Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 500

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên nói một hồi mới dừng lại: "Cậu có hiểu không?"  Mặt Khương Nhuệ Trạch thừ ra.  Advertisement( ̄ △  ̄;)???  Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới, lễ phép cười:  Advertisement"Đại học Đế Quốc có kỳ thi đại học dành cho người trưởng thành, cậu có thể tìm hiểu một chút."  Sau khi nhận được tin nhắn WeChat của Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn đã bật dậy. Cô cũng biết rằng Khương Nhuệ Trạch qua đây rồi, khi cô vừa thay quần áo xong thì chuông cửa vang lên.   Khương Nhuệ Trạch vội vàng vào cửa, đặt bữa sáng lên bàn, kéo tay Khương Mạn, nhìn từ trên xuống dưới vài lần.  "Em gái, em không sao chứ, lão Hiên không làm gì em đúng không?"  "Em thì có thể có chuyện gì được?"  Cô hất tay anh ta ra rồi đi tới bên cạnh để ăn sáng: "Anh ấy mua à? Anh ấy bảo anh mang lên à?"  Khương Nhuệ Trạch không muốn trả lời: "Không phải anh từng nhắc nhở em rồi sao? Con gái ở một mình rất nguy hiểm, sao em có thể để cậu ta qua đêm ở đây?"  "Ngộ nhỡ cậu ta có suy nghĩ bậy bạ gì thì sao..."  Khương Mạn đang ăn bánh bao, liếc mắt nhìn đối phương, cô có cảm giác chột dạ một cách kỳ lạ.  Cô thực sự muốn nói...anh... e là anh nói ngược rồi...     Rõ ràng cô mới là phần tử nguy hiểm, được chứ? Bạc Yêu Nhi ở trước mặt cô, vô cùng đẹp, đừng nói là nhìn, nghĩ cô còn không dám tới! Một khi nghĩ tới lại sợ dopamine mất kiểm soát. Ôi trời, sẽ phạt tù thấp nhất ba năm và cao nhất là mười năm đó!  "Anh yên tâm đi, em có thể xử lý được."  "Em xử lý được cái gì?" Khương Nhuệ Trạch lẩm bẩm: "Cậu ta chính là người sói."  "Vậy tối hôm qua hai người đã làm gì?"  Khương Mạn nhét sủi cảo chiên vào miệng anh ta, nhanh chóng nói: "Thảo luận học thuật."  Khương Nhuệ Trạch vui mừng khôn xiết khi được cô đút sủi cảo chiên cho. Đây là lần đầu tiên em gái làm như vậy với anh ta!  Ngay sau khi nghe thấy bốn chữ "thảo luận học thuật", lòng anh ta đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Chẳng lẽ anh ta thực sự là người có lòng dạ tiểu nhân?  Lão Hiên thực sự là một người đàn ông tử tế à?  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạc Hạc Hiên nói một hồi mới dừng lại: "Cậu có hiểu không?"  

Mặt Khương Nhuệ Trạch thừ ra.  

Advertisement

( ̄ △  ̄;)???  

Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới, lễ phép cười:  

Advertisement

"Đại học Đế Quốc có kỳ thi đại học dành cho người trưởng thành, cậu có thể tìm hiểu một chút."  

Sau khi nhận được tin nhắn WeChat của Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn đã bật dậy. Cô cũng biết rằng Khương Nhuệ Trạch qua đây rồi, khi cô vừa thay quần áo xong thì chuông cửa vang lên.   

Khương Nhuệ Trạch vội vàng vào cửa, đặt bữa sáng lên bàn, kéo tay Khương Mạn, nhìn từ trên xuống dưới vài lần.  

"Em gái, em không sao chứ, lão Hiên không làm gì em đúng không?"  

"Em thì có thể có chuyện gì được?"  

Cô hất tay anh ta ra rồi đi tới bên cạnh để ăn sáng: "Anh ấy mua à? Anh ấy bảo anh mang lên à?"  

Khương Nhuệ Trạch không muốn trả lời: "Không phải anh từng nhắc nhở em rồi sao? Con gái ở một mình rất nguy hiểm, sao em có thể để cậu ta qua đêm ở đây?"  

"Ngộ nhỡ cậu ta có suy nghĩ bậy bạ gì thì sao..."  

Khương Mạn đang ăn bánh bao, liếc mắt nhìn đối phương, cô có cảm giác chột dạ một cách kỳ lạ.  

Cô thực sự muốn nói...anh... e là anh nói ngược rồi...  

   

Rõ ràng cô mới là phần tử nguy hiểm, được chứ? Bạc Yêu Nhi ở trước mặt cô, vô cùng đẹp, đừng nói là nhìn, nghĩ cô còn không dám tới! Một khi nghĩ tới lại sợ dopamine mất kiểm soát. Ôi trời, sẽ phạt tù thấp nhất ba năm và cao nhất là mười năm đó!  

"Anh yên tâm đi, em có thể xử lý được."  

"Em xử lý được cái gì?" Khương Nhuệ Trạch lẩm bẩm: "Cậu ta chính là người sói."  

"Vậy tối hôm qua hai người đã làm gì?"  

Khương Mạn nhét sủi cảo chiên vào miệng anh ta, nhanh chóng nói: "Thảo luận học thuật."  

Khương Nhuệ Trạch vui mừng khôn xiết khi được cô đút sủi cảo chiên cho. Đây là lần đầu tiên em gái làm như vậy với anh ta!  

Ngay sau khi nghe thấy bốn chữ "thảo luận học thuật", lòng anh ta đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Chẳng lẽ anh ta thực sự là người có lòng dạ tiểu nhân?  

Lão Hiên thực sự là một người đàn ông tử tế à?  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên nói một hồi mới dừng lại: "Cậu có hiểu không?"  Mặt Khương Nhuệ Trạch thừ ra.  Advertisement( ̄ △  ̄;)???  Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới, lễ phép cười:  Advertisement"Đại học Đế Quốc có kỳ thi đại học dành cho người trưởng thành, cậu có thể tìm hiểu một chút."  Sau khi nhận được tin nhắn WeChat của Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn đã bật dậy. Cô cũng biết rằng Khương Nhuệ Trạch qua đây rồi, khi cô vừa thay quần áo xong thì chuông cửa vang lên.   Khương Nhuệ Trạch vội vàng vào cửa, đặt bữa sáng lên bàn, kéo tay Khương Mạn, nhìn từ trên xuống dưới vài lần.  "Em gái, em không sao chứ, lão Hiên không làm gì em đúng không?"  "Em thì có thể có chuyện gì được?"  Cô hất tay anh ta ra rồi đi tới bên cạnh để ăn sáng: "Anh ấy mua à? Anh ấy bảo anh mang lên à?"  Khương Nhuệ Trạch không muốn trả lời: "Không phải anh từng nhắc nhở em rồi sao? Con gái ở một mình rất nguy hiểm, sao em có thể để cậu ta qua đêm ở đây?"  "Ngộ nhỡ cậu ta có suy nghĩ bậy bạ gì thì sao..."  Khương Mạn đang ăn bánh bao, liếc mắt nhìn đối phương, cô có cảm giác chột dạ một cách kỳ lạ.  Cô thực sự muốn nói...anh... e là anh nói ngược rồi...     Rõ ràng cô mới là phần tử nguy hiểm, được chứ? Bạc Yêu Nhi ở trước mặt cô, vô cùng đẹp, đừng nói là nhìn, nghĩ cô còn không dám tới! Một khi nghĩ tới lại sợ dopamine mất kiểm soát. Ôi trời, sẽ phạt tù thấp nhất ba năm và cao nhất là mười năm đó!  "Anh yên tâm đi, em có thể xử lý được."  "Em xử lý được cái gì?" Khương Nhuệ Trạch lẩm bẩm: "Cậu ta chính là người sói."  "Vậy tối hôm qua hai người đã làm gì?"  Khương Mạn nhét sủi cảo chiên vào miệng anh ta, nhanh chóng nói: "Thảo luận học thuật."  Khương Nhuệ Trạch vui mừng khôn xiết khi được cô đút sủi cảo chiên cho. Đây là lần đầu tiên em gái làm như vậy với anh ta!  Ngay sau khi nghe thấy bốn chữ "thảo luận học thuật", lòng anh ta đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Chẳng lẽ anh ta thực sự là người có lòng dạ tiểu nhân?  Lão Hiên thực sự là một người đàn ông tử tế à?  

Chương 500