Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 514
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn lúc này mới cầm mic, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tôi cảm thấy giữa Lâm Mặc và K, không thể nói ai thắng ai thua, mà phải nói, ngay từ đầu K và Lâm Mặc chính là kẻ thất bại” Advertisement“Ngay từ đầu phim, Lâm Mặc sa sút, lôi thôi, cũng giống như bao người bình thường thất bại trong cuộc sống.” Advertisement“Trong lòng anh chỉ có một ít sự tốt đẹp đó là em gái Lâm Duyệt, đó là nguồn sáng, là động lực để anh phấn đấu sống tiếp.” “Sự xuất hiện của K, giống như loài rắn độc đã dụ Adam và Eva ăn một quả táo trong Vườn Địa Đàng.” “Nhìn từ bên ngoài, là K dụ dẫm Lâm Mặc từng bước, từng bước một, bước vào vực sâu của tội ác, cô ấy thuần hóa Lâm Mặc thành dã thú hung ác.” “Cuối phim, K nói cho Lâm Mặc biết chân tướng, câu nói ‘Tôi chính là anh’, tôi hiểu nó thành lời độc thoại từ nội tâm của Lâm Mặc.” “Mà Lâm Mặc cuối cùng lựa chọn giết K, lúc K rơi khỏi tòa nhà, đầu tiên biến thành Lâm Duyệt, cuối cùng lại biến thành Lâm Mặc, cả quá trình này tôi cảm thấy càng giống như Lâm Mặc g**t ch*t ‘cái thiện’ và ‘ánh’ sáng trong trái tim mình, hoàn toàn rơi vào bóng tối.” Khương Mạn nói rồi ngừng lại một chút, “Điểm bất ngờ ở đoạn cuối, Lâm Mặc vào tù, sắp đến giờ hành hình, anh ta nói ‘trò chơi bắt đầu.’ “Mà trong phim, K còn từng nói một câu: Mỗi người đều là một người chơi!” Khương Mạn nhìn ống kính: “Trong mỗi một người đều có một K, cũng có một Lâm Duyệt, d*c vọng là một cái ngã ba, trong phim đưa ra một kết cục, kết cục đó là K và Lâm Mặc tiếp xúc với nhau, kết cục của kẻ ác là cái chết.” “Mà một kết cục khác, có lẽ Lâm Mặc lựa chọn ngã rẽ khác, có lẽ ngay từ đầu anh ấy đã lựa chọn từ chối lời mời chơi trò chơi của K, bản thân anh ta sẽ có một kết cục khác, một kết cục tươi sáng.” Khương Mạn nói xong liền mỉm cười, nhìn Trần Minh, giơ ngón cái lên: “Kịch bản thật sự rất hay, thực lực của đạo diễn thì đúng là số một, không uổng công rụng nốt mấy cọng tóc còn lại!” Mọi người cười lớn. Trần trọc trợn trắng mắt, trước đây trên đầu anh ta còn mấy cọng tóc, bây giờ thì trọc lông lốc luôn rồi. Nửa tiếng của buổi lễ công chiếu nhanh chóng kết thúc. ‘Kẻ giết người’ cũng chính thức ra rạp, một tiếng trước, phòng vé đã đạt hơn hai nghìn vạn, khí thế vô cùng. Trước khi ra rạp, điểm đánh giá trên Douban* là 6.7, sau khi công chiếu trực tiếp đạt 8.8! (*Douban là trang web của Trung Quốc chuyên đánh giá và chấm điểm các bộ phim truyền hình/điện ảnh)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn lúc này mới cầm mic, trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Tôi cảm thấy giữa Lâm Mặc và K, không thể nói ai thắng ai thua, mà phải nói, ngay từ đầu K và Lâm Mặc chính là kẻ thất bại”
Advertisement
“Ngay từ đầu phim, Lâm Mặc sa sút, lôi thôi, cũng giống như bao người bình thường thất bại trong cuộc sống.”
Advertisement
“Trong lòng anh chỉ có một ít sự tốt đẹp đó là em gái Lâm Duyệt, đó là nguồn sáng, là động lực để anh phấn đấu sống tiếp.”
“Sự xuất hiện của K, giống như loài rắn độc đã dụ Adam và Eva ăn một quả táo trong Vườn Địa Đàng.”
“Nhìn từ bên ngoài, là K dụ dẫm Lâm Mặc từng bước, từng bước một, bước vào vực sâu của tội ác, cô ấy thuần hóa Lâm Mặc thành dã thú hung ác.”
“Cuối phim, K nói cho Lâm Mặc biết chân tướng, câu nói ‘Tôi chính là anh’, tôi hiểu nó thành lời độc thoại từ nội tâm của Lâm Mặc.”
“Mà Lâm Mặc cuối cùng lựa chọn giết K, lúc K rơi khỏi tòa nhà, đầu tiên biến thành Lâm Duyệt, cuối cùng lại biến thành Lâm Mặc, cả quá trình này tôi cảm thấy càng giống như Lâm Mặc g**t ch*t ‘cái thiện’ và ‘ánh’ sáng trong trái tim mình, hoàn toàn rơi vào bóng tối.”
Khương Mạn nói rồi ngừng lại một chút, “Điểm bất ngờ ở đoạn cuối, Lâm Mặc vào tù, sắp đến giờ hành hình, anh ta nói ‘trò chơi bắt đầu.’
“Mà trong phim, K còn từng nói một câu: Mỗi người đều là một người chơi!”
Khương Mạn nhìn ống kính: “Trong mỗi một người đều có một K, cũng có một Lâm Duyệt, d*c vọng là một cái ngã ba, trong phim đưa ra một kết cục, kết cục đó là K và Lâm Mặc tiếp xúc với nhau, kết cục của kẻ ác là cái chết.”
“Mà một kết cục khác, có lẽ Lâm Mặc lựa chọn ngã rẽ khác, có lẽ ngay từ đầu anh ấy đã lựa chọn từ chối lời mời chơi trò chơi của K, bản thân anh ta sẽ có một kết cục khác, một kết cục tươi sáng.”
Khương Mạn nói xong liền mỉm cười, nhìn Trần Minh, giơ ngón cái lên:
“Kịch bản thật sự rất hay, thực lực của đạo diễn thì đúng là số một, không uổng công rụng nốt mấy cọng tóc còn lại!”
Mọi người cười lớn.
Trần trọc trợn trắng mắt, trước đây trên đầu anh ta còn mấy cọng tóc, bây giờ thì trọc lông lốc luôn rồi.
Nửa tiếng của buổi lễ công chiếu nhanh chóng kết thúc.
‘Kẻ giết người’ cũng chính thức ra rạp, một tiếng trước, phòng vé đã đạt hơn hai nghìn vạn, khí thế vô cùng.
Trước khi ra rạp, điểm đánh giá trên Douban* là 6.7, sau khi công chiếu trực tiếp đạt 8.8!
(*Douban là trang web của Trung Quốc chuyên đánh giá và chấm điểm các bộ phim truyền hình/điện ảnh)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn lúc này mới cầm mic, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tôi cảm thấy giữa Lâm Mặc và K, không thể nói ai thắng ai thua, mà phải nói, ngay từ đầu K và Lâm Mặc chính là kẻ thất bại” Advertisement“Ngay từ đầu phim, Lâm Mặc sa sút, lôi thôi, cũng giống như bao người bình thường thất bại trong cuộc sống.” Advertisement“Trong lòng anh chỉ có một ít sự tốt đẹp đó là em gái Lâm Duyệt, đó là nguồn sáng, là động lực để anh phấn đấu sống tiếp.” “Sự xuất hiện của K, giống như loài rắn độc đã dụ Adam và Eva ăn một quả táo trong Vườn Địa Đàng.” “Nhìn từ bên ngoài, là K dụ dẫm Lâm Mặc từng bước, từng bước một, bước vào vực sâu của tội ác, cô ấy thuần hóa Lâm Mặc thành dã thú hung ác.” “Cuối phim, K nói cho Lâm Mặc biết chân tướng, câu nói ‘Tôi chính là anh’, tôi hiểu nó thành lời độc thoại từ nội tâm của Lâm Mặc.” “Mà Lâm Mặc cuối cùng lựa chọn giết K, lúc K rơi khỏi tòa nhà, đầu tiên biến thành Lâm Duyệt, cuối cùng lại biến thành Lâm Mặc, cả quá trình này tôi cảm thấy càng giống như Lâm Mặc g**t ch*t ‘cái thiện’ và ‘ánh’ sáng trong trái tim mình, hoàn toàn rơi vào bóng tối.” Khương Mạn nói rồi ngừng lại một chút, “Điểm bất ngờ ở đoạn cuối, Lâm Mặc vào tù, sắp đến giờ hành hình, anh ta nói ‘trò chơi bắt đầu.’ “Mà trong phim, K còn từng nói một câu: Mỗi người đều là một người chơi!” Khương Mạn nhìn ống kính: “Trong mỗi một người đều có một K, cũng có một Lâm Duyệt, d*c vọng là một cái ngã ba, trong phim đưa ra một kết cục, kết cục đó là K và Lâm Mặc tiếp xúc với nhau, kết cục của kẻ ác là cái chết.” “Mà một kết cục khác, có lẽ Lâm Mặc lựa chọn ngã rẽ khác, có lẽ ngay từ đầu anh ấy đã lựa chọn từ chối lời mời chơi trò chơi của K, bản thân anh ta sẽ có một kết cục khác, một kết cục tươi sáng.” Khương Mạn nói xong liền mỉm cười, nhìn Trần Minh, giơ ngón cái lên: “Kịch bản thật sự rất hay, thực lực của đạo diễn thì đúng là số một, không uổng công rụng nốt mấy cọng tóc còn lại!” Mọi người cười lớn. Trần trọc trợn trắng mắt, trước đây trên đầu anh ta còn mấy cọng tóc, bây giờ thì trọc lông lốc luôn rồi. Nửa tiếng của buổi lễ công chiếu nhanh chóng kết thúc. ‘Kẻ giết người’ cũng chính thức ra rạp, một tiếng trước, phòng vé đã đạt hơn hai nghìn vạn, khí thế vô cùng. Trước khi ra rạp, điểm đánh giá trên Douban* là 6.7, sau khi công chiếu trực tiếp đạt 8.8! (*Douban là trang web của Trung Quốc chuyên đánh giá và chấm điểm các bộ phim truyền hình/điện ảnh)