Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 510

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô cảm thấy bàn tay trái của mình bị nắm lấy, bàn tay đó mang đến cho cô một sự ấm áp quen thuộc.  Người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cô, trầm giọng cười nói:   Advertisement"Cuối cùng cũng đến kịp buổi công chiếu của chúng ta."  AdvertisementKhương Mạn cảm giác như mu bàn tay bị sao Hỏa đốt bỏng rồi.  Còn chưa kịp phản ứng, đèn trong phòng chiếu phim đã đồng loạt bật lên rồi.  Ngay lập tức, camera đã nhắm thẳng vào vị trí chủ tọa.  Hai bàn tay đang đan vào nhau của cô và Bạc Hạc Hiên trực tiếp bại lộ trước tầm mắt của công chúng.  Nói thì chậm chứ xảy ra thì nhanh, Khương Mạn lấy sức hít một hơi rồi hô lớn, nắm ngược lại tay Bạc Hạc Hiên, không ngừng lắc:  “Hay! Diễn hay lắm! Diễn xuất của anh Bạc phải nói là xuất thần nhập hóa!!”    “Vỗ tay! Nhiệt liệt vỗ tay!”   Tiếng vỗ tay trong phòng chiếu phim vang lên như sấm rền.  Truyền thông và khán giả vỗ đến rát cả tay luôn.  Khương Mạn thở phào một hơi, nụ cười sáng lạn, trong thâm tâm thì hò hét: Mình thật là nhanh trí quá mà!  Bạc Hạc Hiên dưới đáy mắt che dấu sự cưng chiều, mìm cười nhìn cô, lại có chút khinh thường, nói nhỏ chỉ hai người nghe được: “Cái đồ Yêu Nhi nhát gan.”    Khương Mạn: Anh nói cái gì cơ, em không nghe thấy!   Trong bầu không khí sôi động, MC đứng phía trước sân khấu: “Xin mời đoàn làm phim lên sân khấu!”    Sau buổi công chiếu, ba mươi phút còn lại đều là thời gian giao lưu với đoàn làm phim.  Tất cả mọi người đều ăn mặc đẹp đẽ, đặc biệt là Khương Mạn……  Dù gì thì từ lúc cô bước vào cửa đã khoác chiếc áo bông giống như con sâu, lần này không phải là màu hồng, mà đổi thành màu vàng c*t!  Màu vàng dạ quang!  Giới giải trí có hai kỳ quan lớn, một là chân của Bạc ảnh đế, hai là gu thẩm mỹ của Khương võ thần.  Cái trước là sự quyến rũ vô hình, cái sau...là sự tụt hậu của thời trang?  Ngay cả truyền thông cũng đã quen với cái cách ăn mặc của cô rồi.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô cảm thấy bàn tay trái của mình bị nắm lấy, bàn tay đó mang đến cho cô một sự ấm áp quen thuộc.  

Người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cô, trầm giọng cười nói:   

Advertisement

"Cuối cùng cũng đến kịp buổi công chiếu của chúng ta."  

Advertisement

Khương Mạn cảm giác như mu bàn tay bị sao Hỏa đốt bỏng rồi.  

Còn chưa kịp phản ứng, đèn trong phòng chiếu phim đã đồng loạt bật lên rồi.  

Ngay lập tức, camera đã nhắm thẳng vào vị trí chủ tọa.  

Hai bàn tay đang đan vào nhau của cô và Bạc Hạc Hiên trực tiếp bại lộ trước tầm mắt của công chúng.  

Nói thì chậm chứ xảy ra thì nhanh, Khương Mạn lấy sức hít một hơi rồi hô lớn, nắm ngược lại tay Bạc Hạc Hiên, không ngừng lắc:  

“Hay! Diễn hay lắm! Diễn xuất của anh Bạc phải nói là xuất thần nhập hóa!!”    

“Vỗ tay! Nhiệt liệt vỗ tay!”   

Tiếng vỗ tay trong phòng chiếu phim vang lên như sấm rền.  

Truyền thông và khán giả vỗ đến rát cả tay luôn.  

Khương Mạn thở phào một hơi, nụ cười sáng lạn, trong thâm tâm thì hò hét: Mình thật là nhanh trí quá mà!  

Bạc Hạc Hiên dưới đáy mắt che dấu sự cưng chiều, mìm cười nhìn cô, lại có chút khinh thường, nói nhỏ chỉ hai người nghe được: “Cái đồ Yêu Nhi nhát gan.”    

Khương Mạn: Anh nói cái gì cơ, em không nghe thấy!   

Trong bầu không khí sôi động, MC đứng phía trước sân khấu: “Xin mời đoàn làm phim lên sân khấu!”    

Sau buổi công chiếu, ba mươi phút còn lại đều là thời gian giao lưu với đoàn làm phim.  

Tất cả mọi người đều ăn mặc đẹp đẽ, đặc biệt là Khương Mạn……  

Dù gì thì từ lúc cô bước vào cửa đã khoác chiếc áo bông giống như con sâu, lần này không phải là màu hồng, mà đổi thành màu vàng c*t!  

Màu vàng dạ quang!  

Giới giải trí có hai kỳ quan lớn, một là chân của Bạc ảnh đế, hai là gu thẩm mỹ của Khương võ thần.  

Cái trước là sự quyến rũ vô hình, cái sau...là sự tụt hậu của thời trang?  

Ngay cả truyền thông cũng đã quen với cái cách ăn mặc của cô rồi.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô cảm thấy bàn tay trái của mình bị nắm lấy, bàn tay đó mang đến cho cô một sự ấm áp quen thuộc.  Người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cô, trầm giọng cười nói:   Advertisement"Cuối cùng cũng đến kịp buổi công chiếu của chúng ta."  AdvertisementKhương Mạn cảm giác như mu bàn tay bị sao Hỏa đốt bỏng rồi.  Còn chưa kịp phản ứng, đèn trong phòng chiếu phim đã đồng loạt bật lên rồi.  Ngay lập tức, camera đã nhắm thẳng vào vị trí chủ tọa.  Hai bàn tay đang đan vào nhau của cô và Bạc Hạc Hiên trực tiếp bại lộ trước tầm mắt của công chúng.  Nói thì chậm chứ xảy ra thì nhanh, Khương Mạn lấy sức hít một hơi rồi hô lớn, nắm ngược lại tay Bạc Hạc Hiên, không ngừng lắc:  “Hay! Diễn hay lắm! Diễn xuất của anh Bạc phải nói là xuất thần nhập hóa!!”    “Vỗ tay! Nhiệt liệt vỗ tay!”   Tiếng vỗ tay trong phòng chiếu phim vang lên như sấm rền.  Truyền thông và khán giả vỗ đến rát cả tay luôn.  Khương Mạn thở phào một hơi, nụ cười sáng lạn, trong thâm tâm thì hò hét: Mình thật là nhanh trí quá mà!  Bạc Hạc Hiên dưới đáy mắt che dấu sự cưng chiều, mìm cười nhìn cô, lại có chút khinh thường, nói nhỏ chỉ hai người nghe được: “Cái đồ Yêu Nhi nhát gan.”    Khương Mạn: Anh nói cái gì cơ, em không nghe thấy!   Trong bầu không khí sôi động, MC đứng phía trước sân khấu: “Xin mời đoàn làm phim lên sân khấu!”    Sau buổi công chiếu, ba mươi phút còn lại đều là thời gian giao lưu với đoàn làm phim.  Tất cả mọi người đều ăn mặc đẹp đẽ, đặc biệt là Khương Mạn……  Dù gì thì từ lúc cô bước vào cửa đã khoác chiếc áo bông giống như con sâu, lần này không phải là màu hồng, mà đổi thành màu vàng c*t!  Màu vàng dạ quang!  Giới giải trí có hai kỳ quan lớn, một là chân của Bạc ảnh đế, hai là gu thẩm mỹ của Khương võ thần.  Cái trước là sự quyến rũ vô hình, cái sau...là sự tụt hậu của thời trang?  Ngay cả truyền thông cũng đã quen với cái cách ăn mặc của cô rồi.  

Chương 510