiên bước nhanh qua, quét mắt nhìn tay trái của cô. Lý Mộ cũng vội vàng đi vào, đằng sau là bác sĩ và y tá.
Mặt Bạc Thiên Y méo xệch, giọng điệu nghiêm nghị: “Lý Mộ, anh gọi cho anh tôi đúng không?”
Lý Mộ mím môi: “Giám đốc Bạc tự ý chạy ra khỏi bệnh viện, còn trốn vào trong thư phòng, tôi đành nhờ Bạc tổng qua giúp.”
Lý Mộ nói xong thì chuẩn bị đi lên đẩy xe lăn.
Bạc Hiên Y kích động hét lên, “Đừng có đụng vào tôi.”
“Vẫn còn có sức mắng người, không cần giúp nó đâu.”
Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nhìn qua: “Muốn anh phải mời nữa à?”
Bạc Thiên Y mím môi, nhấn nút trên chiếc xe lăn hiện đại, mặt mũi không tình nguyện đi ra sofa ở phòng khách. Cô muốn tự mình ngồi lên ghế, nhưng trong người đang có bệnh, lại thêm tay đang cắm kim, nếu làm vậy sẽ cực kỳ mất sức.
Tính cách của cô cứng đầu, không chịu để ai giúp đỡ. Bạc Hạc Hiên nhìn thấy em mình như vậy thì đưa tay qua sốc nách nhấc cô lên. Giống như một người bố đang bế con mình.
Mặc dù Bạc Thiên Y bị cắt cụt chân nhưng về phương diện khác….Vẫn giống một thiếu nữ đang trong thời kỳ nổi loạn. Đương nhiên cô cũng sợ sệt khi ở trước mặt anh trai mình, ở tập đoàn Đế Quốc, mọi người đều phải sợ con quỷ nhỏ này.
Vậy mà bây giờ khung cảnh này có chút buồn cười.
“Anh!!” Bạc Thiên Y dựng hết cả tóc gáy lên.
“Làm sao? Em còn biết xấu hổ à?” Bạc Hạc Hiên vô cảm nhìn em mình: “Hai mươi tuổi rồi bị bệnh còn giấu giếm, còn trốn bệnh viện?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi chỉ không ở công ty ba ngày, mà các ông đã loạn thành một đống.” Bạc Thiên Y khụ một tiếng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, “Tôi hoài nghi mấy cái lý lịch bóng bẩy của các vị, hay quên hết não ở nhà rồi –” AdvertisementCô vừa nói xong thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Bạc Thiên Y cau mày, mặc kệ không để ý thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Đang định mắng một câu thì bên ngoài lại vang lên tiếng mở khoá. Bạc Thiên Y nhíu mày, cửa thư phòng của cô dùng khoá thông minh, chỉ có thể quét con ngươi hoặc vân tay. Có thể mở được cửa thư phòng ngoài bản thân và…… AdvertisementNhững người đang họp với cô lần đầu thấy biểu tình bối rối hoảng loạn của con nhóc này. Một giây sau thì họ nghe thấy giọng nói thâm trầm của đàn ông. “Bạc Thiên Y, còn muốn sống nữa không?” Bạc Thiên Y dừng cuộc họp lại, hoảng loạn nhìn về phía người đàn ông đứng ở cửa: “Anh…..” Bạc Hạc Hiên bước nhanh qua, quét mắt nhìn tay trái của cô. Lý Mộ cũng vội vàng đi vào, đằng sau là bác sĩ và y tá. Mặt Bạc Thiên Y méo xệch, giọng điệu nghiêm nghị: “Lý Mộ, anh gọi cho anh tôi đúng không?” Lý Mộ mím môi: “Giám đốc Bạc tự ý chạy ra khỏi bệnh viện, còn trốn vào trong thư phòng, tôi đành nhờ Bạc tổng qua giúp.” Lý Mộ nói xong thì chuẩn bị đi lên đẩy xe lăn. Bạc Hiên Y kích động hét lên, “Đừng có đụng vào tôi.” “Vẫn còn có sức mắng người, không cần giúp nó đâu.” Bạc Hạc Hiên lạnh lùng nhìn qua: “Muốn anh phải mời nữa à?” Bạc Thiên Y mím môi, nhấn nút trên chiếc xe lăn hiện đại, mặt mũi không tình nguyện đi ra sofa ở phòng khách. Cô muốn tự mình ngồi lên ghế, nhưng trong người đang có bệnh, lại thêm tay đang cắm kim, nếu làm vậy sẽ cực kỳ mất sức. Tính cách của cô cứng đầu, không chịu để ai giúp đỡ. Bạc Hạc Hiên nhìn thấy em mình như vậy thì đưa tay qua sốc nách nhấc cô lên. Giống như một người bố đang bế con mình. Mặc dù Bạc Thiên Y bị cắt cụt chân nhưng về phương diện khác….Vẫn giống một thiếu nữ đang trong thời kỳ nổi loạn. Đương nhiên cô cũng sợ sệt khi ở trước mặt anh trai mình, ở tập đoàn Đế Quốc, mọi người đều phải sợ con quỷ nhỏ này. Vậy mà bây giờ khung cảnh này có chút buồn cười. “Anh!!” Bạc Thiên Y dựng hết cả tóc gáy lên. “Làm sao? Em còn biết xấu hổ à?” Bạc Hạc Hiên vô cảm nhìn em mình: “Hai mươi tuổi rồi bị bệnh còn giấu giếm, còn trốn bệnh viện?”