Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 458

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh Trạch!” Tề Tư Miểu gọi một câu, sau đó bước tới bên cạnh. “Anh Trạch anh tới sao không nói với em một câu, em tiếp đãi không chu đáo rồi, không để anh phải đợi lâu chứ.”  “Không có gì đâu, đến đây xem xe.”  AdvertisementGiọng Khương Nhuệ Trạch lạnh lùng chả thèm nhìn hắn lấy một cái, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm em mình, giọng lại dịu dàng như uống mật ong: “Ăn đủ không? Không đủ anh đi cắt thêm mấy quả nữa?”  “Đủ rồi, để dành bụng tối còn ăn lẩu.”  AdvertisementKhương Mạn đánh chén sạch sẽ đĩa hoa quả, ngẩng đầu nhìn Tề Tư Miểu đang phát ngốc trước mặt, lễ phép hỏi một câu: “Anh này là?”  “À……Anh anh….. là Tề Tư Miểu, em gọi anh là Tề Nhị là được, anh nhỏ tuổi hơn anh Trạch, em…..em là Khương võ thần à!”  Tề Tư Miểu không cao, cùng lắm 1m73, còn thấp hơn Khương Mạn một chút, ngoại hình không có gì đặc biệt nhưng hai mắt sáng thông minh lanh lợi.   Lúc này anh ta thực sự kích động, đầu tiên là thắc mắc sao Khương Nhuệ Trạch thay đổi tính cách, phải biết vị lão gia đây làm gì biết phân biệt nam nữ, hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc. Trước đây bao nhiêu thiếu nữ cố gắng tiếp cận anh ta, anh ta trực tiếp túm cổ ném ra ngoài.   Tề Tư Miểu vẫn còn đang thắc mắc vị nữ bồ tát nào có uy lực trị được vị lão gia quái gở này vậy, thế là nhìn thấy khuôn mặt của Khương Mạn anh ta liền sững sờ.   Khương Mạn đứng dậy lễ phép giơ tay ra: “Chào anh, tôi là Khương Mạn.”  Tề Tư Miểu hít một hơi đang muốn bắt tay, thì bên cạnh có một bàn tay cứng như sắt bắt lấy tay anh.   “Chào hỏi là được rồi, còn đụng tay đụng chân làm gì!”  Tề Tư Miểu khụ một tiếng, bị Khương Nhuệ Trạch dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm, lông tơ trên người dựng hết cả lên. Chỉ là bắt tay thôi mà?  Anh ta liếc nhìn hai người chợt tỉnh ngộ, ồ một tiếng rồi cười cười hối lỗi: “Là em không hiểu chuyện.”  Khương Nhuệ Trạch thấy ánh mắt và ngữ khí của thằng ôn này rất quen thuộc, giống như…..Lúc em gái mình nghi ngờ đạo đức giữa mình và Hạc Hiên.   Ngay lập tức Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lực trên tay mạnh thêm vài phần.   “Ái ái, đau đau đau! Anh Trạch anh muốn bóp gãy tay em à!”  “Mày hiểu cái chó gì! Tao cảnh cáo mày thằng ôn con đừng có nghĩ lung tung, cô ấy là……”  Khương Nhuệ Trạch định nói hai chữ ‘em gái’ nhưng sợ Khương Mạn không vui, đến miệng lại sửa thành: “Cô ấy là tiểu tổ tông nhà tao!”  Tề Tư Miểu càng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm.  Khương Mạn nhìn anh ta một cái, bất lực lắc đầu nói: “Anh ấy là anh trai tôi.”   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Anh Trạch!” Tề Tư Miểu gọi một câu, sau đó bước tới bên cạnh. “Anh Trạch anh tới sao không nói với em một câu, em tiếp đãi không chu đáo rồi, không để anh phải đợi lâu chứ.”  

“Không có gì đâu, đến đây xem xe.”  

Advertisement

Giọng Khương Nhuệ Trạch lạnh lùng chả thèm nhìn hắn lấy một cái, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm em mình, giọng lại dịu dàng như uống mật ong: “Ăn đủ không? Không đủ anh đi cắt thêm mấy quả nữa?”  

“Đủ rồi, để dành bụng tối còn ăn lẩu.”  

Advertisement

Khương Mạn đánh chén sạch sẽ đĩa hoa quả, ngẩng đầu nhìn Tề Tư Miểu đang phát ngốc trước mặt, lễ phép hỏi một câu: “Anh này là?”  

“À……Anh anh….. là Tề Tư Miểu, em gọi anh là Tề Nhị là được, anh nhỏ tuổi hơn anh Trạch, em…..em là Khương võ thần à!”  

Tề Tư Miểu không cao, cùng lắm 1m73, còn thấp hơn Khương Mạn một chút, ngoại hình không có gì đặc biệt nhưng hai mắt sáng thông minh lanh lợi.   

Lúc này anh ta thực sự kích động, đầu tiên là thắc mắc sao Khương Nhuệ Trạch thay đổi tính cách, phải biết vị lão gia đây làm gì biết phân biệt nam nữ, hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc. Trước đây bao nhiêu thiếu nữ cố gắng tiếp cận anh ta, anh ta trực tiếp túm cổ ném ra ngoài.   

Tề Tư Miểu vẫn còn đang thắc mắc vị nữ bồ tát nào có uy lực trị được vị lão gia quái gở này vậy, thế là nhìn thấy khuôn mặt của Khương Mạn anh ta liền sững sờ.   

Khương Mạn đứng dậy lễ phép giơ tay ra: “Chào anh, tôi là Khương Mạn.”  

Tề Tư Miểu hít một hơi đang muốn bắt tay, thì bên cạnh có một bàn tay cứng như sắt bắt lấy tay anh.   

“Chào hỏi là được rồi, còn đụng tay đụng chân làm gì!”  

Tề Tư Miểu khụ một tiếng, bị Khương Nhuệ Trạch dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm, lông tơ trên người dựng hết cả lên. Chỉ là bắt tay thôi mà?  

Anh ta liếc nhìn hai người chợt tỉnh ngộ, ồ một tiếng rồi cười cười hối lỗi: “Là em không hiểu chuyện.”  

Khương Nhuệ Trạch thấy ánh mắt và ngữ khí của thằng ôn này rất quen thuộc, giống như…..Lúc em gái mình nghi ngờ đạo đức giữa mình và Hạc Hiên.   

Ngay lập tức Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lực trên tay mạnh thêm vài phần.   

“Ái ái, đau đau đau! Anh Trạch anh muốn bóp gãy tay em à!”  

“Mày hiểu cái chó gì! Tao cảnh cáo mày thằng ôn con đừng có nghĩ lung tung, cô ấy là……”  

Khương Nhuệ Trạch định nói hai chữ ‘em gái’ nhưng sợ Khương Mạn không vui, đến miệng lại sửa thành: “Cô ấy là tiểu tổ tông nhà tao!”  

Tề Tư Miểu càng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm.  

Khương Mạn nhìn anh ta một cái, bất lực lắc đầu nói: “Anh ấy là anh trai tôi.”   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh Trạch!” Tề Tư Miểu gọi một câu, sau đó bước tới bên cạnh. “Anh Trạch anh tới sao không nói với em một câu, em tiếp đãi không chu đáo rồi, không để anh phải đợi lâu chứ.”  “Không có gì đâu, đến đây xem xe.”  AdvertisementGiọng Khương Nhuệ Trạch lạnh lùng chả thèm nhìn hắn lấy một cái, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm em mình, giọng lại dịu dàng như uống mật ong: “Ăn đủ không? Không đủ anh đi cắt thêm mấy quả nữa?”  “Đủ rồi, để dành bụng tối còn ăn lẩu.”  AdvertisementKhương Mạn đánh chén sạch sẽ đĩa hoa quả, ngẩng đầu nhìn Tề Tư Miểu đang phát ngốc trước mặt, lễ phép hỏi một câu: “Anh này là?”  “À……Anh anh….. là Tề Tư Miểu, em gọi anh là Tề Nhị là được, anh nhỏ tuổi hơn anh Trạch, em…..em là Khương võ thần à!”  Tề Tư Miểu không cao, cùng lắm 1m73, còn thấp hơn Khương Mạn một chút, ngoại hình không có gì đặc biệt nhưng hai mắt sáng thông minh lanh lợi.   Lúc này anh ta thực sự kích động, đầu tiên là thắc mắc sao Khương Nhuệ Trạch thay đổi tính cách, phải biết vị lão gia đây làm gì biết phân biệt nam nữ, hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc. Trước đây bao nhiêu thiếu nữ cố gắng tiếp cận anh ta, anh ta trực tiếp túm cổ ném ra ngoài.   Tề Tư Miểu vẫn còn đang thắc mắc vị nữ bồ tát nào có uy lực trị được vị lão gia quái gở này vậy, thế là nhìn thấy khuôn mặt của Khương Mạn anh ta liền sững sờ.   Khương Mạn đứng dậy lễ phép giơ tay ra: “Chào anh, tôi là Khương Mạn.”  Tề Tư Miểu hít một hơi đang muốn bắt tay, thì bên cạnh có một bàn tay cứng như sắt bắt lấy tay anh.   “Chào hỏi là được rồi, còn đụng tay đụng chân làm gì!”  Tề Tư Miểu khụ một tiếng, bị Khương Nhuệ Trạch dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm, lông tơ trên người dựng hết cả lên. Chỉ là bắt tay thôi mà?  Anh ta liếc nhìn hai người chợt tỉnh ngộ, ồ một tiếng rồi cười cười hối lỗi: “Là em không hiểu chuyện.”  Khương Nhuệ Trạch thấy ánh mắt và ngữ khí của thằng ôn này rất quen thuộc, giống như…..Lúc em gái mình nghi ngờ đạo đức giữa mình và Hạc Hiên.   Ngay lập tức Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lực trên tay mạnh thêm vài phần.   “Ái ái, đau đau đau! Anh Trạch anh muốn bóp gãy tay em à!”  “Mày hiểu cái chó gì! Tao cảnh cáo mày thằng ôn con đừng có nghĩ lung tung, cô ấy là……”  Khương Nhuệ Trạch định nói hai chữ ‘em gái’ nhưng sợ Khương Mạn không vui, đến miệng lại sửa thành: “Cô ấy là tiểu tổ tông nhà tao!”  Tề Tư Miểu càng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm.  Khương Mạn nhìn anh ta một cái, bất lực lắc đầu nói: “Anh ấy là anh trai tôi.”   

Chương 458