Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 490
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô uống một ngụm nước nóng, nhiệt độ vừa phải, không bị bỏng miệng. Bạc Hạc Hiên nghiêng đầu nhìn cô, một tay khác chống cằm, ý cười trên mặt không giảm. AdvertisementKhương Mạn gương mặt bình tĩnh, chỉ có hơi thở là hơi rối loạn. Cô đặt cốc nước xuống, hít sâu một hơi, nói thẳng vào vấn đề: “Đại Ngọc có phải là bán đứng tôi rồi không?” AdvertisementBạc Hạc Hiên nụ cười càng đậm hơi, cố ý giả bộ thắc mắc nói: “Bán cái gì?” “Kỹ năng diễn xuất của anh có chút tụt giảm rồi đấy.” Khương Mạn cắn chặt răng. Bạc Hạc Hiên nhịn cười nói: “Cô ấy mật báo tin tức, nếu như tôi không chút do dự mà bán đứng cô ấy, thì chẳng phải là hơi thiếu nghĩa khí rồi hay sao.” Khương Mạn trợn trắng mắt. Lại uống một ngụm nước to. Tôn Đại Ngọc cô là đồ quỷ bán đứng anh em! “Xấu hổ rồi à?” Tiếng người đàn ông vang lên bên tai trầm thấp. Làm tai của Khương Mạn nóng bừng. Cô vô thức rụt người ra sau, lại chợt cảm thấy bản thân không được hèn yếu như thế, lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc, thẳng thắn nhìn Bạc Hạc Hiên. “Được rồi, nếu đã bại lộ rồi thì tôi cũng không giả vờ nữa.” Dáng vẻ nghiêm túc này của cô lại khiến Bạc Hạc Hiên có chút ngạc nhiên. Bất giác nhìn cái đầu bóng dầu của cô, chuẩn bị tâm lí nghe cô nói mấy câu kỳ quái. Khương Mạn sắc mặt nghiêm túc: “Đều là người trưởng thành hơn hai mươi tuổi rồi, chúng ta cũng không cần tỏ vẻ giả dối làm gì.” Bạc Hạc Hiên gật đầu, ngoắc tay. Tới đi, bắt đầu buổi biểu diễn của em nào. Khương Mạn hắng giọng, hạ giọng nói: “Theo quan điểm sinh học, sau khi tinh thần trưởng thành, bản năng sinh học sẽ thúc đẩy con người bước vào giai đoạn h@m muốn đầu tiên, và sau đó dưới tác động của các hormone khác nhau của con người, nó sẽ bước vào giai đoạn thứ hai. ……” Cô đang nói chợt ngừng lại, thăm dò: “Tôi nói mấy lời này, anh nghe hiểu không?” Bạc Hạc Hiên day day trán, “Phenylethylamine tiết ra k*ch th*ch vỏ não tạo ra cảm giác phóng điện, có thể tương ứng với lớp h@m muốn đầu tiên, thường được gọi là cuộc gọi đến.” “Theo thuật ngữ văn học, nó là sự thu hút khác giới, phải không??” Khương Mạn: “……” Khóe môi cô giựt giựt: “Anh là học sinh xuất sắc à?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô uống một ngụm nước nóng, nhiệt độ vừa phải, không bị bỏng miệng.
Bạc Hạc Hiên nghiêng đầu nhìn cô, một tay khác chống cằm, ý cười trên mặt không giảm.
Advertisement
Khương Mạn gương mặt bình tĩnh, chỉ có hơi thở là hơi rối loạn.
Cô đặt cốc nước xuống, hít sâu một hơi, nói thẳng vào vấn đề: “Đại Ngọc có phải là bán đứng tôi rồi không?”
Advertisement
Bạc Hạc Hiên nụ cười càng đậm hơi, cố ý giả bộ thắc mắc nói: “Bán cái gì?”
“Kỹ năng diễn xuất của anh có chút tụt giảm rồi đấy.” Khương Mạn cắn chặt răng.
Bạc Hạc Hiên nhịn cười nói: “Cô ấy mật báo tin tức, nếu như tôi không chút do dự mà bán đứng cô ấy, thì chẳng phải là hơi thiếu nghĩa khí rồi hay sao.”
Khương Mạn trợn trắng mắt. Lại uống một ngụm nước to.
Tôn Đại Ngọc cô là đồ quỷ bán đứng anh em!
“Xấu hổ rồi à?” Tiếng người đàn ông vang lên bên tai trầm thấp.
Làm tai của Khương Mạn nóng bừng.
Cô vô thức rụt người ra sau, lại chợt cảm thấy bản thân không được hèn yếu như thế, lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc, thẳng thắn nhìn Bạc Hạc Hiên.
“Được rồi, nếu đã bại lộ rồi thì tôi cũng không giả vờ nữa.”
Dáng vẻ nghiêm túc này của cô lại khiến Bạc Hạc Hiên có chút ngạc nhiên.
Bất giác nhìn cái đầu bóng dầu của cô, chuẩn bị tâm lí nghe cô nói mấy câu kỳ quái.
Khương Mạn sắc mặt nghiêm túc: “Đều là người trưởng thành hơn hai mươi tuổi rồi, chúng ta cũng không cần tỏ vẻ giả dối làm gì.”
Bạc Hạc Hiên gật đầu, ngoắc tay.
Tới đi, bắt đầu buổi biểu diễn của em nào.
Khương Mạn hắng giọng, hạ giọng nói: “Theo quan điểm sinh học, sau khi tinh thần trưởng thành, bản năng sinh học sẽ thúc đẩy con người bước vào giai đoạn h@m muốn đầu tiên, và sau đó dưới tác động của các hormone khác nhau của con người, nó sẽ bước vào giai đoạn thứ hai. ……”
Cô đang nói chợt ngừng lại, thăm dò: “Tôi nói mấy lời này, anh nghe hiểu không?”
Bạc Hạc Hiên day day trán, “Phenylethylamine tiết ra k*ch th*ch vỏ não tạo ra cảm giác phóng điện, có thể tương ứng với lớp h@m muốn đầu tiên, thường được gọi là cuộc gọi đến.”
“Theo thuật ngữ văn học, nó là sự thu hút khác giới, phải không??”
Khương Mạn: “……”
Khóe môi cô giựt giựt: “Anh là học sinh xuất sắc à?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô uống một ngụm nước nóng, nhiệt độ vừa phải, không bị bỏng miệng. Bạc Hạc Hiên nghiêng đầu nhìn cô, một tay khác chống cằm, ý cười trên mặt không giảm. AdvertisementKhương Mạn gương mặt bình tĩnh, chỉ có hơi thở là hơi rối loạn. Cô đặt cốc nước xuống, hít sâu một hơi, nói thẳng vào vấn đề: “Đại Ngọc có phải là bán đứng tôi rồi không?” AdvertisementBạc Hạc Hiên nụ cười càng đậm hơi, cố ý giả bộ thắc mắc nói: “Bán cái gì?” “Kỹ năng diễn xuất của anh có chút tụt giảm rồi đấy.” Khương Mạn cắn chặt răng. Bạc Hạc Hiên nhịn cười nói: “Cô ấy mật báo tin tức, nếu như tôi không chút do dự mà bán đứng cô ấy, thì chẳng phải là hơi thiếu nghĩa khí rồi hay sao.” Khương Mạn trợn trắng mắt. Lại uống một ngụm nước to. Tôn Đại Ngọc cô là đồ quỷ bán đứng anh em! “Xấu hổ rồi à?” Tiếng người đàn ông vang lên bên tai trầm thấp. Làm tai của Khương Mạn nóng bừng. Cô vô thức rụt người ra sau, lại chợt cảm thấy bản thân không được hèn yếu như thế, lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc, thẳng thắn nhìn Bạc Hạc Hiên. “Được rồi, nếu đã bại lộ rồi thì tôi cũng không giả vờ nữa.” Dáng vẻ nghiêm túc này của cô lại khiến Bạc Hạc Hiên có chút ngạc nhiên. Bất giác nhìn cái đầu bóng dầu của cô, chuẩn bị tâm lí nghe cô nói mấy câu kỳ quái. Khương Mạn sắc mặt nghiêm túc: “Đều là người trưởng thành hơn hai mươi tuổi rồi, chúng ta cũng không cần tỏ vẻ giả dối làm gì.” Bạc Hạc Hiên gật đầu, ngoắc tay. Tới đi, bắt đầu buổi biểu diễn của em nào. Khương Mạn hắng giọng, hạ giọng nói: “Theo quan điểm sinh học, sau khi tinh thần trưởng thành, bản năng sinh học sẽ thúc đẩy con người bước vào giai đoạn h@m muốn đầu tiên, và sau đó dưới tác động của các hormone khác nhau của con người, nó sẽ bước vào giai đoạn thứ hai. ……” Cô đang nói chợt ngừng lại, thăm dò: “Tôi nói mấy lời này, anh nghe hiểu không?” Bạc Hạc Hiên day day trán, “Phenylethylamine tiết ra k*ch th*ch vỏ não tạo ra cảm giác phóng điện, có thể tương ứng với lớp h@m muốn đầu tiên, thường được gọi là cuộc gọi đến.” “Theo thuật ngữ văn học, nó là sự thu hút khác giới, phải không??” Khương Mạn: “……” Khóe môi cô giựt giựt: “Anh là học sinh xuất sắc à?”