Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 512

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đem ra so sánh, Tang Điềm mặc một chiếc váy thiết kế cao cấp màu đỏ hồng đứng bên cạnh, trở thành cô con gái đúng nghĩa!    Cô công chúa nhỏ của cặp vợ chồng nhà giàu!  AdvertisementKèm thêm ánh mắt giận dỗi lúc này, hoàn toàn mang lại cảm giác giống như ba mẹ tình cảm quá, con gái chỉ như hàng đính kèm ……  Trong nhóm khán giả, Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, trên mặt mang theo nụ cười đầy tự hào:  Advertisement“Rất đẹp, nhà tạo mẫu mà em chọn cho em út khá lắm, chỉ là người bên cạnh trông có hơi chướng mắt.”   Khương Vân Sênh cũng không giấu nổi ý cười: “Tiểu Mạn quả thực rất xinh đẹp, tùy tiện trang điểm ăn diện lên cũng có thể khiến quần chúng sững sờ.”   “Còn không biết đó là em gái của ai sao.”  Hai vị anh trai nhà họ Khương ngồi tự khen giống như mấy bà bán dưa ngoài chợ, chỉ có Khương-Husky là không cười nổi.  “Anh hai nghĩ gì vậy, anh cả còn cười được à? Làm cho em gái xinh đẹp như vậy, lỡ bị mấy tên thối tha nhìn trúng thì phải làm sao?”   “Các anh nhìn xem, cái dáng vẻ tên họ Bạc kia cười kìa, cái tên gian tặc này chẳng phải người tốt đẹp gì!”  Khương Lệ Sính không thèm nhìn anh ta: “Bạc Hạc Hiên quả thực là tâm tư không đơn thuần, nhưng cậu ta từng nói một câu   Khương Lệ Sính hít nhẹ một hơi, người người con gái đứng dưới ánh đèn trên sân khấu, ánh mắt dịu dàng:  “Em gái của chúng ta rất tốt, xứng đáng để được nhiều người yêu mến.”  Khương Vân Sênh ừ một tiếng, “Em ấy không phải vật sở hữu của chúng ta, hai mươi năm trước chúng ta để em ấy tự mình đối mặt với sóng gió, bây giờ đoàn tụ rồi, càng không thể dùng huyết thống để trói buộc em ấy.”   “Người thân thực sự, không nên ngăn cấm người khác quý mến em ấy, mà nên nhắm thẳng mũi dao vào những kẻ có ý đồ xấu xa với em mình!”   Khương Nhuệ Trạch nghe xong, lắp bắp nói: “Em...em cũng đâu có muốn dùng huyết thống để trói buộc em ấy, em chỉ là....”    Chỉ là muốn bảo vệ em ấy thôi……  Khương Lệ Sính nhìn em mình một cái, nhấc tay vỗ vào sau ót của nó.   Cười nói một câu: “Con trai ngốc.”  Khương Nhuệ Trạch lắc lắc đầu, làu bàu: “Cũng không đúng...nếu theo như cách nói của các anh, thì chúng ta không nên ngăn cản lão Bạc, mà nên dốc sức vun vén cho cậu ta và em gái chúng ta rồi....”  Hai vị anh trai nhà họ Khương “……”  Hai người đều không muốn nói chuyện với thằng ngốc này.  Khương Vân Sênh giữ vững nụ cười: “Nói thì dễ, làm mới khó, anh và anh cả cũng đâu phải thánh nhân.”   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đem ra so sánh, Tang Điềm mặc một chiếc váy thiết kế cao cấp màu đỏ hồng đứng bên cạnh, trở thành cô con gái đúng nghĩa!    

Cô công chúa nhỏ của cặp vợ chồng nhà giàu!  

Advertisement

Kèm thêm ánh mắt giận dỗi lúc này, hoàn toàn mang lại cảm giác giống như ba mẹ tình cảm quá, con gái chỉ như hàng đính kèm ……  

Trong nhóm khán giả, Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, trên mặt mang theo nụ cười đầy tự hào:  

Advertisement

“Rất đẹp, nhà tạo mẫu mà em chọn cho em út khá lắm, chỉ là người bên cạnh trông có hơi chướng mắt.”   

Khương Vân Sênh cũng không giấu nổi ý cười: “Tiểu Mạn quả thực rất xinh đẹp, tùy tiện trang điểm ăn diện lên cũng có thể khiến quần chúng sững sờ.”   

“Còn không biết đó là em gái của ai sao.”  

Hai vị anh trai nhà họ Khương ngồi tự khen giống như mấy bà bán dưa ngoài chợ, chỉ có Khương-Husky là không cười nổi.  

“Anh hai nghĩ gì vậy, anh cả còn cười được à? Làm cho em gái xinh đẹp như vậy, lỡ bị mấy tên thối tha nhìn trúng thì phải làm sao?”   

“Các anh nhìn xem, cái dáng vẻ tên họ Bạc kia cười kìa, cái tên gian tặc này chẳng phải người tốt đẹp gì!”  

Khương Lệ Sính không thèm nhìn anh ta: “Bạc Hạc Hiên quả thực là tâm tư không đơn thuần, nhưng cậu ta từng nói một câu   

Khương Lệ Sính hít nhẹ một hơi, người người con gái đứng dưới ánh đèn trên sân khấu, ánh mắt dịu dàng:  

“Em gái của chúng ta rất tốt, xứng đáng để được nhiều người yêu mến.”  

Khương Vân Sênh ừ một tiếng, “Em ấy không phải vật sở hữu của chúng ta, hai mươi năm trước chúng ta để em ấy tự mình đối mặt với sóng gió, bây giờ đoàn tụ rồi, càng không thể dùng huyết thống để trói buộc em ấy.”   

“Người thân thực sự, không nên ngăn cấm người khác quý mến em ấy, mà nên nhắm thẳng mũi dao vào những kẻ có ý đồ xấu xa với em mình!”   

Khương Nhuệ Trạch nghe xong, lắp bắp nói: “Em...em cũng đâu có muốn dùng huyết thống để trói buộc em ấy, em chỉ là....”    

Chỉ là muốn bảo vệ em ấy thôi……  

Khương Lệ Sính nhìn em mình một cái, nhấc tay vỗ vào sau ót của nó.   

Cười nói một câu: “Con trai ngốc.”  

Khương Nhuệ Trạch lắc lắc đầu, làu bàu: “Cũng không đúng...nếu theo như cách nói của các anh, thì chúng ta không nên ngăn cản lão Bạc, mà nên dốc sức vun vén cho cậu ta và em gái chúng ta rồi....”  

Hai vị anh trai nhà họ Khương “……”  

Hai người đều không muốn nói chuyện với thằng ngốc này.  

Khương Vân Sênh giữ vững nụ cười: “Nói thì dễ, làm mới khó, anh và anh cả cũng đâu phải thánh nhân.”   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đem ra so sánh, Tang Điềm mặc một chiếc váy thiết kế cao cấp màu đỏ hồng đứng bên cạnh, trở thành cô con gái đúng nghĩa!    Cô công chúa nhỏ của cặp vợ chồng nhà giàu!  AdvertisementKèm thêm ánh mắt giận dỗi lúc này, hoàn toàn mang lại cảm giác giống như ba mẹ tình cảm quá, con gái chỉ như hàng đính kèm ……  Trong nhóm khán giả, Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, trên mặt mang theo nụ cười đầy tự hào:  Advertisement“Rất đẹp, nhà tạo mẫu mà em chọn cho em út khá lắm, chỉ là người bên cạnh trông có hơi chướng mắt.”   Khương Vân Sênh cũng không giấu nổi ý cười: “Tiểu Mạn quả thực rất xinh đẹp, tùy tiện trang điểm ăn diện lên cũng có thể khiến quần chúng sững sờ.”   “Còn không biết đó là em gái của ai sao.”  Hai vị anh trai nhà họ Khương ngồi tự khen giống như mấy bà bán dưa ngoài chợ, chỉ có Khương-Husky là không cười nổi.  “Anh hai nghĩ gì vậy, anh cả còn cười được à? Làm cho em gái xinh đẹp như vậy, lỡ bị mấy tên thối tha nhìn trúng thì phải làm sao?”   “Các anh nhìn xem, cái dáng vẻ tên họ Bạc kia cười kìa, cái tên gian tặc này chẳng phải người tốt đẹp gì!”  Khương Lệ Sính không thèm nhìn anh ta: “Bạc Hạc Hiên quả thực là tâm tư không đơn thuần, nhưng cậu ta từng nói một câu   Khương Lệ Sính hít nhẹ một hơi, người người con gái đứng dưới ánh đèn trên sân khấu, ánh mắt dịu dàng:  “Em gái của chúng ta rất tốt, xứng đáng để được nhiều người yêu mến.”  Khương Vân Sênh ừ một tiếng, “Em ấy không phải vật sở hữu của chúng ta, hai mươi năm trước chúng ta để em ấy tự mình đối mặt với sóng gió, bây giờ đoàn tụ rồi, càng không thể dùng huyết thống để trói buộc em ấy.”   “Người thân thực sự, không nên ngăn cấm người khác quý mến em ấy, mà nên nhắm thẳng mũi dao vào những kẻ có ý đồ xấu xa với em mình!”   Khương Nhuệ Trạch nghe xong, lắp bắp nói: “Em...em cũng đâu có muốn dùng huyết thống để trói buộc em ấy, em chỉ là....”    Chỉ là muốn bảo vệ em ấy thôi……  Khương Lệ Sính nhìn em mình một cái, nhấc tay vỗ vào sau ót của nó.   Cười nói một câu: “Con trai ngốc.”  Khương Nhuệ Trạch lắc lắc đầu, làu bàu: “Cũng không đúng...nếu theo như cách nói của các anh, thì chúng ta không nên ngăn cản lão Bạc, mà nên dốc sức vun vén cho cậu ta và em gái chúng ta rồi....”  Hai vị anh trai nhà họ Khương “……”  Hai người đều không muốn nói chuyện với thằng ngốc này.  Khương Vân Sênh giữ vững nụ cười: “Nói thì dễ, làm mới khó, anh và anh cả cũng đâu phải thánh nhân.”   

Chương 512