Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 492
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên ánh mắt hơi tối xuống, “Trên mạng có một câu như này: Tình yêu không lấy kết hôn làm mục đích thì gọi là giở trò lưu manh.” Khương Mạn mím môi: “Vậy thì chúng ta tiêu diệt tận gốc vấn đề đi, không yêu đương, không kết hôn.” Advertisement“Chỉ giở trò lưu manh à?” Bạc Hạc Hiên nheo mắt. Khương Mạn nhăn mày, nheo mắt: “Năng lực đọc hiểu của anh có chút vấn đề đấy.” Bạc Hạc Hiên giống như không nghe thấy, tự mình nói tiếp: “Chỉ giở trò lưu manh cũng không phải là không thể, tôi thì sao cũng được.” AdvertisementKhương Mạn: “……” Cô miệng đắng lưỡi khô, muốn uống nước, đang định lấy cốc nước. Chiếc cốc bị Bạc Hạc Hiên dịch ra xa. “Phụ nữ cặn bã giở trò lưu manh thì không xứng đáng được uống nước.” Anh nói xong, liếc nhìn Khương Mạn một cái, dáng vẻ khinh bỉ: “Xấu xa.” “Tôi đang nói lý lẽ với anh đấy.” Khương Mạn cau mày: “Tính sinh vật học của con người quyết định ‘tình yêu’, điều này vô cùng viển vông và giả dối, khi bị k1ch thích bởi hormone ta sẽ có được sự vui vẻ và rung động ngắn ngủi, ngưng sau khi cơn k1ch thích qua đi rồi thì sao?” Cô lắc đầu: “Chúng ta cần phân tích một cách lý trí, nhìn nhận sự việc từ góc độ khoa học.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô một lúc, đưa cốc nước sang: “Khát không?” Khương Mạn: “……” Thấy cô không nói gì, Bạc Hạc Hiên ngược lại bật cười ra tiếng. Khương Mạn nhăn mày: “Rốt cuộc anh có hiểu ý của tôi không?” “Hiểu chứ, nói tóm lại, em có cảm tình với tôi, nhưng em không tin vào tình yêu.” Khương Mạn ánh mắt sáng rực, không cãi lại, quả thực, cô không tin vào tình yêu. Đặc biệt là loại cảm xúc không thể kiểm soát, làm giảm trí lực! Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm tư nói: “Xem ra là tôi vẫn chưa đủ nỗ lực.” “Anh có thể đừng nỗ lực nữa……” Khương Mạn buột miệng nói, nói xong, vẻ mặt lại hoài nghi: “Anh đã từng nỗ lực sao?” Bạc Hạc Hiên lướt tay qua đầu mũi của cô, “Đồ ngốc.” “Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao?” Anh nhẹ giọng cười, đáy mắt giống như một dải ngân hà, giống như cảm khái, lại giống như tự lẩm bẩm một mình. “Em là chất dopamine mà tôi không thể tránh, và cũng là endorphin mà tôi theo đuổi.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên ánh mắt hơi tối xuống, “Trên mạng có một câu như này: Tình yêu không lấy kết hôn làm mục đích thì gọi là giở trò lưu manh.”
Khương Mạn mím môi: “Vậy thì chúng ta tiêu diệt tận gốc vấn đề đi, không yêu đương, không kết hôn.”
Advertisement
“Chỉ giở trò lưu manh à?” Bạc Hạc Hiên nheo mắt.
Khương Mạn nhăn mày, nheo mắt: “Năng lực đọc hiểu của anh có chút vấn đề đấy.”
Bạc Hạc Hiên giống như không nghe thấy, tự mình nói tiếp: “Chỉ giở trò lưu manh cũng không phải là không thể, tôi thì sao cũng được.”
Advertisement
Khương Mạn: “……”
Cô miệng đắng lưỡi khô, muốn uống nước, đang định lấy cốc nước.
Chiếc cốc bị Bạc Hạc Hiên dịch ra xa.
“Phụ nữ cặn bã giở trò lưu manh thì không xứng đáng được uống nước.”
Anh nói xong, liếc nhìn Khương Mạn một cái, dáng vẻ khinh bỉ: “Xấu xa.”
“Tôi đang nói lý lẽ với anh đấy.”
Khương Mạn cau mày: “Tính sinh vật học của con người quyết định ‘tình yêu’, điều này vô cùng viển vông và giả dối, khi bị k1ch thích bởi hormone ta sẽ có được sự vui vẻ và rung động ngắn ngủi, ngưng sau khi cơn k1ch thích qua đi rồi thì sao?”
Cô lắc đầu: “Chúng ta cần phân tích một cách lý trí, nhìn nhận sự việc từ góc độ khoa học.”
Bạc Hạc Hiên nhìn cô một lúc, đưa cốc nước sang: “Khát không?”
Khương Mạn: “……”
Thấy cô không nói gì, Bạc Hạc Hiên ngược lại bật cười ra tiếng.
Khương Mạn nhăn mày: “Rốt cuộc anh có hiểu ý của tôi không?”
“Hiểu chứ, nói tóm lại, em có cảm tình với tôi, nhưng em không tin vào tình yêu.”
Khương Mạn ánh mắt sáng rực, không cãi lại, quả thực, cô không tin vào tình yêu.
Đặc biệt là loại cảm xúc không thể kiểm soát, làm giảm trí lực!
Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm tư nói: “Xem ra là tôi vẫn chưa đủ nỗ lực.”
“Anh có thể đừng nỗ lực nữa……” Khương Mạn buột miệng nói, nói xong, vẻ mặt lại hoài nghi: “Anh đã từng nỗ lực sao?”
Bạc Hạc Hiên lướt tay qua đầu mũi của cô, “Đồ ngốc.”
“Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao?”
Anh nhẹ giọng cười, đáy mắt giống như một dải ngân hà, giống như cảm khái, lại giống như tự lẩm bẩm một mình.
“Em là chất dopamine mà tôi không thể tránh, và cũng là endorphin mà tôi theo đuổi.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên ánh mắt hơi tối xuống, “Trên mạng có một câu như này: Tình yêu không lấy kết hôn làm mục đích thì gọi là giở trò lưu manh.” Khương Mạn mím môi: “Vậy thì chúng ta tiêu diệt tận gốc vấn đề đi, không yêu đương, không kết hôn.” Advertisement“Chỉ giở trò lưu manh à?” Bạc Hạc Hiên nheo mắt. Khương Mạn nhăn mày, nheo mắt: “Năng lực đọc hiểu của anh có chút vấn đề đấy.” Bạc Hạc Hiên giống như không nghe thấy, tự mình nói tiếp: “Chỉ giở trò lưu manh cũng không phải là không thể, tôi thì sao cũng được.” AdvertisementKhương Mạn: “……” Cô miệng đắng lưỡi khô, muốn uống nước, đang định lấy cốc nước. Chiếc cốc bị Bạc Hạc Hiên dịch ra xa. “Phụ nữ cặn bã giở trò lưu manh thì không xứng đáng được uống nước.” Anh nói xong, liếc nhìn Khương Mạn một cái, dáng vẻ khinh bỉ: “Xấu xa.” “Tôi đang nói lý lẽ với anh đấy.” Khương Mạn cau mày: “Tính sinh vật học của con người quyết định ‘tình yêu’, điều này vô cùng viển vông và giả dối, khi bị k1ch thích bởi hormone ta sẽ có được sự vui vẻ và rung động ngắn ngủi, ngưng sau khi cơn k1ch thích qua đi rồi thì sao?” Cô lắc đầu: “Chúng ta cần phân tích một cách lý trí, nhìn nhận sự việc từ góc độ khoa học.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô một lúc, đưa cốc nước sang: “Khát không?” Khương Mạn: “……” Thấy cô không nói gì, Bạc Hạc Hiên ngược lại bật cười ra tiếng. Khương Mạn nhăn mày: “Rốt cuộc anh có hiểu ý của tôi không?” “Hiểu chứ, nói tóm lại, em có cảm tình với tôi, nhưng em không tin vào tình yêu.” Khương Mạn ánh mắt sáng rực, không cãi lại, quả thực, cô không tin vào tình yêu. Đặc biệt là loại cảm xúc không thể kiểm soát, làm giảm trí lực! Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm tư nói: “Xem ra là tôi vẫn chưa đủ nỗ lực.” “Anh có thể đừng nỗ lực nữa……” Khương Mạn buột miệng nói, nói xong, vẻ mặt lại hoài nghi: “Anh đã từng nỗ lực sao?” Bạc Hạc Hiên lướt tay qua đầu mũi của cô, “Đồ ngốc.” “Biểu hiện của tôi chưa đủ rõ ràng hay sao?” Anh nhẹ giọng cười, đáy mắt giống như một dải ngân hà, giống như cảm khái, lại giống như tự lẩm bẩm một mình. “Em là chất dopamine mà tôi không thể tránh, và cũng là endorphin mà tôi theo đuổi.”