Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 525
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy, vậy thì không được!” Khương Mạn lập tức lắc đầu: “Chú chờ một chút, cháu đi đổi một ít tiền lẻ, chú cứ giữ lại con tin này đi.” Khương Mạn nói xong liền chạy tới siêu thị ven đường. AdvertisementChú cảnh sát giao thông đứng cùng con tin Bạc nhìn Khương chuột vàng chạy đi. "Hai người, đang hẹn hò à?" AdvertisementBạc ảnh đế có lẽ đã đoán được thuộc tính của chú cảnh sát giao thông này. Anh lắc đầu nói: “Vẫn chưa ạ”. Chú cảnh sát giao thông nói: "Con gái tôi là fan của cậu". Bạc ảnh đế mỉm cười và gật đầu: "Cháu cảm ơn ạ." Chú cảnh sát giao thông xua tay rồi chỉ vào tiệm tạp hoá: “Tôi là fan cha của cô ấy”. (Fan cha ở đây ám chỉ những người đáng tuổi cha, chú nhưng vẫn mê idol, theo đuổi idol, minh tinh) Bạc ảnh đế nhướng mày, hả? Ngay sau đó, anh nhận được một cái nhìn bằng nửa con mắt. "Hãy đối xử tốt với con gái tôi tốt một chút!" Đối mặt với fan cuồng này, Bạc ảnh đế dở khóc dở cười. Cuối cùng, Khương Mạn cũng đã đổi được tiền, giống như một con chuột màu vàng mang điện, chạy nước rút 100 mét quay lại và nộp phạt. Chú cảnh sát giao thông trở lại dáng vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không để lộ thuộc tính của mình. Sau khi phạt theo đúng quy trình và đưa biên lai, cảnh sát giao thông mới thả họ đi, trước khi đi còn nghiêm túc nói: "Còn trẻ, hãy đặt sự nghiệp lên hàng đầu!" Khương Mạn gật đầu đồng tình, nắm chặt tay nói: "Chú đã vất vả rồi! Cố lên!" Người cha và con gái nhìn nhau, tình cha con cảm động trời đất. Người con rể đứng bên cạnh, luôn cảm thấy sự tồn tại của mình… Thực sự thừa thãi! Ở góc phố, có vài thiếu niên đang nhịn cười, một người bạn bên cạnh liên tục hỏi: "Cậu đã quay được chưa?" "Bữa ăn đêm hôm nay không hề phí công rồi. Cô gái và chàng trai này ở bệnh viện tâm thần nào trốn ra vậy?" "Nhưng bóng lưng của hai người này trông quen quá, liệu có phải đã từng gặp ở đâu rồi không?"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Vậy, vậy thì không được!” Khương Mạn lập tức lắc đầu:
“Chú chờ một chút, cháu đi đổi một ít tiền lẻ, chú cứ giữ lại con tin này đi.” Khương Mạn nói xong liền chạy tới siêu thị ven đường.
Advertisement
Chú cảnh sát giao thông đứng cùng con tin Bạc nhìn Khương chuột vàng chạy đi.
"Hai người, đang hẹn hò à?"
Advertisement
Bạc ảnh đế có lẽ đã đoán được thuộc tính của chú cảnh sát giao thông này. Anh lắc đầu nói: “Vẫn chưa ạ”.
Chú cảnh sát giao thông nói: "Con gái tôi là fan của cậu".
Bạc ảnh đế mỉm cười và gật đầu: "Cháu cảm ơn ạ."
Chú cảnh sát giao thông xua tay rồi chỉ vào tiệm tạp hoá: “Tôi là fan cha của cô ấy”.
(Fan cha ở đây ám chỉ những người đáng tuổi cha, chú nhưng vẫn mê idol, theo đuổi idol, minh tinh)
Bạc ảnh đế nhướng mày, hả?
Ngay sau đó, anh nhận được một cái nhìn bằng nửa con mắt.
"Hãy đối xử tốt với con gái tôi tốt một chút!"
Đối mặt với fan cuồng này, Bạc ảnh đế dở khóc dở cười.
Cuối cùng, Khương Mạn cũng đã đổi được tiền, giống như một con chuột màu vàng mang điện, chạy nước rút 100 mét quay lại và nộp phạt.
Chú cảnh sát giao thông trở lại dáng vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không để lộ thuộc tính của mình.
Sau khi phạt theo đúng quy trình và đưa biên lai, cảnh sát giao thông mới thả họ đi, trước khi đi còn nghiêm túc nói:
"Còn trẻ, hãy đặt sự nghiệp lên hàng đầu!"
Khương Mạn gật đầu đồng tình, nắm chặt tay nói: "Chú đã vất vả rồi! Cố lên!"
Người cha và con gái nhìn nhau, tình cha con cảm động trời đất. Người con rể đứng bên cạnh, luôn cảm thấy sự tồn tại của mình… Thực sự thừa thãi!
Ở góc phố, có vài thiếu niên đang nhịn cười, một người bạn bên cạnh liên tục hỏi: "Cậu đã quay được chưa?"
"Bữa ăn đêm hôm nay không hề phí công rồi. Cô gái và chàng trai này ở bệnh viện tâm thần nào trốn ra vậy?"
"Nhưng bóng lưng của hai người này trông quen quá, liệu có phải đã từng gặp ở đâu rồi không?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy, vậy thì không được!” Khương Mạn lập tức lắc đầu: “Chú chờ một chút, cháu đi đổi một ít tiền lẻ, chú cứ giữ lại con tin này đi.” Khương Mạn nói xong liền chạy tới siêu thị ven đường. AdvertisementChú cảnh sát giao thông đứng cùng con tin Bạc nhìn Khương chuột vàng chạy đi. "Hai người, đang hẹn hò à?" AdvertisementBạc ảnh đế có lẽ đã đoán được thuộc tính của chú cảnh sát giao thông này. Anh lắc đầu nói: “Vẫn chưa ạ”. Chú cảnh sát giao thông nói: "Con gái tôi là fan của cậu". Bạc ảnh đế mỉm cười và gật đầu: "Cháu cảm ơn ạ." Chú cảnh sát giao thông xua tay rồi chỉ vào tiệm tạp hoá: “Tôi là fan cha của cô ấy”. (Fan cha ở đây ám chỉ những người đáng tuổi cha, chú nhưng vẫn mê idol, theo đuổi idol, minh tinh) Bạc ảnh đế nhướng mày, hả? Ngay sau đó, anh nhận được một cái nhìn bằng nửa con mắt. "Hãy đối xử tốt với con gái tôi tốt một chút!" Đối mặt với fan cuồng này, Bạc ảnh đế dở khóc dở cười. Cuối cùng, Khương Mạn cũng đã đổi được tiền, giống như một con chuột màu vàng mang điện, chạy nước rút 100 mét quay lại và nộp phạt. Chú cảnh sát giao thông trở lại dáng vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không để lộ thuộc tính của mình. Sau khi phạt theo đúng quy trình và đưa biên lai, cảnh sát giao thông mới thả họ đi, trước khi đi còn nghiêm túc nói: "Còn trẻ, hãy đặt sự nghiệp lên hàng đầu!" Khương Mạn gật đầu đồng tình, nắm chặt tay nói: "Chú đã vất vả rồi! Cố lên!" Người cha và con gái nhìn nhau, tình cha con cảm động trời đất. Người con rể đứng bên cạnh, luôn cảm thấy sự tồn tại của mình… Thực sự thừa thãi! Ở góc phố, có vài thiếu niên đang nhịn cười, một người bạn bên cạnh liên tục hỏi: "Cậu đã quay được chưa?" "Bữa ăn đêm hôm nay không hề phí công rồi. Cô gái và chàng trai này ở bệnh viện tâm thần nào trốn ra vậy?" "Nhưng bóng lưng của hai người này trông quen quá, liệu có phải đã từng gặp ở đâu rồi không?"