Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 520
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vân Chí Sam cứ nhìn hai người họ, ánh mắt có chút hiểu ra. Ông ta cười đầy ẩn ý: "Bác muốn nghe xem, nếu cộng thêm tư lợi thì là vì lý do gì?" AdvertisementBạc Hạc Hiên liếc ông ta một cái, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén: "Trong kịch bản có viết, bác còn cần cháu nói sao?" Vân Chí Sam nhún vai, tỏ vẻ vô tội nhìn Bạc Hạc Hiên. AdvertisementÔng ta nói nhỏ: "Ban đầu sau khi đọc kịch bản là cháu đã chủ động nói muốn diễn vai Lan Quy, nếu diễn Mục Khuynh thì dễ dàng quá rồi." Bạc Hạc Hiên vờ như không nghe thấy. Khương Mạn nhìn bọn họ với ánh mắt khó hiểu rồi xem kịch bản, hít một hơi, trong nháy mắt cô liền hiểu ra. Cô nuốt nước bọt, miệng có chút khô. "Những cảnh thân mật của Lan Quy và Bất Ly... có vẻ khá nhiều!" Còn hơn cả nhiều, chỉ là... những cảnh thân mật đó, Khương Mạn nghi ngờ liệu nếu quay theo kịch bản có thể thông qua kiểm duyệt hay không? Càng đọc càng cảm thấy, wow... Lan Quy đúng là b**n th**! b**n th** một cách đáng sợ! Loại b**n th** cố chấp, ích kỷ, h@m muốn chiếm hữu để bùng nổ! "Đây cũng là một trong những vấn đề. Dù sao diễn viên diễn vai Bất Ly phải trực tiếp khớp thoại với cậu ta. Nếu hai bên không có cảm giác gì thì cảnh đó sẽ là giả." Sau khi Vân Chí Sam nói xong, thờ ơ nói: "Đây không phải là dụng ý chính trong bộ phim của chúng ta. Trong lịch sử cổ đại, những tên hôn quân bạo chúa mấy ai đối xử với người khác một cách bình thường đâu. Điều này chẳng có gì lạ" Khương Mạn bị hào khí của đối phương làm cho choáng váng, chỉ muốn chắp tay nói: "Là cháu quá trẻ tuổi rồi!" Cô nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt bái phục. Thực sự... cái gì anh cũng dám diễn... “Cháu cần một khoảng thời gian để suy nghĩ về vai diễn này.” Khương Mạn trầm ngâm nói: “Cháu có thể cầm kịch bản về đọc trước được không ạ? “Được.” Vân Chí Sam gật đầu: “Nhưng hy vọng cháu có thể cho bác một câu trả lời càng sớm càng tốt.” "Được ạ, nhiều nhất là ba ngày." Sau khi xong việc, Vân Chí Sam cũng không giữ hai người lại nữa, để họ đi tìm Trần đầu trọc ăn cơm chực, nhân tiện giúp mình ăn thêm mấy bát, hút máu của tên đầu trọc đó! Xe của Bạc Hạc Hiên đang ở bãi đậu xe, Tiểu Bắc đang đợi trên xe. Sau khi nhìn thấy Khương Mạn, cậu ta lập tức gọi một tiếng chị dẻo quẹo. Cô gật đầu, đi vào hàng ghế sau trước mà không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Bạc Hạc Hiên đang ở đằng sau mình.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vân Chí Sam cứ nhìn hai người họ, ánh mắt có chút hiểu ra.
Ông ta cười đầy ẩn ý: "Bác muốn nghe xem, nếu cộng thêm tư lợi thì là vì lý do gì?"
Advertisement
Bạc Hạc Hiên liếc ông ta một cái, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén: "Trong kịch bản có viết, bác còn cần cháu nói sao?"
Vân Chí Sam nhún vai, tỏ vẻ vô tội nhìn Bạc Hạc Hiên.
Advertisement
Ông ta nói nhỏ: "Ban đầu sau khi đọc kịch bản là cháu đã chủ động nói muốn diễn vai Lan Quy, nếu diễn Mục Khuynh thì dễ dàng quá rồi."
Bạc Hạc Hiên vờ như không nghe thấy.
Khương Mạn nhìn bọn họ với ánh mắt khó hiểu rồi xem kịch bản, hít một hơi, trong nháy mắt cô liền hiểu ra.
Cô nuốt nước bọt, miệng có chút khô.
"Những cảnh thân mật của Lan Quy và Bất Ly... có vẻ khá nhiều!"
Còn hơn cả nhiều, chỉ là... những cảnh thân mật đó, Khương Mạn nghi ngờ liệu nếu quay theo kịch bản có thể thông qua kiểm duyệt hay không?
Càng đọc càng cảm thấy, wow... Lan Quy đúng là b**n th**! b**n th** một cách đáng sợ! Loại b**n th** cố chấp, ích kỷ, h@m muốn chiếm hữu để bùng nổ!
"Đây cũng là một trong những vấn đề. Dù sao diễn viên diễn vai Bất Ly phải trực tiếp khớp thoại với cậu ta. Nếu hai bên không có cảm giác gì thì cảnh đó sẽ là giả."
Sau khi Vân Chí Sam nói xong, thờ ơ nói: "Đây không phải là dụng ý chính trong bộ phim của chúng ta. Trong lịch sử cổ đại, những tên hôn quân bạo chúa mấy ai đối xử với người khác một cách bình thường đâu. Điều này chẳng có gì lạ"
Khương Mạn bị hào khí của đối phương làm cho choáng váng, chỉ muốn chắp tay nói: "Là cháu quá trẻ tuổi rồi!"
Cô nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt bái phục. Thực sự... cái gì anh cũng dám diễn...
“Cháu cần một khoảng thời gian để suy nghĩ về vai diễn này.” Khương Mạn trầm ngâm nói: “Cháu có thể cầm kịch bản về đọc trước được không ạ?
“Được.” Vân Chí Sam gật đầu: “Nhưng hy vọng cháu có thể cho bác một câu trả lời càng sớm càng tốt.”
"Được ạ, nhiều nhất là ba ngày."
Sau khi xong việc, Vân Chí Sam cũng không giữ hai người lại nữa, để họ đi tìm Trần đầu trọc ăn cơm chực, nhân tiện giúp mình ăn thêm mấy bát, hút máu của tên đầu trọc đó!
Xe của Bạc Hạc Hiên đang ở bãi đậu xe, Tiểu Bắc đang đợi trên xe.
Sau khi nhìn thấy Khương Mạn, cậu ta lập tức gọi một tiếng chị dẻo quẹo. Cô gật đầu, đi vào hàng ghế sau trước mà không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Bạc Hạc Hiên đang ở đằng sau mình.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vân Chí Sam cứ nhìn hai người họ, ánh mắt có chút hiểu ra. Ông ta cười đầy ẩn ý: "Bác muốn nghe xem, nếu cộng thêm tư lợi thì là vì lý do gì?" AdvertisementBạc Hạc Hiên liếc ông ta một cái, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén: "Trong kịch bản có viết, bác còn cần cháu nói sao?" Vân Chí Sam nhún vai, tỏ vẻ vô tội nhìn Bạc Hạc Hiên. AdvertisementÔng ta nói nhỏ: "Ban đầu sau khi đọc kịch bản là cháu đã chủ động nói muốn diễn vai Lan Quy, nếu diễn Mục Khuynh thì dễ dàng quá rồi." Bạc Hạc Hiên vờ như không nghe thấy. Khương Mạn nhìn bọn họ với ánh mắt khó hiểu rồi xem kịch bản, hít một hơi, trong nháy mắt cô liền hiểu ra. Cô nuốt nước bọt, miệng có chút khô. "Những cảnh thân mật của Lan Quy và Bất Ly... có vẻ khá nhiều!" Còn hơn cả nhiều, chỉ là... những cảnh thân mật đó, Khương Mạn nghi ngờ liệu nếu quay theo kịch bản có thể thông qua kiểm duyệt hay không? Càng đọc càng cảm thấy, wow... Lan Quy đúng là b**n th**! b**n th** một cách đáng sợ! Loại b**n th** cố chấp, ích kỷ, h@m muốn chiếm hữu để bùng nổ! "Đây cũng là một trong những vấn đề. Dù sao diễn viên diễn vai Bất Ly phải trực tiếp khớp thoại với cậu ta. Nếu hai bên không có cảm giác gì thì cảnh đó sẽ là giả." Sau khi Vân Chí Sam nói xong, thờ ơ nói: "Đây không phải là dụng ý chính trong bộ phim của chúng ta. Trong lịch sử cổ đại, những tên hôn quân bạo chúa mấy ai đối xử với người khác một cách bình thường đâu. Điều này chẳng có gì lạ" Khương Mạn bị hào khí của đối phương làm cho choáng váng, chỉ muốn chắp tay nói: "Là cháu quá trẻ tuổi rồi!" Cô nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt bái phục. Thực sự... cái gì anh cũng dám diễn... “Cháu cần một khoảng thời gian để suy nghĩ về vai diễn này.” Khương Mạn trầm ngâm nói: “Cháu có thể cầm kịch bản về đọc trước được không ạ? “Được.” Vân Chí Sam gật đầu: “Nhưng hy vọng cháu có thể cho bác một câu trả lời càng sớm càng tốt.” "Được ạ, nhiều nhất là ba ngày." Sau khi xong việc, Vân Chí Sam cũng không giữ hai người lại nữa, để họ đi tìm Trần đầu trọc ăn cơm chực, nhân tiện giúp mình ăn thêm mấy bát, hút máu của tên đầu trọc đó! Xe của Bạc Hạc Hiên đang ở bãi đậu xe, Tiểu Bắc đang đợi trên xe. Sau khi nhìn thấy Khương Mạn, cậu ta lập tức gọi một tiếng chị dẻo quẹo. Cô gật đầu, đi vào hàng ghế sau trước mà không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Bạc Hạc Hiên đang ở đằng sau mình.